–” Cô”Tử Lan tức giận.
–” Thôi đi,em bớt nói lại một chút có được không?”Diệp Minh bước tới kéo vợ mình lại.
Diệp Minh nhìn Lam Lam với dáng vẻ đau lòng khi cô đang bị thương và băng bó khắp người.
–”Lam Lam, em có sao không?Mấy bữa trước anh định đi thăm em nhưng anh có việc bận nên….”
–” Tôi không sao, cảm ơn anh” Không đợi anh nói xong cô đã chen vào.Câu nói của anh đối với cô chỉ đang giả vờ dịch và đầy giả tạo mà thôi.
Lúc này Thi Thi đã đứng ngoài sau lưng từ nãy giờ,trên tay cô cầm hộp y tế,không nghĩ lại gặp hai người họ ở đây.
Cô khẽ lên tiếng.
–” Lam Lam vào phòng chị,chị băng lại vết thương cho”
Tất cả mọi người quay lại nhìn cô.
Nói xong Thi Thi đã đi tới nắm lấy tay em gái và nhìn hai người kia buông ra một câu.
–” Em tôi tới đây ở vài hôm,sẽ không phiền mọi người đâu. Đừng làm khó em tôi”Thi Thi thở dài quay lại nhìn Lam Lam ” Vào phòng thôi”
************
Đến tối cả nhà vào bàn ăn đầy đủ nhưng vẫn có Diệp Ngôn là không thấy mặt,cô đang tập trung cao độ vẽ không muốn một ai làm phiền.Cô muốn vẽ một bức vẽ để đưa cho Lam Lam xem năng lực của cô tới đâu.
Bằng mọi cách cô phải thuyết phục chị ấy làm sư phụ của cô mới được.
–” Dạ thưa bà chủ cô chủ nói chưa muốn ăn,cô ấy đang vẽ nên không muốn một ai làm phiền”
–” Vẽ gì mà không xuống ăn là sao?”Bà Lục nghe xong bực bội lên tiếng.
Lam Lam chỉ biết mỉm cười nhẹ,xem ra cô bé này khá là hơi giống cô lúc trước.Khi vẽ lúc nào cũng chuyên tâm cũng không muốn ai làm phiền.
–” Bác không cần lo lắng,lúc trước con cũng như vậy khi vẽ thì sẽ không quan tâm đến ai đâu. Một thời gian sẽ bình thường thôi “
Trên gương mặt Thi Thi nghe xong liền biến sắc quay lại nhìn em mình nghiêm nghị hỏi.
–” Em cũng từng vậy sao? “
Lam Lam biết mình đã lỡ lời đành gật đầu nhẹ với Thi Thi.
–”Vậy em bị đau bao tử là do không ăn uống sao?”Cô tức chết em mình mà,hèn gì lúc nào mẹ cô cũng luôn cằng nhằng chuyện này là phải.
Lam Lam e dè không trả lời chị mình mà cúi đầu xuống nhìn vào chén cơm vì cô chỉ ăn một tay nên cô được Thi Thi gắp từng miếng đồ ăn vào chén.
Bà nội càng nhìn Lam Lam thì bà càng lại rất thích.
–” Sau giờ này Diệp Bằng còn chưa về nữa” Lục Diệp Phong nhìn ra cửa nói.
Lâm Hoa cũng nhìn theo chồng mình nhìn ra cửa khẽ đáp:
–” Chắc ngày mai ngày nghỉ nên cùng vài người bạn ăn uống rồi đó ông à! “
Bên này Lam Lam bây giờ mới nhớ trực lại qua đây còn phải gặp cái tên đáng ghét đó nữa nghĩ tới gặp lại anh ta,chắc chắn cô sẽ bị anh ta dạy cho mà xem.
Cô đang thầm cầu trời cho anh không về nhà hoặc là về rất trễ luôn cũng được để cho anh đừng có gặp được cô.
Còn về Diệp Bằng,anh vẫn không hề hay biết người con gái anh muốn gặp mấy ngày nay đang ở nhà mình.
Vừa mới tan ca anh đã định thử vận may thêm một lần nữa, chạy tới nhà Lam Lam xem lần này có gặp được cô không nhưng khi anh vừa mới ra tới cửa thì đã bị Chí Huy lôi kéo anh đi uống vài chai bia.Việc cô bị tai nạn anh vẫn chưa nói cho Chí Huy nghe, sợ cậu bạn này của anh lại giở trò thương sót rồi nhớ nhung cô và tìm gặp cô trước anh nữa thì không hạy
Sau khi uống được vài chai bia thì Diệp Bằng cũng lái xe chở anh ta về.
Diệp Bằng ngồi trên xe,không nghĩ ngợi nhiều liền chạy một mạch tới nhà của Lam Lam,anh không dám bước vào bên trong, anh nhìn đồng hồ thì biết giờ này cô đã ngủ, anh chỉ nhìn về hướng phòng của cô một lát rồi khẽ rời đi.
Anh cũng đã hơn 30 tuổi đầu, anh biết cảm giác của mình lúc này là gì….Nhưng cô có cảm giác gì với anh không mới là một chuyện.Sau khi cô rời đi thì anh mới biet trong lòng của anh.Lam Lam cũng đã chiếm lấy vị trí nào đó trong trái tim anh rồi.
Người ta hay nói, tình yêu mà ai dành cho người ấy của mình nhiều hơn thì người đó sẽ đau khổ và thiệt thòi nhất.
Anh biết chắc anh và Tiểu Vy sẽ không còn cơ hội để quay lại thì tại sao anh lại không thử bước tiếp với một cô gái về phương diện đều hơn mọi mặt của bạn gái cũ anh.
Anh còn yêu Tiểu Vy chứ…..
Câu trả lời của anh bây giờ chắc chắn là còn vì cho tới bây giờ hình bóng cô ấy vẫn luôn xuất hiện trong đầu của anh
Nhưng trong lòng của anh lúc này cũng còn một hình bóng của một người con gái khác đang từ từ xâm chiếm trái tim của anh
Nguyên nhân trong lòng chắc anh cũng là biết vì sao bây giờ anh lại như vậy
Diệp Bằng cảm thấy từ lúc không được gặp Lam Lam những ngày qua,thì càng ngày thời gian càng trôi rất chậm đi thì phải.Hôm nay đi làm mà anh luôn nghĩ tới người con gái ấy đang bị thương nằm ở nhà trong lòng anh chợt chua sót.
Nhiều lúc anh không xác định tình cảm anh dành cho cô là yêu hay chỉ là sự thương hại.Nhưng trong thâm tâm anh luôn muốn thấy cô vui luôn muốn thấy hình ảnh xinh đẹp của cô chứ không phải muốn thấy trên người tàng đầy vết thương của cô.
Lúc trước khi anh yêu Tiểu Vy anh luôn cho rằng tình yêu của cô đối với anh là tuyệt đối và vĩnh cửu,nhưng khi vào đêm cô phản bội và nói những lời sĩ nhục,chia tay anh vì anh không xứng đáng với cô thì xem như tình yêu của phụ nữ anh luôn khinh thường nhìn ai anh cũng thấy giả tạo.
Nhưng từ khi Lam Lam xuất hiện trong cuộc đời anh thì anh lại có cái nhìn khác,những suy nghĩ về cô luôn hiện trong đầu anh.
Cô là một cô gái rất bí ẩn nhưng có lẽ bên trong cô là một trái tim ấm áp và có một chút mạnh mẽ luôn dùng lời nói chanh chua mồm mép để bảo vệ tâm hồn yếu đuối của mình…..Càng nghĩ anh càng muốn tìm hiểu về cô hơn, anh muốn biết quá khứ của người con gái này đã bị cái gì mà vào đêm đó lại muốn tự tử.
Khi nghe Thi Thi kể xong câu chuyện về Lam Lam thì anh rất muốn tìm hiểu nguyên nhân bí ẩn đằng sau câu chuyện này là gì
Diệp Bằng lếch thân sát mệt mỏi về đến phòng của mình cũng đã hơn 11 giờ khuya và anh cũng không hề hay biết người con gái mà anh đang tìm kiếm đang ngủ kế bên phòng của anh.
Diệp Bằng nhanh chóng cởi quần áo ra rồi đi tắm,anh chút hết mọi buồn phiền trong lòng của ngày hôm nay,ngày mai là ngay nghỉ anh sẽ quyết định tới nhà tìm cô cho bằng được.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng buổi sáng rất tốt cho con người,cộng thêm tiếng chim ríu ro bên ngoài khiến người đàn ông trên giường thức dậy sau một đêm.
Diệp Bằng ngẩng mặt lên nhìn đồng hồ treo trên tường đã hiển thị 8 giờ sáng, ann uể oải ngồi dậy sửa soạn chuẩn bị xuống nhà ăn sáng.
Nhưng có một chuyện bất ngờ liền xảy ra với anh.
Khi anh vừa mới mở cửa ra thì ngay lập tức một con mèo trắng từ đâu chui ra đang chạy thẳng vào phòng của anh.
Anh hoài nghi không lẽ mẹ mình lại nuôi thêm mèo nữa,chẳng phải ở nhà đã có một con chó rồi sao. Anh là người thích sạch sẽ không muốn bất kì một con vật nào hoặc là ai đó vào phòng mà chưa có sự cho phép của anh.
Con ngươi anh cong lên liền lập tức đuổi theo bắt con mèo lại.
Ngay lúc này liền có một tiếng nói quen thuộc vang lên.
–” BuBu! Mày không được đi lung tung” Giọng nói Lam Lam vang lên phía sau lưng anh.
Diệp Bằng kinh ngạc lập tức quay lại nhìn cô,người mà anh luôn trông ngóng suốt mấy ngày qua đã xuất hiện trước mặt anh rồi.
Lam Lam cũng bất ngờ nhìn anh thì ra căn phòng kế bên lại là của tên đáng ghét này.
Ánh mắt cô ngỡ ngàng, đờ đẫn ra trước mắt anh.Diệp Bằng cũng không thua vì cô,anh cũng nhìn cô chăm chăm.
Nhưng sau một giây, Lam Lam đã lấy bình tĩnh bước tới ôm con mèo của mình lên áy náy.
–” Tôi đã làm phiền anh”
Dứt lời, Lam Lam quay người, bước chậm rãi đi ra.
Diệp Bằng vẫn không thể tin cô đang trong nhà anh,anh thấy cô sắp đi ra khỏi phòng anh.Anh liền nhanh tay chạy lên trước đóng cửa phòng mình lại không cho cô đi.
–” Anh làm gì vậy?”Lam Lam biết ngay cái tên điên này sẽ lên cơn ngay lúc này mà,vậy cô mới tính chuồng lẹ nhưng lại không kịp.
Diệp Bằng nhìn cô từ trên xuống dưới đều đang băng bó,trên mặt vẫn còn vết thương.Sự giận dữ của anh từ bữa giờ không thể kiềm nén được nữa liền phun trào ra trước mặt cô lớn tiếng quát mắng
—” Cô đã đi đâu,tại sao lại xảy ra chuyện lớn như vậy mà không hề báo với tôi biết?”
Anh không nghĩ cô lại bị thương nặng đến vậy.Nó còn hơn anh tưởng tượng nữa.
Tự nhiên bị chửi sáng sớm,Lam Lam liền phẫn nộ liếc xéo phản bát lại anh.
–” Tại sao?Tôi phải báo với anh,tôi nghỉ công ty rồi chúng ta không có sự ràng buộc gì với nhau,tôi chỉ đến đây cho chị tôi xem bệnh tình của tôi thôi.Nếu anh không thích tôi sẽ đi về ngay”Cô liền quay người đi ra.
Diệp Bằng chấn ngang người cô lại hai tay anh liền ôm cô vào lòng,giọng nói nhỏ nhẹ xuống.
–” Tôi chỉ lo cho cô,cô đừng đi”Anh hít lấy hương thơm trên người cô.Anh rất vui khi gặp được cô.
Lam Lam cảm thấy khó hiểu ngước lên nhìn anh.Có phải không gặp anh mấy ngày anh đã bị bệnh rồi hả? Người đàn ông với gả sếp ác mấy bữa trước nhất định là hai người. Anh mà biết dịu dàng với cô sao.
Ngược lại trong lòng Diệp Bằng lại lân lân lên nhiều cảm xúc khi đã gặp được cô.Anh ngước xuống nhìn cô,thấy thái độ của cô rất đáng yêu khiến anh không cầm lòng liền cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô vì khi hai người nhìn nhau như vậy đã khiến đôi môi và hơi thở của hai người rất gần nhau
Lam Lam liền ngại ngùng xô anh ra, anh lại ức hiếp cô nữa rồi, anh dám ngang nhiên hôn cô thêm một lần nữa
Lần trước nhà của cô, lần này là nhà của anh
–” Đồ biến thái” Cô lấy tay chùi lên môi mình thật mạnh, rồi ôm BuBu đi ra không thèm nhìn đến anh nữa
Cô mà ở lại lâu hơn nữa chắc chắn cô sẽ bị anh chiếm tiện nghi cho mà xem.
Cô vừa đi ra anh liền cười lớn rất mừng cuối cùng anh có thể gặp lại cô mà lại còn được hôn,nụ hôn của cô ngọt ngào bao nhiêu