Tuấn Anh đuổi theo, mở balo đưa tôi cái bánh mì.
Tôi ngớ người, nhận lấy rồi cũng lục cặp đưa cho cậu ấy bánh mì.
Cậu ấy gặm một miếng to, cười nói: “này có tính là tâm linh tương thông hay không?”
Tôi lườm cậu ấy, nói: “đi cách xa ra đi.”
“Tại sao?”
“Người ta nghi ngờ.”
Vừa nghe dứt lời thì Tuấn Anh liền sặc, ho một cái phun cả vụn bánh mì ra ngoài. Tôi sợ hết hồn vội vàng lấy chai nước suối bên hông cặp mở ra đưa cho cậu ấy.
Cậu ấy uống nước xong quay sang hỏi: “nghi ngờ cái gì?”
“…”
“Nghệt mặt ra làm gì? Không trả lời được đúng không? An suy nghĩ nhiều quá! Một vị đại sư từng nói mọi khổ hạnh đều bắt đầu từ việc suy nghĩ mọi chuyện quá sâu xa.” Cậu ấy vừa nói vừa liếc tôi.
“…”
Đại sư nào?
Tuấn Anh ấn tôi tới ghế đá, ngồi xuống rồi kéo bao nilon xuống, đưa bánh cho tôi: “thường ngày tụi mình dính nhau như cá với nước. Bây giờ tách ra mới là bất bình thường. Hiểu chưa?”
Tôi cắn một miếng nhỏ, mơ màng gật đầu.
“Lại nói, hồi nãy cầm tay Tuấn Anh chạy từ ngoài đường vào tận trong kia, hàng trăm con mắt nhìn chằm chằm thì không sợ. Bây giờ thì xua đuổi Tuấn Anh. Dùng người xong là vứt bỏ. Đúng là vô tình mà!”
Đang định lên tiếng thì có mấy bạn ở trên lầu hét xuống: “Tuấn Anh ơi! Lớp trưởng được báo là nghỉ hai tiết đầu. Thế có được ra ngoài chơi không?”
Tuấn Anh hét lên: “làm gì mà nghỉ?”
Trên đó xì xào hỏi vào trong lớp một chút rồi trả lời xuống: “không biết!”
“*** mẹ! Nhiêu đó cũng không biết!” Tuấn Anh chửi tục một tiếng rồi đứng dậy, trước khi đi nói với tôi: “An cứ ngồi ăn đi. Tuấn Anh quay lại ngay.”
Tôi cũng đứng dậy: “thôi lên lớp luôn đi.” Tôi muốn đi chung với cậu ấy.
Cậu ấy ấn vai tôi: “ngồi đây ăn cho thoáng. Đằng nào cũng nghỉ. Tuấn Anh đi rồi quay lại liền.”
Tôi vừa ăn vừa nhìn theo bóng lưng cậu ấy, cứ ngỡ sẽ lên lớp hỏi thẳng lớp trưởng nhưng Tuấn Anh lại chạy hướng văn phòng giáo viên. Tôi mỉm cười. Đúng là đầu óc học bá nhạy bén khác xa đầu óc bã đậu như tôi. Cậu ấy sau này mà học kinh doanh chắc sẽ là một lãnh đạo giỏi giang.
Tuấn Anh còn chưa chạy về đến nơi đã nghe bạn học hỏi lớn: “được nghỉ thật mà, tao lừa mày làm gì. Thế có được ra ngoài chơi không?”
Cậu ấy hét lên: “được rồi. Nhưng cho ra chơi tiết đầu thôi nha! Tiết sau vào tự học, tao ra đề.”
Tôi nghe lớp mình hét ầm ĩ lên. Vang một vùng trời.
Tuấn Anh bước về phía tôi, nói vọng lên: “tí vào học thì xuống sân chơi hết đi. Đừng giỡn trên hành lang ảnh hưởng lớp bên cạnh. Ai ở lại lớp thì tự giác giữ yên lặng. Vi phạm lớp trưởng ghi lỗi hạ hạnh kiểm.”
“TUÂN LỆNH!!!” Bên trên lại hét xuống.
Tôi cười, nói: “nhìn Tuấn Anh giống lớp trưởng hơn đó.”
Cậu ấy thở dài “ừ” một tiếng rồi mở chai nước của tôi đưa lên miệng tôi. Là chai cậu ấy vừa uống qua.
Lần này đến lượt tôi sặc.
Tuấn Anh bật cười, vỗ lưng cho tôi, nói: “sao vậy? Có nước bọt của Tuấn Anh nên không uống được à? Mới hôm qua còn…”
Tôi nóng hết mặt mà nhanh tay bịt miệng cậu ấy lại. Bịt xong còn được thêm cả bàn tay cũng nóng bỏng, lại vội vàng buông ra.
Tôi không dám nhìn cậu ấy, nói: “An không khát.”
Tuấn Anh uống nước rồi mới vặn nắp lại, nói: “đảm bảo cả buổi sáng hôm nay An cũng không dám khát!”
Tôi lặng lẽ ngồi xích ra tít đầu ghế bên kia. Cậu ấy thấy vậy liền nghênh ngang ngồi vào giữa, dang chân dang tay gác lên thành ghế như muốn ôm tôi vào lòng. Tôi giật nảy người đứng bật dậy.
Đang định mở miệng thì Tuấn Anh cười lên ha ha, ngồi gọn sang một bên rồi hỏi: “không nhớ lời đại sư nói à?”
“…”
“Trên lớp còn ngồi gần hơn ấy chứ. Được rồi. Không chọc An nữa.” Tuấn Anh vỗ vỗ ghế.
Tôi lại ngồi xuống đầu bên cạnh.
Cậu ấy hỏi: “sao An không bỏ mũ ra? Cắt tóc nhìn đẹp mà.”
“Không đẹp!”
“Đẹp! Do An chưa nhìn quen mắt thôi.”
“Nhìn kì lắm!”
“Đẹp!”
Tuấn Anh vươn tay ra. Tôi lui đầu lại.
Cậu ấy nói: “ngồi yên đi. Để Tuấn Anh xem trán của An.”
Tôi lắc đầu: “không được. An không bỏ mũ ra đâu.”
Tuấn Anh mỉm cười, dỗ dành: “không bỏ mũ. Tuấn Anh chỉ vén lên một chút xem trán thôi. Hồi sáng An cứ làm thế này thế này…” Cậu ấy gãi gãi tóc phía trước, nói: “để Tuấn Anh xem có trầy không?”
Tôi ngồi im, cậu ấy nhấc viền mũ len của tôi lên một chút, nghiêm túc nhìn rồi nói: “An không thích kiểu tóc này thì cứ kệ nó, mấy ngày nữa là dài ra thôi. Đừng cào nữa, đỏ hết rồi này.”
Tôi ỉu xìu: “An biết rồi.”
“An không thích thật à? Tuấn Anh thấy ổn mà. Chỉ là có chút lạ thôi.”
“Không thích!” Tôi lắc đầu.
“Vậy sao còn cắt kiểu này? Hay là thợ không hiểu ý lỡ tay cắt?”
“Tự An cắt.”
“Vậy à? Khéo tay quá! Vậy sao cắt rồi lại không hài lòng?”
“Cắt cho mặt nó khác khác.”
Cậu ấy nhíu mày: “Vậy giờ khuôn mặt An khác lúc trước rồi nè.”
“Nhưng An không thích mặt khác!” Tôi dỗi.
“Vậy… vậy sao còn cắt?” Mặt Tuấn Anh hiện rõ nét căng thẳng.
“Cắt cho khuôn mặt khác đi mà.” Tôi tuyệt vọng ôm mặt giải thích.
“Muốn mặt khác mà mặt khác rồi lại không muốn?” Cậu ấy gãi đầu, đổi câu hỏi: “Không thích kiểu này thì sao không cắt ít thôi?”
“Cắt ít mặt nó không khác.”
“…”
Thấy cậu ấy câm nín tôi liền bực bội mà quay sang trừng mắt. Tất cả là tại người này hết! Không thì việc gì tôi phải rượng rượng lên cơn thần kinh đi làm điệu chứ! Thật mất mặt!
Nhìn mặt tôi khó chịu cậu ấy liền cười hề hề, nịnh: “hiểu rồi, hiểu rồi mà, Tuấn Anh hiểu hết. Tức là muốn khuôn mặt chỉ hơiii khác một chúttttt xíu xìu xiu thôi.” Cậu ấy cố ý ngân dài giọng nhấn mạnh để chọc cười tôi.
“Khác để người ngoài nhìn thấy khác nhưng không được để người ngoài nhận ra khác quá so với thường ngày mà chỉ hơi khác so với bình thường nhưng vẫn phải khác so với mọi khi nhưng người ngoài không được biết là mình quá khác mà chỉ suy đoán là mình khác nhưng lại không hiểu khác chỗ nào so với mình lúc không khác.”
“Đúng chưa?”
Tôi gật đầu.
Thấy Tuấn Anh nín cười vai rung hết cả lên tôi lại lườm sang.
“Ấy! Đừng! Tuấn Anh đâu có cười đâu! Nè coi nè! Mặt đơ giống An luôn rồi nè! Hahahahahaa!!!”
Tôi đứng dậy bỏ đi. Cậu ấy vừa cười vừa chạy đuổi theo sau.
Các lớp khác đã vào đầu giờ sinh hoạt, dưới sân trường lác đác vài người lớp tôi, đa số trốn ra ngoài chơi hết rồi.
Đến sân bóng Tuấn Anh khoác vai tôi, nói: “đừng giận nhé? Giận hờn phí thời gian lắm! Tuấn Anh hiểu hết mà, muốn chọc cho An vui vẻ thôi.”
“Cười vì An quá đáng yêu chứ không phải cười chê An.”
“An muốn khuôn mặt mình đổi mới một chút nhưng lỡ tay cắt nhiều quá! Bây giờ tự ti không muốn người khác nhìn thấy, sợ họ sẽ chọc.”
“Tuấn Anh biết An nghĩ mình trông… dùng từ thế nào cho An không giận nhỉ?”
Tôi tự điền từ vào chỗ trống: “giống có bệnh thiểu năng.”
“Không.” Cậu ấy phản đối: “cùng lắm là An cảm thấy mặt mình trông ngu ngu nên không tự tin. Ban đầu còn nhầm mình bị bệnh rồi khóc nức nở cơ mà. Nghĩ lại thương quá là thương!”
Giờ tôi mới thấy mình mất mặt. Chẳng qua người nhiều bệnh quấn thân quá nên bị ám ảnh. Biết vậy cứ im lặng qua một ngày là tôi tự mình bình tĩnh suy nghĩ được ngay. Là do nhìn thấy Tuấn Anh nên bao nhiêu tủi thân cứ tuôn ra hết. Còn nói mình sắp đi bán muối nữa chứ. Quá nhục!
Tôi hậm hực ngồi xuống gốc cây: “tại Tuấn Anh hết!”
Cậu ấy cũng ngồi xuống bên cạnh, gật đầu nói: “chứ còn gì nữa! Là lỗi do Tuấn Anh hết!”
Cậu ấy xoa đầu tôi: “không biết phải động viên như thế nào thì An mới tự tin lên nhưng mà Tuấn Anh không ép buộc đâu. Cứ làm gì An thấy thoải mái là được. Từ từ chậm rãi yêu thương bản thân mình một chút thì từ trên xuống dưới chỗ nào An cũng cảm thấy mình đẹp cả.”
“Nghe hơi chuối nhưng có câu nói nổi tiếng như thế này ‘Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ si tình.’ Trong mắt Tuấn Anh thì An mãi mãi là đẹp nhất!”
Tôi thổn thức nhìn lên cậu ấy.
“An đừng quá tự ti mà sinh ra buồn phiền. Ngoại hình không phản ánh được con người. Ví dụ An gặp một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành đi, nhưng sau khi tiếp xúc rồi An mới thấy người đó toàn nói những lời sáo rỗng, hoặc lúc nào cũng giành nói mà không chịu lắng nghe An, hoặc nói về chính trị thế giới những điều mà An không hề muốn quan tâm, hay thậm chí tối ngày câm như hến để An ngày đêm phải vắt óc tìm đề tài giao tiếp lấy lòng.”
“An có cố chịu đựng ép buộc mình phải bên cạnh người như vậy chỉ vì họ rất đẹp không?”
Tôi lắc đầu.
“Đúng rồi. An chỉ muốn bên cạnh người có thể thấu hiểu, chia sẻ với mình. Ở bên người đó An có thể thoải mái nói những điều không dám nói, tự tin làm những điều chưa từng làm. Có thể la hét, gào khóc, cũng có thể chửi thề. An được sống thoải mái là chính mình mà người đó vẫn yêu thương, chiều chuộng An. Một người mà An muốn họ sẽ coi An là tất cả, là duy nhất, bao nhiêu vui buồn mệt mỏi trong đời này An đều muốn người đó sẻ chia cho mình An biết. Người đó sẽ đau lòng không muốn An phải gánh vác còn An sẽ tìm mọi cách để cùng người đó vượt qua mọi chông gai.”
Tôi vẫn nhìn cậu ấy, trái tim tự nhiên nhói lên từng đợt.
“Đó gọi là hoà hợp.” Cậu ấy nói tiếp.
“Khi tìm được người thích hợp với mình rồi thì mọi tiêu chuẩn hay ngoại hình gì đó chẳng là cái thá gì cả.”
“Bây giờ An còn nhỏ, nếu ép buộc An sẽ sợ hãi, nhưng Tuấn Anh hy vọng sau này khi An trưởng thành rồi, hãy cứ tự tin là chính mình nhé?”
“Đừng cố gượng ép thay đổi vì ai đó. Người thích An sẽ yêu mọi dáng vẻ vốn có của An.”
“Còn người không thích mình thì dù có đẹp trai, tài giỏi, tuấn tú cỡ nào thì thở thôi họ cũng ghét rồi.”
“An từng nói thấy Tuấn Anh là đẹp trai nhất nhưng An thử hỏi Diệu Hiền mà xem, nó sẽ nói Tuấn Anh xấu nhất trần đời. Không thấy Diệu Hiền đi đâu cũng khoe An là người bạn đẹp trai nhất của nó sao? An à, ai yêu mến mình sẽ tự khắc nhìn thấy mình nổi trội.”
“Nhớ rõ một điều là đừng bao giờ cố để làm hài lòng người khác mà hãy cố gắng vì muốn trở thành chính mình với phiên bản tốt nhất. Chỉ nên làm điều gì bản thân thấy thoải mái hạnh phúc là được.”
“Còn bây giờ An thích đội mũ thì cứ đội. Tuấn Anh cũng không muốn người khác được nhìn An đẹp thế này đâu. Để mình Tuấn Anh ngắm là đủ rồi.”
Tôi cười.
Tuấn Anh nói đến là ngọt ngào, có ăn đường không mà nói chuyện như rót mật thế này?
Tôi đùa: “Tuấn Anh học ở đâu mà nói chuyện mượt thế?”
Cậu ấy nhướng mày: “thích hỏi đúng không? Tuấn Anh trả lời giống hôm qua rồi lại mắng nữa.”
Vừa nghe đến đó tôi liền trợn trắng mắt: “không lẽ Tuấn Anh học những lời này trong loại phim đó?”
Cậu ấy cười ha hả: “không hề nha! Tuấn Anh thông minh hơn người nên tự biết. Xem phim đó mà người ta nói mấy lời này thì có mà hết cả…”
Cậu ấy đang nói thì bỗng dưng ngừng lại, cũng ngưng cả cười.
Tôi nheo mắt, hỏi: “hết gì? Hết cả gì?”
Cậu ấy cười toe toét lại, nói: “hết thời gian đó. Nói lằng nhằng hết cả thời gian rồi hết phim thôi. Thôi nói chuyện khác đi.”
Rõ ràng là cậu ấy đang lảng tránh. Tôi vừa suy nghĩ vừa nhìn cậu ấy chằm chằm thì Tuấn Anh chu môi ra làm tiếng hôn kêu “chụt chụt” chọc ghẹo làm tôi không thể nghĩ gì được nữa.
Tôi quay mặt sang chỗ khác, nạt cậu ấy: “Tuấn Anh ngồi ngay ngắn đi! Để yên cho An suy nghĩ đã!”
“Ấy! Đừng! An đừng có nghĩ nha! Để Tuấn Anh hát cho An nghe nha! Cố giấu nước mắt lặng thầm nhìn An ăn cháo lòng~ Biết nói chi đây một câu đã hết tiền bao~ Chiều buồn nghẹn ngào nhìn An kêu thêm tô bún bò~…”
Tôi cười lăn cười bò, nghiêng ngả chúi đầu mém cắm xuống bãi cỏ. May mà Tuấn Anh kéo lên để tôi dựa lại lên thân cây.
Cậu ấy nói: “An cười vui vẻ như vậy có phải là tốt không. Tối ngày làm mặt lạnh lùng thôi.”
Tôi liếc cậu ấy, nói: “đừng đánh trống lảng! An đã suy nghĩ xong rồi. Biết thừa hồi nãy Tuấn Anh định nói gì. Xem cái loại phim đồi truỵ đó thì làm gì có lời thoại nhân văn chứ!”
Cậu ấy cười gian xảo, hỏi lại: “thế Tuấn Anh định nói gì?”
Cái bộ mặt này là sao chứ? Đã làm chuyện xấu còn không biết che đậy. Tôi cũng nói thẳng xem ai lì hơn ai.
“Thế Tuấn Anh xem loại phim xấu hổ đó thì cần hứng để làm gì?”
Cậu ấy cười càng gian, nhướng mày, tay thì nâng cằm tôi, nói: “Ồ~ Câu hỏi hay nhất trong ngày đây rồi. Cho An 5 giây suy nghĩ xem có nên rút lại không nhé? Chỉ sợ Tuấn Anh có gan trả lời mà có người không có gan nghe thôi.”
Nói xong còn dùng ngón tay cái vuốt môi tôi một chút.
Tôi tê cứng hết cả người. Cậu ấy vừa buông tay ra thì cả người tôi ngã ngửa về sau, may mà vẫn là cậu ấy nhanh tay kéo tôi một đường về thân cây đóng đinh cố định lại.
Tuấn Anh cười khẽ: “không hỏi nữa à?”
“…”
Hỏi để cậu ấy miêu tả lại quá trình hứng khởi như thế này rồi lại như thế kia à?
Tôi mắng: “đồ vô liêm sỉ!”
Cậu ấy nhéo mặt tôi: “đương nhiên!”
Tôi há hốc mồm nhìn sang cái người thản nhiên thừa nhận bên cạnh. Đúng là không biết xấu hổ mà. Sao mình lại đi thích người như vậy cơ chứ!
Thế mà cậu ấy lại nhìn tôi rồi lăn ra cười, nói: “mỗi ngày nhìn mặt An làm mấy biểu cảm sinh động đều vui nha!”
“Suốt ngày nói mặt An lạnh như tiền thì vui chỗ nào?” Tôi hỏi lại.
“Thì đó.” Cậu ấy bẹo má tôi, nói: “chắc do An ít cười nên khi bất chợt thể hiện cảm xúc lên mặt nhìn mới thú vị.”
Tôi ít cười vì thói quen thu mình lại ngày nhỏ, giảm sự tồn tại của mình xuống mức tối thiểu. Có lẽ theo thời gian hình thành khuôn mặt khô khốc, vô cảm lúc nào không hay. May mà có Tuấn Anh luôn khiến tôi vui vẻ nói cười mỗi ngày mà hiện tại chính tôi cũng thấy mình cười nhiều hơn hẳn.
Cậu ấy lại nói tiếp: “An vẫn nhớ chị Liên à?”
Tôi thở dài, gật đầu: “nhớ chứ. Làm sao mà quên được. Hồi xưa An xưng với bạn ấy là cậu tớ.”
Tuấn Anh kể: “ừ. Hồi nhỏ An chơi thân nhất với chị ấy. Lớp 1 An rất ít cười, Tuấn Anh gần như là chưa bao giờ thấy An cười luôn đó. Nhớ có lần len lén rình xem An với chị Liên tô màu, lúc chăm chú môi nhỏ sẽ chúm chím lại, đến khi tô xong thì đứng lên vỗ tay, còn cười một cái làm Tuấn Anh ấn tượng luôn.”
“Sao vậy?” Tôi quay sang hỏi. Chỉ sợ cậu ấy từng thấy mình làm điều gì ngớ ngẩn.
“Đẹp chứ sao nữa! Tuấn Anh thích chơi với An từ nhỏ mà. Hồi đó tới làm quen mới nhìn có một xíu đã bị An đã cấm nhìn rồi. Sợ muốn chết!”
Tôi gãi mũi: “xin lỗi nhé! Lúc đó cứ tưởng Tuấn Anh nhìn soi mói để trêu chọc như mấy thằng khác. Hồi nhỏ An bị ám ảnh vết bớt này mà.”
“Có gì đâu mà xin lỗi chứ! Chắc tại Tuấn Anh không biết thể hiện thành ý nên An mới thấy không an toàn. Hồi đó thích chơi với An mà chẳng biết phải làm sao. Toàn đem kẹo xong nhờ chị Liên cho An.”
“Kẹo bạn ấy cho An là của Tuấn Anh ư?”
“Ừ. Cả của Tuấn Anh, cả của chị Liên. Là Tuấn Anh nhắc nhở trước chứ chị ấy ngốc nghếch như vậy đâu có biết phải chủ động cho kẹo. Nhưng mà sợ An ghét không chịu ăn nên Tuấn Anh phải dặn dò chị ấy không được cho An biết.”
Tôi mỉm cười.
“Cuối tuần có khi cô hiệu trưởng đến nhà chơi thì Tuấn Anh thường bắt chị Liên kể hết tất cả những gì An hay nói, An thích làm ra. Có khi chị ấy không nhớ được xong ngồi khóc vậy là Tuấn Anh bị ăn đòn cái tội chọc ghẹo con gái. Hahahaha.”
Tôi đấm nhẹ vào vai cậu ấy một cái, nói: “trả thù cho Liên đó.”
Tuấn Anh mỉm cười, vươn tay xoa gáy tôi, nói: “nếu biết được An lớn lên vui vẻ thế này chắc chị ấy an tâm lắm.”
Tôi nhìn xa xăm, gió thổi xào xạc khiến khoé mắt bỗng nhiên cay xè.