Quên đi, Đại sư huynh cùng sư tỷ ta là nhân vật thế nào ta rất rõ ràng, nhưng bọn họ đều không làm gì được ngươi, như thế ít nhất cũng chứng minh ngươi không phải là kẻ tầm thường.”
– Hừ, khinh công của bọn chúng còn kém ta quá xa, thế mà lại là Đại sư huynh của Hoa Sơn phái, thật là đáng xấu hổ.” Cửu Vĩ Hồ nghe nhắc đến Lục Thừa Thiên, trên mặt liền lộ ra vẻ khinh thường.
Lăng Phong đưa tay giải khai huyệt đạo bị phong bế của nàng, nói:
– Ta để ngươi tự do, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết thân phận của ngươi được rồi chứ?”
Cửu Vĩ Hồ hừ một tiếng, nói:
– Mơ tưởng, trừ phi ta chết đi, bằng không thì đừng hòng. Bất quá ta chết, cũng sẽ không buông tha cho phái Hoa Sơn các ngươi….”
Lăng Phong xác định thiếu nữ này cùng Hoa Sơn phái nhất định có cừu hận gì đó, đương nhiên cừu hận này không phải do nàng mà ra, nhất định là từ đời trước truyền lại, nàng bất quá chỉ là một cô nương hai mươi tuổi đầu, có lẽ từ phụ bối biết được cừu hận với Hoa Sơn, cho nên mới nhằm vào Hoa Sơn mà đến.
Lăng Phong tra không ra cái gì, bên ngoài Đàm Uyển Phượng cùng Lục Thừa Thiên lại hối thúc, băt đắc dĩ chỉ có thể dặn Tử Lăng trông coi Cửu Vĩ Hồ cho tốt, còn mình theo Đàm Uyển Phượng về Hoa Sơn.
Lục Thừa Thiên xuống núi nửa tháng mà vẫn không bắt được Cửu Vĩ Hồ, tự mình cảm thấy không còn mặt mũi, vì vậy an bài đệ tử ở trên trấn tiếp tục dò xét, hắn đã xuống núi nửa tháng, cũng đến lúc phải trở về Hoa Sơn phục mệnh, chiến tích duy nhất chính là bắt được Lăng Phong.
Sư phụ Lục Thanh Phong vẫn đang bế quan tu luyện, cho nên sư nương tiếp tục chủ trì đại cục, nghe được Lăng Phong xuống núi tự mình cùng tỳ nữ ước hội, liền tuyên bố phạt Lăng Phong tới Tư quá nhai diện bích nửa năm, nếu chưa được cho phép, thì nhất định không được rời Hoa Sơn nửa bước.
Lăng Phong không phục nói:
– Sư nương, đệ tử là phụng mệnh người xuống núi luyện công, chỉ là thuận tiện ghé qua nhà thăm nha đầu Tử Lăng một chút, tịnh không có chỗ nào không ổn, tại sao lại phạt đệ tử nặng như thế?”
Sư nương cả giận:
– Ngươi có chỗ nào không ổn, trong lòng ngươi tự nhiên là rõ ràng nhất, chẳng lẽ ngươi còn muốn ta điều tra những việc ngươi làm rồi mới tiến hành xử phạt sao? Chuyện này đã có sư huynh cùng sư tỷ ngươi làm chứng, ngươi còn gì để nói. May là người khác không biết, nếu không bên ngoài sẽ cho rằng phái Hoa Sơn chúng ta quản giáo đệ tử không nghiêm.”
Lăng Phong trong lòng mặc dù bất phục, nhưng lai đuối lý, chỉ đành cúi đầu nhận lỗi:
– Dạ, đệ tử biết tội.”
Sư nương nói tiếp:
– Ta sẽ viết một bức thư gửi cho cha mẹ ngươi, bảo bọn họ giải tán trang viện dưới núi, để ngươi an tâm tại Hoa Sơn luyện võ.”
Lăng Phong nghĩ tới từ nay về sau phải cùng Tử Lăng tách ra, trong lòng cảm thấy khó chịu, thế nhưng không dám nói ra, chỉ đành gật đầu đáp ứng.
Sư nương nghiêm nghị nói:
– Phong nhi, ngươi sau này phải chú ý đến sinh hoạt, bằng không đừng trách ta vô tình trục xuất ngươi ra khỏi sư môn.”
Lăng Phong đáp:
– Vâng, sư nương.” Hắn vạn vạn lần không có nghĩ đến sư nương hòa ái dịu dàng thế nào lại đối xử nghiêm khắc với mình như thế, thậm chí còn có chút quá đáng.
Nhìn lại sư nương, chỉ thấy sắc mặt nàng càng lúc càng nghiêm trọng, hồi lâu mới nói:
– Phạt ngươi diện bích nửa năm, để ngươi đem chuyện này từ đầu đến cuối suy nghĩ một chút.”
Lăng Phong khom lưng nói:
– Vâng, đệ tử xin lãnh phạt.”
Lục Phi Nhi bên cạnh có chút ngây ngô hỏi:
– Nương thân, người để sư đệ diện bích nửa năm sao? Vậy trong nửa năm đó, mỗi ngày diện bích mấy canh giờ?”
Sư nương nói:
– Cái gì mấy canh giờ? Mỗi ngày từ sáng tới tối, ngoại trừ lúc ăn cơm và ngủ ra, thì đều phải diện bích.”
Lục Phi Nhi cho tới bây giờ chưa từng bị xử phạt, tự nhiên không biết diện bích là chuyện gì, hơn nữa từ việc lần trước, trong lòng nàng đối với Lăng Phong vẫn có phần áy náy, bởi vậy thầm nhủ lần này phải giúp sư đệ một chút, coi như là chuộc lỗi. Vì vậy vội la lên:
– Nương thân, như thế làm sao được? Mỗi ngày đều diện bích chẳng phải là buồn chán đến chết sao? Chẳng lẽ ngay cả đại tiểu tiện cũng không cho?”
Lục Thừa Thiên cùng Hà Vĩ Thu nghe xong đều che miệng cười thầm, nếu không phải có sư nương ở đây, đã sớm ha hả cười to rồi.
Sư nương quát:
– Nữ hài nhi, nói chuyện cũng không có nửa điểm nhã nhặn.”
Lục Phi Nhi bị mẫu thân mắng, trong lòng cảm thấy ủy khuất, nói:
– Người ta không hiểu, chẳng lẽ hỏi cũng không được sao?”
Đàm Uyển Phượng bên cạnh giải thích:
– Sư muội, diện bích tư quá chính là tĩnh tâm ngồi ở trong sơn động, đệ tử Hoa Sơn có rất nhiều người đã phạm qua, năm đó tổ sư gia còn tại Ngọc Nữ phong Tư quá nhai diện bích ba năm, không hề xuống núi một bước.”
Lục Phi Nhi lè lưỡi, nói:
– Như thế không giống, tổ sư gia với cha giống nhau, diện bích tựa như tu luyện vậy, có qua mười năm cũng không hề gì.”
Sư nương nói:
– Con còn nói bậy, ta liền phạt con diện bích.”
– Con…” Lục Phi Nhi nhìn sắc mặt mẫu thân ngưng trọng, cũng không dám nói thêm nữa. Liếc mắt nhìn sang Lăng Phong, tỏ vẻ xin lỗi, không thể giúp được gì.
Lăng Phong nhìn ánh mắt Lục Phi Nhi, trong lòng một trận ấm áp, lúc này xem ra, Lục Phi Nhi cũng không phải là người ngang bướng kiêu ngạo, ít nhất lúc này còn rất đáng yêu. Vì vậy cũng gật đầu, biểu thị cảm tạ.
Lục Phi Nhi thấy Lăng Phong tỏ vẻ cảm tạ, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, nói:
– Nương thân, sư đệ diện bích tư quá chẳng phải là gián đoạn tu luyện sao? Những khi rảnh rỗi con có thể lên thăm hắn, cùng hắn luận bàn một chút, nhân tiện nói chuyện cho hắn đỡ phiền muộn.”
Sư nương hừ nói:
– Làm càn, Phong nhi diện bích tư quá, ngươi lại cùng hắn nói chuyện phiếm, như thế còn gọi gì là diện bích tư quá nữa.”
– Thật bá đạo.” Lục Phi Nhi nói thầm một tiếng. “A. vậy có người đưa cơm cho hắn không?”
Sư nương nói:
– Dù sao cũng không phải con, tự sẽ có người khác mang cơm cho hắn.”
– Hừ” Lục Phi Nhi hết cách, bàn chân nhỏ dậm một cái, xoay người trở về phòng.
Sư nương dặn dò Lăng Phong thu thập một chút hành trang chuẩn bị diện bích, đồng thời cũng viết một bức thư cho Thẩm Nhạn Băng, yêu cầu giải tán trang viện dưới chân núi, nếu không sẽ trục xuất Lăng Phong khỏi sư môn.
Thẩm Nhạn Băng chỉ đành dời trang viện tới Hoa m, cách Hoa Sơn hơn năm mươi dặm, quyết định này khiến Tử Lăng thương tâm không thôi, bất quá thương tâm hơn Tử Lăng lại chính là ngũ sư tỷ của Lăng Phong Tạ Lâm Lan, nghe được Lăng Phong xuống núi cùng tỳ nữ ước hội, nàng liền tự nhốt mình trong phòng khóc ba ngày ba đêm.
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 26: Diện bích tư quá