Lục Văn nghiêng đầu phối hợp, nhìn ra ngoài đường cái, thấy Cù Yến Đình đang bước tới gần.
Máu giả lạnh buốt quệt lên sau tai, lần trước là tai phải, lần này là tai trái. Thợ trang điểm nói: “Ơ kìa, thì ra sau tai trái giấu một hình xăm nhỏ, hình như là nốt nhạc à?”
Lục Văn đáp “Ừm”, xăm từ lâu rồi, nhỏ lắm, không để ý thì rất khó phát hiện ra.
Thợ trang điểm hỏi: “Sao lại xăm nốt nhạc?”
Lục Văn trả lời: “Vì… tôi thích âm nhạc.”
Thanh niên thích nhạc nhẽo là chuyện đương nhiên, thợ trang điểm cười cười, nói tiếp: “Giờ đang mốt lấn sân đấy, không ít diễn viên lấn sang ca hát chơi bời, cậu có muốn ra album gì gì đó không?”
Cù Yến Đình bước vào lán che, tầm mắt quan sát lớp trang điểm trên mặt Lục Văn.
Khóe miệng Lục Văn nhoẻn cười cứng đờ: “Tôi…”
Không biết sao, Cù Yến Đình phát hiện ra nét chua chát trong nụ cười của Lục Văn, dường như rất khó mở miệng. Xem như giải vây, cũng vì công việc, anh lên tiếng cắt lời: “Tán gẫu xong chưa?”
Lục Văn tránh thoát vấn đề của thợ trang điểm, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cù Yến Đình ngồi xuống bên cạnh, anh giải thích tư thế động tác của nhân vật cho Lục Văn nghe. Lát nữa sẽ quay cảnh sau khi bị tông, Diệp Tiểu Vũ rơi xuống lăn lộn vài vòng, cuối cùng nằm im, hình ảnh dừng lại.
Hóa trang xong, Lục Văn máu me khắp mặt bắt đầu quay.
Lần này gáy bị va đập, Lục Văn nằm thẳng cẳng trên đường cái, nghiêng người, nửa bên mặt nhúng trong vũng nước mưa, áp lên mặt đường xi măng vừa cứng vừa lạnh.
Hắn lấy hơi chờ đợi, cơ bắp toàn thân kéo căng.
Cù Yến Đình vừa hô “Action”, Lục Văn đột nhiên cử động cơ thể, vừa nhanh vừa ác, va đập lăn lộn trên mặt đường ướt nhượt, dùng chính xác thịt của mình xây dựng lực quán tính cực lớn sau khi bị tông bay người và rơi xuống đất.
Lục Văn dần dần chậm lại, miệng mũi dính đầy nước bẩn, hơi sặc.
Lặn lộn không biết bao nhiêu vòng, hắn kiệt sức thả lỏng cơ thể, mắt khẽ nhắm lại, trong cơn uể oải vô vàn thể hiện ra sự mệt mỏi khi gần chết, từng chút từng chút bị đau đớn dâng trào nuốt trọn.
Nhưng vài giây dừng hình còn chưa hết, Cù Yến Đình đã hô: “Dừng —- lại lần nữa.”
Chỗ lăn tròn đã qua, chỉ cần quay lại đoạn cuối cùng. Lục Văn nằm im không nhúc nhích, ngay bên trên là ống kính, chéo bên trên là đèn chiếu sáng. Hắn từng tham khảo một số phim tài liệu, nghiên cứu trạng thái trước khi chết.
Cơ thể hắn dần dần thả lỏng, gian nan chớp chớp mí mắt, trong lúc nửa mở nửa khép ánh mắt gần như rã rời.
“Dừng —-” Vẫn là Cù Yến Đình: “Làm lại.”
Vết máu trên mặt bị trôi, Lục Văn đứng dậy, thợ trang điểm và trợ lý vây quanh hắn tút tát lại. Hắn mặc kệ người ta bôi bôi chát chát, đầu óc u mê, chẳng nghĩ ra đoạn cuối mình diễn có vấn đề gì.
Tút tát xong, người xung quanh tản ra, Lục Văn trông thấy Cù Yến Đình đứng cách đó hai mét, không biết đã đứng bao lâu, cứ như đang chờ hắn vậy.
Lục Văn bước tới, cúi đầu chui vào dưới tán ô của Cù Yến Đình. Hắn áy náy nói: “Thầy Cù, em diễn không tốt.”
Cù Yến Đình hỏi: “Diệp Tiểu Vũ chết thế nào?”
Lục Văn chần chừ, Diệp Tiểu Vũ và Diệp Sam xảy ra va chạm chân tay, mất thăng bằng ngã ra đường cái và bị xe tông chết. Kịch bản viết thế mà, hắn không hiểu sao Cù Yến Đình phải hỏi hắn.
Hắn trả lời: “Sự cố ngoài ý muốn ạ.”
“Cậu có nghĩ rằng.” Cù Yến Đình dừng lại một giây: “Tất cả không phải ngoài ý muốn.”
Lục Văn bỗng chốc sững người.
Cù Yến Đình hạ thấp tán ô, ngăn cản gió táp mưa rơi, che cả gương mặt của anh và Lục Văn. Trên đầu là tiếng giọt mưa nện xuống tán ô, anh nghiêng người về phía trước, khẽ khàng như tiết lộ một bí mật: “Thực ra Diệp Sam đã thấy cái xe tải ấy.”
Lục Văn ngừng thở: “Gì cơ…”
Cù Yến Đình nói: “Diệp Sam cố ý đẩy Diệp Tiểu Vũ vào cái chết.”
Anh viết rất mông lung, đọc kịch bản thôi thì khó mà nhận ra được, lúc quay chụp cũng không có đoạn nào thể hiện rõ nét điều ấy.
Cù Yến Đình lùi lại, nâng ô lên.
Hai phút sau, bắt đầu quay đoạn cuối lần thứ ba.
Khắp người Diệp Tiểu Vũ toàn máu, cậu nằm trên đường cái, nước đọng trên đường ngập đến tận vành tai, vết thương chí mạng chỗ trán chảy máu không ngừng.
Cậu khẽ nhếch môi, ngón tay giãy giụa nhúc nhích trên mặt đất, muốn túm lấy thứ gì đó nhưng chỉ khuấy lên gợn sóng đục ngầu. Hai mắt cậu trợn trừng hết cỡ, không hề chớp lấy một cái, mưa bụi như kim châm cắm vào mắt cậu đỏ ngầu.
Sợ hãi, đau đớn cũng chẳng bằng nỗi kinh ngạc.
Cái chết của Diệp Tiểu Vũ trở thành bí mật suốt đời Diệp Sam.
Sự áy nãy suốt quãng đời còn lại là thật, ác mộng xuất hiện là thật, nhưng giây phút Diệp Sam đẩy Diệp Tiểu Vũ, thù hận và ác độc nhoáng qua cũng là thật.
Máy quay tiến lại gần, dừng lại đặc tả gương mặt.
Ba, hai, một, cảnh quay tới giây cuối cùng, Cù Yến Đình trầm giọng hô: “Dừng —- qua!”
Lục Văn rát tới mức nhắm chặt mắt lại, mưa bẩn lắm, trộn lẫn máu giả tràn hết vào trong mắt hắn. Hắn đứng dậy, được Tôn Tiểu Kiếm và Lý Đại Bằng đỡ hai bên.
Diễn viên, stylist và thợ trang điểm đã xong việc rồi, Tôn Tiểu Kiếm xót xa nói: “Cuối cùng cũng quay xong, cha mẹ ơi, ngã cả đống lần, xong rồi phải lăn lộn trên đất, anh đứng ngoài nhìn còn thấy mệt chết đi được.”
Lý Đại Bằng bảo: “Dầm mưa từ nãy tới giờ, chết cóng mất.”
Lục Văn chẳng nhìn đường, hai chân nặng như đeo chì, lếch tha lếch thếch bước đi.
Quay về xe RV, thoáng cái ấm hẳn lên. Lục Văn rửa sạch hai mắt, lau khô mặt và tóc.
Hắn mệt mỏi rã rời nằm vật ra giường, Tôn Tiểu Kiếm giúp hắn cởi tất và quần áo. Màng bọc thực phẩm thắt nút quấn quanh người, đành lấy kéo cắt.
Cởi đến khi chỉ còn lại cái quần lót, Lục Văn nằm dang tay dang chân, thường gọi “Nằm đờ”.
Lý Đại Bằng giặt khăn ấm, nói: “Đừng để bị cảm, anh lau người cho cậu.”
Lục Văn phơi xác trên giường, khăn nóng cọ lên người, tri giác dần dần sống lại. Nhưng suy nghĩ của hắn không về theo mà vẫn ở lại thế giới của Diệp Sam và Diệp Tiểu Vũ.
Tôn Tiểu Kiếm bưng trà nóng tới, đỡ hắn dậy uống vài hớp.
Hơi ấm đổ vào, Lục Văn hơi tỉnh táo. Hắn tạm thời không muốn nghĩ ngợi lung tung nữa, bèn nói: “Bận rộn suốt cả đêm mệt mỏi lắm rồi, anh đặt cho mọi người ít canh nóng cháo nóng đi, em mời.”
“Ông cố ơi.” Tôn Tiểu Kiếm nói: “Bốn giờ sáng anh đi đâu đặt cho cậu giờ?”
Lục Văn thở dài, lại nằm xuống, sau khi tiêu hao hết thể lực hắn bắt đầu rơi vào trạng thái bơ phờ.
Lý Đại Bằng đắp chăn cho hắn, nói: “Về khách sạn anh nấu chút gì đó cho cậu ăn nhé.”
Tôn Tiểu Kiếm kinh ngạc nói: “Cậu biết nấu cơm à?”
“Biết chứ, trợ lý bọn tôi cái gì cũng biết.” Lý Đại Bằng cười nói: “Thực ra tôi đã mua sẵn gừng với đường đỏ rồi, có cả gà mái nữa, bao giờ về tôi nấu cho cậu Lục một bát canh gừng và gà hầm thuốc bắc.”
“Giỏi thế.” Tôn Tiểu Kiếm nói: “Cậu là trợ lý đoàn phim, chỉ đến giúp bọn tôi thôi, bắt cậu làm nhiều thế xấu hổ lắm.”
Lý Đại Bằng rất thành thật: “Trách nhiệm của tôi mà, vả lại lãnh đạo đã dặn dò rồi, tôi nào dám sơ suất.”
“Cảm ơn anh nhé anh Bằng.” Lục Văn nằm trên gối đầu, uống nước nhớ nguồn, bèn cảm ơn cả lãnh đạo nọ: “Cũng cảm ơn đạo diễn Nhâm đã quan tâm đến em.”
Vẻ mặt Lý Đại Bằng mờ mịt: “Chờ chút, liên quan gì đến đạo diễn Nhâm?”
Lục Văn hỏi: “Không phải đạo diễn Nhâm dặn dò đấy ư?”
“Không phải đâu, lúc trước Tiểu Trương sắp xếp cho anh làm trợ lý sinh hoạt của cậu, dặn đi dặn lại anh phải tỉ mỉ một chút. Cậu ta bảo người dặn dò chăm sóc cậu —–”
Lục Văn ngẩng đầu.
Lý Đại Bằng trả lời: “Là biên kịch Cù.”