Tất cả mọi người trong phòng đều bày ra vẻ mặt khó tin, nhanh như vậy mà đã làm xong rồi sao?
Đoán rằng lúc này mọi người đều cho rằng thất hoàng tử là một tên sống tạm bợ, tể tướng Tề Dung chán nản lắc lắc đầu, xem ra thật sự không có hy vọng gì rồi…
Lưu Bất Đắc cười ha hả nói.
“Hôm nay là lần đầu tiên ta gặp thất hoàng tử Bắc Lương, quả nhiên không giống bình thường, chỉ cần chưa đầy nửa canh giờ để hoàn thành việc sáng tác, phải công nhận rằng quý quốc có nhiều nhân tài thật… Haha, ngưỡng mộ, thật ngưỡng mộ…”
Tề Dung lại không muốn nói chuyện với ông ta.
Trong tẩm cung, Lãnh Liệt Vương vẫn yên lặng ngồi ở đó ngắm cảnh và uống trà thì đột nhiên có một tên thái giám chạy vào.
“Đại vương, người đầu tiên làm xong ra rồi”.
“Ồ, nhanh vậy? Là ai?”
“Là thất hoàng tử, thất hoàng tử là người xong đầu tiên, chỉ dùng khoảng nửa canh giờ”.
“Cái gì? Thất hoàng tử? Chỉ mất nửa canh giờ?”
“Vâng, chính là thất hoàng tử”.
“Vậy sau khi hoàn thành, thằng bé không tiếp tục sửa đổi sao?”
“Không có ạ, nộp bài xong thất hoàng tử liền rời đi, nói là muốn về đi ngủ”.
Lúc này, trên mặt Lãnh Liệt Vương lộ ra vẻ nghi ngờ.
Trong đại điện, thời gian trôi qua từng chút một.
Một canh giờ sau, nhân viên phục vụ hô lên.
“Hết giờ”.
Mọi người trong đại điện đồng loạt dừng lại nộp những bài thơ do mình sáng tác, nhìn nét mặt của bọn họ có người mừng có người lo, mặc dù nói thơ ca coi trọng kỹ năng nhưng tài năng và cảm hứng lại quan trọng như nhau.