Thời Hạ đã tra rất nhiều tài liệu, cô biết được triệu chứng của ung thư dạ dày rất dễ bị xem nhẹ, vì nó khá giống với triệu chứng của loét dạ dày, cũng đau, buồn nôn, chán ăn, mệt mỏi, vv.
Hiện nay cứ mười người thì hết tám người dạ dày không khỏe, mọi người cũng không quan tâm đến bệnh dạ dày lắm, hơn nữa theo Thời Hạ quan sát, tuy dạ dày Lâm Vận không khỏe, nhưng cũng chưa nôn mửa bao giờ.
Thế nên Lâm Hạ mới chọn vị viện phó này, mong rằng kinh nghiệm của ông ấy đủ nhiều để nhận ra được mấy căn bệnh tiềm tàng chỉ qua việc soi dạ dày bình thường.
Tất cả những gì Thời Hạ có thể làm cô đã làm rồi, không biết có được thuận lợi như cô nghĩ không nữa.
Thời Hạ vẫn còn đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên bị ai nhét cái gì đấy vào bụng, Thời Hạ kinh ngạc, bóp một cái theo phản xạ.
Không ngờ bóp phải tay người đấy cũng đang đặt trên bụng cô.
“Túi chườm nóng đấy, bụng ấm sẽ dễ chịu hơn nhiều.” Thanh âm trong trẻo quen thuộc.
Thời Hạ nhìn qua, thấy Thẩm Nhất Thành đang bình tĩnh rút tay lại, mở cặp lồng trên bàn ra, mùi cháo hoa nồng đậm tản ra khắp phòng.
Thời Hạ vẫn còn cảm nhận được độ ấm trên tay người ấy, mặt đỏ ửng lên, túi chườm nóng này không phải mua cho cô chườm bụng dấy chứ?
Tên nhóc Thẩm Nhất Thành này cũng tinh tế ra phết.
Thời Hạ nhét túi chườm vào trong áo khoác, chườm cách một lớp áo trong.
Thẩm Nhất Thành lấy thìa khuấy cháo, “Chờ cháo nguội rồi cậu nhớ ăn hết.”
Thời Hạ úp mặt lên bàn bĩu môi, “Không ăn đâu!”
Thẩm Nhất Thành, “Phải ăn!” Một ngày ba bữa bỏ hết, cứ như thế này thì dạ dày không bệnh cũng đói đến mức có bệnh mất.
Thời Hạ quay đầu về phía khác, không thèm nói chuyện với cậu nữa.
Thẩm Nhất Thành cũng không nói gì thêm, nhẹ nhàng khuấy cháo, đợi cho cháo nguội một chút mới cúi người nhẹ nhàng nói bên tai cô, “Cậu mà không ăn là tôi đút cậu ăn đấy!”
Thời Hạ ngồi bật dậy ngay lập tức, cô không hề nghi ngờ gì, cậu nói được là làm được.
Trong lớp vẫn còn nhiều người như thế, nếu mà bị nhìn thấy, cô thực sự nổi tiếng mất.
Thời Hạ lấy thìa tự xúc cháo cho vào miệng, mùi vị nồng đậm tản ra trong khoang miệng.
Thẩm Nhất Thành thấy cô thỏa hiệp, bĩu môi, cậu vậy mà lại thấy tiếc.
Thời Hạ cũng vì không muốn ngại ngùng quá.
Nếu cô mà đấu tranh với cậu đến cùng.
Cậu cũng chẳng ngại đút cho cô ăn đâu.
Hồi nãy Thời Hạ còn thấy buồn nôn, nhưng đến lúc ăn đến miệng rồi, cô mới thấy đói bụng, chiến hết sạch bát cháo trong chốc lát.
Thấy cô ăn hết, Thẩm Nhất Thành lại lấy thêm hai cái cặp lồng nữa, có súp lơ xào với trứng cà chua.
Thời Hạ nhìn một bàn đồ ăn, nhìn Thẩm Nhất Thành, “Đây chắc không phải là đồ trong nhà ăn phải không?”
Cháo nhà ăn không thể thơm thế này được, Thời Hạ cắn đũa nhìn cậu, “Lại trèo tường đấy à?” Không trèo tường, cũng không ra cổng trường được, không ra cổng được thì lấy đâu ra đồ ăn mà đem về như này.
Thẩm Nhất Thành cúi đầu, khóe miệng cong cong, cô thấy vành tai cậu đỏ ửng.
Hóa ra Thẩm Nhất Thành cũng không mình đồng da sắt đến thế!
Ăn xong bữa tối, Thời Hạ cảm giác thoải mái hơn nhiều, người cũng có sức hơn.
Tiết tự học tối, Thời Hạ vừa giở sách giáo khoa, lại không tự chủ được ánh mắt đậu trên người bên cạnh.
Cậu hiếm khi ngồi ngay ngắn trước bàn, cúi đâu làm bài tập.
Vài sợi tóc tán trên trán cậu, sườn mặt góc cạnh rõ ràng, lại còn cả vẻ cường tráng, cộng thêm với mùi vị thanh tân của tuổi niên thiếu, hai cảm giác đối lập ấy cùng xuất hiện trên cậu, lại trở nên hài hòa vô cùng.
Thời Hạ cứ thế ngắm cậu, nghĩ tới mùa hè nóng bức năm ấy, Thẩm Nhất Thành ngồi ở cửa nhà xác khóc thất thanh.
Việc duy nhất cô có thể làm cho cậu cũng chỉ có mỗi việc này thôi.
Nếu ông trời bắt cô chịu đựng nhiều khổ cực như thế cũng vì một lần sống lại này.
Bấy nhiêu đau khổ để đổi lại một người mẹ mạnh khỏe cho Thẩm Nhất Thành.
Như thế, Thời Hạ sẽ không còn oán giận gì nữa.
Thậm chí cô còn cảm thấy biết ơn.
Thẩm Nhất Thành dường như đã nhận đươcc ánh mắt không thèm che giấu kia, đột nhiên ngẩng đầu, hai người đối mắt.
Trong phòng học rất an tĩnh, chỉ có tiếng lật sách cùng với tiếng ngoài bút “loạt xoạt” trên giấy mà thôi.
Thời Hạ không trốn tránh, Thẩm Nhất Thành cũng vậy, hai người cứ thế nhìn chằm chằm nhau.
Không biết bao lâu sau, tay Thẩm Nhất Thành đang để dưới bàn từ từ chuyển động, dò tới tay phải của Thời Hạ đang đặt trên đùi cô.
“Anh Thành, câu này giải như nào?” Thịnh Thác Lý quay người lại, đặt sách bài tập lên bàn Thẩm Nhất Thành, chỉ vào một câu hàm số, “Câu này này, giảng cho em đi.”
Đúng lúc chông tan học vang lên, cả phòng học náo nhiệt hẳn.
Tiếng bàn ghế va chạm, cùng với tiếng lùa nhau trêu đùa tràn ngập khắp phòng.
Thời Hạ không nhìn nữa, cụp mắt, giả vờ bĩnh tĩnh thu dọn sách vở.
Thẩm Nhất Thành nhìn Thịnh Thác Lý, mặt không biểu cảm.
Thịnh Thác Lý đợi cả nửa ngày cũng không thấy Thẩm Nhất Thành nói gì, không khỏi ngẩng đầu dậy, liền thấy ánh mắt lạnh như băng của cậu.
Thịnh Thác Lý sự rùng cả mình, da gà da vịt nổi hết cả, cầm sách xoay người về, “Không giảng thì không giảng vậy, nhìn người ta kiểu khùng bố làm gì…sợ chết được…”
– —–
Thịnh Thác Lý, cậu cẩn thận đêm nay ăn đòn!