Nơi nào có em thì là nhà, thì là tết.
Nơi nào có em thì là nhà, thì là tết.
Nơi nào có em thì là nhà, thì là tết.
Nguyệt Minh lẩm bẩm lại lời nói của Nhật Minh rồi chợt cười cay đắng, một giọt nước lăng dài trên gương mặt xinh đẹp.
– Lẽ ra ba chúng ta đã có thể ở bên nhau.- Vòng tay ôm cháu nhỏ hơi siết chặt.
Kính kong—
Tiếng chuông cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Tổng giám đốc. Cô bế bé con xuống nhà, khi cánh cửa vừa mở ra, vẻ bất ngờ ngay lập tức hiện lên trên mặt Nguyệt Minh.
– Bác sĩ An?
Gia An cười có chút ngượng ngùng.
– Hi, Tổng giám đốc.
Rầm—
Nguyệt Minh nhanh tay đóng cửa lại một cái rõ to trong sự ngỡ ngàng của vị khách cô không thể ngờ đến kia. Hay là cô mở cửa sai cách, cửa xuyên không mở đến chỗ bác sĩ An đang đứng?
Nguyệt Minh cảm thấy đầu óc mình cứ lệch lạc làm sao ấy. Còn người ngoài cửa, sau khi bị cái đóng sầm cắt ngang nụ cười, trong lòng cũng hỗn loạn.
Chết rồi! Cô ấy không muốn nhìn mặt nàng nữa, động tác cực kì dứt khoát không chút thừa thãi.
Nguyệt Minh đưa tay véo má mình, thấy cảm giác đau chân thật như vậy mới tin rằng mình không nằm mơ. Nguyệt Minh bế bé con một tay, tay còn lại vẫn cứ giữ vào nắm cửa, phân phân vân vân không biết nên làm sao.
Gia An bên này cắn cắn môi, có chút ngượng ngùng đưa tay lên chuông cửa, muốn ấn rồi lại thôi.
Nguyệt Minh buông nắm cửa, vội bế cháu cưng đi đến nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương thấy hai vệt nước mắt vẫn còn, liền vội vàng dùng nước rửa đi, lau khô mặt, chỉnh chỉnh lại mái tóc một chút, sau đó mới lần nữa bế cháu ra lại cửa chính.
Lúc bấy giờ, bác sĩ An nhà ta vẫn còn đang lúng túng, không biết nên làm sao để gặp giám đốc đây. Thôi thì dù gì mình cũng là người có lỗi khi không suy xét gì đã trách tội người ta, vẫn là nên chủ động thêm một chút nữa. Nghĩ vậy nên nàng đưa tay lên chuông cửa lần nữa, vừa lúc cánh cửa mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chớp chớp.
Gia An nhìn cô, khoé môi hơi động, dường như muốn nở nụ cười…
Rầm—
Nguyệt Minh đóng cửa lại lần nữa.
Chết dở…
Cô… run quá nên…
Trượt tay…
Cạch—
Quá tam ba bận, lần này Nguyệt Minh đẩy một cái cánh cửa liền mở toang. Đập vào mắt cô là hình ảnh Gia An ngồi xuống, tay vẽ vẽ gì đó trên mặt đất, trông vừa đáng thương lại vừa buồn cười. Nghe tiếng động khiến nàng ngẩng mặt lên, phía sau gọng kính cận không độ là đôi mắt long lanh uất ức như chú cún con bị chủ lạnh nhạt khiến cho Nguyệt- Trượt tay- Minh cực kỳ cắn rứt lương tâm, trực tiếp tế sống bản thân trong đầu.
– Xin… xin… lỗi.
Môi Nguyệt Minh run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời mời…
– Cô muốn vào nhà không?
Gia An nghe xong liền thay đổi nét mặt, hai mắt to tròn cong thành vầng trăng khuyết. Nàng nhanh chóng gật gật đầu, rồi cùng Nguyệt Minh đi đến phòng khách.
– Cô đợi tôi một chút, tôi cho cục cưng vào nôi đã.- Nguyệt Minh chỉ về hướng chiếc nôi gần đó.
– Để tôi bế cho.- Gia An lấy trong từ túi xách ra một túi khăn giấy khử trùng, lau đôi bàn tay mỏng manh của nàng rồi làm tư thế đón bé con. Nguyệt Minh cũng không làm khó dễ gì nàng, nên nhẹ nhàng đưa bé con qua, đặt vào lòng cho Gia An.
Bé con vốn khó tính, bình thường đang ngủ mà Nguyệt Minh đưa cho Khả Hân, ngay lập tức bé con sẽ thức dậy và khóc ré lên. Sau đó ư a mấy tiếng như mắng vào mặt cô. Vậy mà bây giờ ngược lại, vừa nằm vào lòng Gia An, bé con thậm chí còn mỉm cười, đầy tự nhiên mà nép sát vào lòng Gia An. Tư thế này so với lúc Nguyệt Minh bế còn muốn thân mật hơn.
Về phía Gia An, vừa nhận lấy bé con, một nụ cười dịu dàng liền hiện lên gương mặt nàng. Một nụ cười chân thật lúc nào cũng lay động lòng người, và Nguyệt Minh- cô gái vô tình nhìn thấy nụ cười này cũng cảm thấy cõi lòng xốn xang đến lại thường. Cô không hiểu vì sao, bản thân lại thích những lúc thế này đến lạ, nhìn bé con an nhiên, lòng Nguyệt Minh cũng nhẹ nhàng.
Cô phải công nhận, Gia An bế bé con nhìn có cảm giác rất giống hai mẹ con, từ ánh mắt của nàng đến sự ỷ lại vô thức của bé con đã tạo nên điều đó. Chẳng bù cho cô… trừ thời gian cả hai hòa hoãn ra, bé con cứ luôn dỗi dỗi cô, như thể xem cô là kẻ thù vậy.
Nguyệt Minh mang hai ly nước lọc đến bàn, sau đó cô cũng ngồi xuống đối diện Gia An.
– Cô tới đây có chuyện gì không?
– Tôi tới thăm bạn nhỏ.- Gia An có chút ngại ngùng đáp, một tay bế bé con, một tay khẽ nâng ly nước lên uống, lợi dụng ly nước để che đi hướng nhìn đang đặt lên gương mặt của “bạn lớn”.
Nguyệt Minh nghe xong thì gật nhẹ đầu, bề ngoài không cảm xúc nhưng bên trong có chút phức tạp.
“Chỉ là thăm bạn nhỏ.”
– Cũng muốn xin lỗi vì đã hiểu lầm cô.- Gia An đưa tay muốn đặt ly nước xuống, Nguyệt Minh thức thời nhận lấy đặt giúp nàng, nên vừa nghe nữ bác sĩ nói vậy, tay cô có chút run rẩy, nước trong ly chấn động, đổ ra bàn một ít nước.
Tổng giám đốc ngượng ngùng đứng dậy, rất nhanh lấy khăn lau đi vệt nước. Gia An cũng nhận ra được sự chấn động vì lời nói của mình, nàng mím môi nhận lỗi một lần nữa.
– Thật xin lỗi.
Nguyệt Minh dừng đột tác lau bàn, nhoẻn miệng cười, lắc lắc đầu. Hung hăng như vậy bây giờ lại đi xin lỗi, Nguyệt Minh tự hỏi mình làm gì có nhiều lỗi để cô nàng này xin như vậy.
– Mọi chuyện nếu quy về một mối vẫn là tôi sai thôi.
Gia An nhìn Nguyệt Minh, sau đó thở dài một hơi. Cả hai lại chìm sâu vào im lặng trong không khí đặc biệt kỳ quái.
– Cô… mấy hôm nay cô đều ru ngủ bé con bằng cách bế sao?- Trong lúc Nguyệt Minh còn mãi rối rắm soạn thảo câu từ, bác sĩ An lần nữa lên tiếng.
– Ừm, có vẻ cháu vẫn có cảm giác không an toàn, nên lúc nào cũng cần hơi người.- Nguyệt Minh thầm thở phào, rất nhanh trả lời nàng.
– Nhưng làm vậy rất mệt, cô phải bế rất lâu đúng không?- Gia An ân cần hỏi.
Việc chăm con nít này đối với mấy người chưa có kinh nghiệm như Nguyệt Minh thật sự rất vất vả.
– Ừm, có một chút… Tôi cũng quen rồi.- Nguyệt Minh không phủ nhận Gia An nói đúng, thật sự rất đau tay và đau lưng, cơ thể rã rời chẳng làm được việc gì cả.
– Vất vả cho cô rồi.
– Ừm…
– Ừm…
Chủ đề kết thúc…
Không khí lại một lần bị nung nấu trong sự ngượng ngùng, Gia An không biết nói gì nữa, nên lại nhìn xung quanh nhà của Tổng giám đốc, muốn tìm chủ đề. Bản thân bác sĩ An cũng không phải người kiệm lời, chỉ là nàng rất tệ trong việc duy trì cuộc trò chuyện. Còn về phía Nguyệt Minh sao? Não cô bây giờ chỉ chạy mỗi hình ảnh con khỉ đu dây thôi.
Lúc nãy khi vừa vào khu dân cư này, Gia An đã thấy không khí Tết rất náo nhiệt. Chỉ là khi đi đến căn hộ này, sự náo nhiệt như bị chặn đứng. Nhà người ta mai đào rực rỡ, đỏ vàng cả một sân vườn, nhà này một chút màu sắc nổi bật cũng không có. Nàng không phán xét hay chê trách, nàng đây là đang cảm thấy có chút đau lòng thay người trước mặt. Nàng cũng thường ăn tết một mình, nhưng không cô đơn quạnh hiu như thế.
Nhất là khi thấy bóng lưng đơn độc của Nguyệt Minh bế bé con, Gia An cảm thấy bứt rứt, khó chịu.
– Hôm nay…- Gia An lấy chút can đảm, một lần nữa đánh vỡ không khí ngượng ngùng.
Nguyệt Minh đưa mắt nhìn sang, chờ đợi nàng nói hết câu.
– Hôm nay Tổng giám đốc không chuẩn bị gì đón Tết sao?
Nguyệt Minh nghe vậy, nhẹ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu.
– …
– …
Không, nàng sẽ không để chủ đề vừa khơi gợi lại tắt nữa!
– Chúng ta cùng đón Tết đi, Nguyệt Minh.
Truyện được post tại wattpad.com/user/nonsugarfreshmilk
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Tác giả: Má nghĩ con nên trân trọng từng lời xin lỗi hiện tại của Gia An đi Nguyệt ạ.
Nguyệt: Why? Sai thì nhận lỗi thôi.
Tác giả: Đúng là chiếu mới, sau này mà yêu rồi thì dù con đúng con cũng phải xin lỗi chị An thôi.