“Không biết.” Bùi Minh Hồng tỏ ra thờ ơ như mọi khi: “Chắc là Tiểu Ngôn.”
Bùi Hoài Sơn giận không nhịn nổi: “Mấy đứa nên truy cứu trách nhiệm của người phụ nữ này! Là bà ta hại hai đứa nhỏ, sao có thể ngang nhiên xuất hiện ở đây như vậy?”
“Nhà họ Bùi chúng ta cũng không phải không nuôi nổi hai đứa nhỏ, để bà mẹ vô trách nhiệm này chịu trừng phạt thích đáng đi, chúng ta vẫn tiếp tục nuôi nấng Thanh Nguyên như cũ!”
Bùi Minh Hồng lại giơ tay lên xem đồng hồ, nhìn dáng vẻ dửng dưng của ông ta thì rõ ràng mấy ngày qua đã nghe không ít lần lời như vậy, nên dứt khoát nói thẳng: “Bùi Ngôn cầu xin cho bà ấy, nói bà ấy cũng không dễ dàng gì, con biết làm sao được?”
“Hơn nữa —” Nói đến đây, ánh mắt ông ta lộ ra chút mỉa mai: “Ít nhất cũng chứng minh được đứa bé này trọng tình cảm, không giống đứa khác, nuôi mãi không thân.”
Bùi Hoài Sơn trừng mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của con trai mình, hồi lâu sau không nói ra lời.
“Thanh Nguyên là một đứa trẻ ngoan.” Ông cụ thở dài: “Từ nhỏ các con đã đối xử không tốt với nó, cũng trách bố không dạy dỗ con, để con thành ra như bây giờ.”
Bùi Minh Hồng trước nay đều không thích nghe mấy lời này của ông cụ, lập tức phản bác: “Con không thấy con có vấn đề gì cả, chẳng lẽ phải giống như bố? Giờ là thời đại nào rồi mà còn ôm tư tưởng bảo thủ, không chịu đổi mới trong kinh doanh. Bố à, bố già quá rồi, ánh mắt cũng lạc hậu, nhìn người không còn rõ nữa rồi. May mà con không nghe lời bố, nếu không giờ cũng đi trông núi trồng cây như bố rồi.”
Mâu thuẫn và bất đồng giữa hai bố con đã có từ lâu, trong giọng nói Bùi Minh Hồng tràn ngập cảm giác kiêu ngạo hơn người: “Ít nhất từ góc độ giá trị thị trường của công ty đã chứng minh được con thành công hơn bố. Thế nên bố đừng coi con là trẻ con rồi dạy con nên làm thế nào nữa.”
“Với lại con cũng đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng rồi.” Giọng điệu ông ta thay đổi, hời hợt lên tiếng: “Thanh Nguyên quả thực là một đứa bé rất thông minh, chưa biết chừng sau này sẽ đạt được thành tựu gì đó. Đến khi ấy, nó vẫn có thể làm con trai nhà họ Bùi —— Mà nó vẫn còn là họ Bùi, người đàn bà kia đã đồng ý không để nó sửa họ rồi.”
Bùi Hoài Sơn sững sờ nhìn ông ta.
Ông cụ vẫn luôn cho rằng Bùi Thanh Nguyên không sửa lại họ là vì còn quyến luyến nhà họ Bùi, không ngờ đây lại là yêu cầu của Bùi Minh Hồng.
Ông cụ không còn gì để nói với đứa con trai ngoan cố, ích kỉ và thực dụng đến tột cùng này nữa.
“Tiểu Ngôn không thể ở cùng với hai vợ chồng chúng mày nữa!”
Bùi Hoài Sơn tức đến run cả người, thất vọng nói xong câu cuối cùng rồi phất tay bỏ đi.
Thấy thế, Bùi Ngôn đứng nghe trộm cách đó không ra vội vàng cúi đầu xuống, lùi ra sau góc tường.
Lòng bàn tay của y ướt đẫm mồ hôi, trong đầu lặp đi lặp lại những lời nghe được ban nãy.
Quả nhiên ông nội vẫn còn nhớ Bùi Thanh Nguyên, thậm chí còn muốn để hắn sống tiếp ở đây.
Nhưng câu nói sau cùng kia của ông nội nghĩa là sao?
Y đột nhiên nhớ đến tin nhắn mới nhận được từ La Tú Vân, nói Bùi Thanh Nguyên đã bỏ nhà đi, gọi điện thoại không nhận, bà không biết nên làm sao bây giờ.
Bùi Thanh Nguyên đi đâu?
Có liên quan gì đến ông nội không?
Lòng y rối bời, y trở lại đại sảnh thấy Bùi Hoài Sơn đang chau mày nói gì đó với Diệp Lam Đình.
Thấy y quay lại, trên mặt mẹ y lộ ra nụ cười dịu dàng, vẫy tay với y: “Ngôn Ngôn qua đây, ông nội có chuyện muốn nói với con.”
Bùi Ngôn đi qua trong lo sợ bất an, trong lòng xuất hiện vô số suy nghĩ làm y hoang mang song lại không dám thể hiện ra ngoài.
Bùi Hoài Sơn nhìn chăm chú vào vẻ mặt ngoan ngoãn nghe lời của y với ánh mắt phức tạp, hồi lâu sau mới khẽ hỏi: “Con có muốn sống cùng với ông không?”
Bùi Ngôn nhìn ông nội đầy bất ngờ, cẩn thận lặp lại: “Sống… cùng ạ?”
“Ừ, ông nội già rồi nên ở một mình sợ cô đơn, muốn ở chung với con nhiều hơn.” Sắc mặt Bùi Hoài Sơn hòa ái, khuyên nhủ: “Chỉ cần ở cùng ông mấy tháng thôi, trong lúc ấy vẫn có thể thường xuyên về thăm bố mẹ.”
Tuy mới về nước không lâu nhưng ông đã tinh ý nhận ra đứa bé này đang lặng lẽ thay đổi.
Ông nhìn ra Bùi Ngôn không cứng cỏi và thông minh như Bùi Thanh Nguyên, mà lại có sự ngây thơ yếu đuối không hợp với gia đình này.
Bùi Hoài Sơn không muốn đứa cháu ruột có số phận thăng trầm này của mình sau cùng sẽ trưởng thành thành dáng vẻ khác hoàn toàn với khi đến.
Ông cũng từng bề bộn công việc, tuy lợi nhuận từ sự nghiệp và khối tài sản cồng kềnh kia thấp chẳng đáng nhắc đến trong mắt Bùi Minh Hồng, nhưng vẫn khiến hai cha con nói chuyện với nhau ngày càng ít, khoảng cách cũng ngày càng lớn, lại thêm khoảng cách thế hệ giữa hai ông cháu nên có nhiều công việc trong nhà không tiện can thiệp.
Đến khi Bùi Hoài Sơn hoàn toàn nhận ra cách giáo dục sai lầm của con trai và con dâu, Bùi Thanh Nguyên kiệm lời đã sớm trải qua tuổi thơ vốn nên vui vẻ rồi. Điều này vẫn luôn là nỗi khổ riêng trong lòng ông.
Một đứa bé khác mới đến không lâu, biết đâu vẫn còn kịp cứu vãn.
Vừa xử lý công việc qua điện thoại xong, Bùi Minh Hồng vừa trở lại phòng thì nghe thấy lời nói kia. Nhưng ông ta không lên tiếng kháng nghị mà chỉ nhướng mày, cảm thấy ý nghĩ nhất thời này của bố mình chỉ là vô ích mà thôi.
Trước lời mời bất ngờ này, Bùi Ngôn không biết phải làm sao, y vô thức nhìn về phía người mẹ ngày thường ở chung nhiều nhất kia.
Diệp Lam Đình nhận thấy ánh mắt của y, bà mỉm cười vươn tay ra, cài lại khuy áo mà y đã cởi, ngữ khí dịu dàng thỏa đáng: “Ngôn Ngôn, vẻ ngoài phải luôn chỉnh tề chứ.”
Bà hài lòng nhìn phần cổ áo đã ngay ngắn trở lại, nhẹ giọng nói: “Mẹ rất yêu con, ông nội cũng rất yêu con, con có thể tự mình quyết định.”
Mùi nước hoa tao nhã của mẹ phả vào cổ y, làm y nhớ lại ngày đêm sống trong căn phòng rộng thênh thang.
Ông nội yêu y, hỏi y sống ở nhà họ La thế nào, xoa đầu y hỏi y muốn quà gì.
Mẹ yêu y, thuê giáo viên giỏi nhất để y nhận được sự giáo dục toàn diện nhất, hy vọng y có thể trở thành một người ưu tú hơn.
Mẹ chỉ yêu một mình y, nhưng cháu trai trong lòng ông nội lại không chỉ có một.
Sau khi được ông nội đón đi, vị trí còn trống bên cạnh bố mẹ kia sẽ bị Bùi Thanh Nguyên lấp vào sao?
Có phải ông nội đang trải đường cho Bùi Thanh Nguyên không?
Bùi Ngôn không dám xác định.
Những người thân trong gia đình ở bên cạnh y, rất xa mà lại rất gần. Y cụp mắt, sợ bản thân sẽ dao động, y không muốn nhìn vào mắt ai, chỉ khẽ thì thầm: “Con xa mẹ quá lâu…”
Y chọn mẹ.
Số mệnh tựa như cơn gió cuồn cuộn quét qua, cuối cùng cũng tìm được con đường mình muốn.
Bùi Minh Hồng hiếm khi thấy cười, nói với Bùi Hoài Sơn: “Bố à, được rồi chứ? Con không hề ngăn bố nhé.”
Diệp Lam Đình không đồng ý liếc ông ta: “Minh Hồng, sao anh lại nói như vậy với bố?”
Sau đó bà ta nở nụ cười thiết tha chân thành với Bùi Hoài Sơn: “Bố, Ngôn Ngôn vừa về nhà, bây giờ bám con lắm, sợ là không muốn xa con, nếu bố có thời gian rảnh thì cứ đến nhà ăn cơm lúc nào cũng được.”
Bùi Hoài Sơn không đáp lại, ông cụ nhìn gia đình trông có vẻ hạnh phúc mỹ mãn trước mắt này thật lâu mới thở dài, nói: “Được rồi, nếu con nhớ ông nội thì nói cho ông biết, ông vẫn luôn ở đây.”
Bùi Ngôn hoàn toàn không hiểu ẩn ý đằng sau những lời này, lúc này y chỉ buông lỏng bàn tay đang nắm chặt của mình, nghe lời gật đầu: “Cảm ơn ông nội, con nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ông.”
Lời nói vừa lễ phép vừa tỏ ra thân thiết làm Diệp Lam Đình mỉm cười khen ngợi con trai, Bùi Minh Hồng lại lấy điện thoại ra lần nữa, quang minh chính đại phân tâm làm việc khác.
Chỉ có Bùi Hoài Sơn trong thoáng chốc tưởng như già đi mấy tuổi, quản gia đứng bên cạnh vội vàng đưa ba-toong hiếm khi dùng cho ông cụ.
“Bố già rồi, không bảo được mấy đứa, ai cũng có số mệnh riêng của mình.”
Ông cụ tựa như đang lầm bầm, sau đó quay đầu nghiêm nghị nói với đứa con trai một lòng trục lợi kia: “Minh Hồng, bố vẫn không mong con nóng vội như thế. Để chờ một cái cây lớn lên cần phải tốn mồ hôi và thời gian thực tế, ông trời cho con cái gì thì nhất định sẽ thu lãi.”
Bùi Minh Hồng ngay cả mí mắt cũng không nâng, vừa nhận điện thoại đã vội vàng ra ngoài: “Bố không cần lo, chỉ có con thu lãi người khác thôi.”
Cứ nghĩ bố với ông nội đang thảo luận chuyện kinh doanh nên Bùi Ngôn không tập trung nghe nữa, để lời ông nội nói nhẹ nhàng lướt qua tai.
Ánh đèn lóa mắt trên đỉnh đầu sa vào mắt y như thể nó sẽ không bao giờ tắt, chiếu sáng tương lai trong mộng tưởng đến lộng lẫy không gì sánh được.
…
Hôm sau, Hướng Cẩm Dương dậy từ rất sớm, hào hứng thưởng thức chiếc xe mới tinh của mình, giục y cùng đến trường.
Ban đầu Hướng Cẩm Dương không học ở trường tư thục Thành Đức, nghe nói Diệp Lam Đình vốn muốn để gã theo học ngôi trường cấp 3 với học phí đắt đỏ này để thuận tiện chăm sóc con trai mình. Nhưng Bùi Thanh Nguyên, người đã học cùng 3 năm cấp 2 với gã đã từ chối, điều này cũng trở thành một trong những chất xúc tác làm gã căm thù Bùi Thanh Nguyên.
Bây giờ gã với cậu ấm mới của nhà họ Bùi thân như hai anh em, đi học cùng nhau là chuyện đương nhiên, lúc thường còn có thể làm bạn với nhau.
Hướng Cẩm Dương lớn hơn Bùi Ngôn một tuổi, gã đã có bằng lái từ lâu, kỹ năng lái xe cũng rất khá, hôm nay vừa thuyết phục được Diệp Lam Đình cho tài xế nghỉ một hôm để lấy xe mới chở Bùi Ngôn đi học.
Diệp Lam Đình mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ sóng vai đi ra ngoài, mãi đến khi tiếng động cơ xa hẳn mới thu lại ý cười dịu dàng ấy.
Tối qua, sau khi kết thúc bữa tiệc sinh nhật, La Tú Vân đột nhiên gọi điện cho bà ta, lắp bắp hỏi bà ta có biết Bùi Thanh Nguyên đi đâu không.
Sao bà ta biết được?
Diệp Lam Đình thờ ơ định tắt điện thoại, nhưng sau khi nghe La Tú Vân nói Bùi Thanh Nguyên đột nhiên dọn đi, bà ta lập tức thu lại câu đáp qua loa sắp ra khỏi miệng.
Một đứa nhỏ vừa mới thành niên sao lại nghĩ đến chuyện muốn dọn đi?
Nó lấy đâu ra tiền và can đảm?
Diệp Lam Đình biết rõ số tiền trong thẻ của Bùi Thanh Nguyên vẫn chưa hề được động đến kể từ khi hắn rời đi. Hơn nữa hắn cũng không mang bất cứ đồ vật quý giá gì từ nhà họ Bùi.
Mặc dù Bùi Thanh Nguyên đang đi làm, nhưng chỉ là một công việc làm thêm cuối tuần, hơn nữa lại là tiệm bánh bé nhỏ như thế, liệu tích góp được mấy đồng?
Diệp Lam Đinh gần như nghĩ ngay tới đứa bé đến nay vẫn không rõ lai lịch kia.
Bà chợt nhớ đến nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt chồng mình ban nãy, rồi lại nghĩ tới tình trạng bận rộn của ông ta gần đây, nỗi nghi ngờ trong lòng bà ta ngày càng dày đặc.
Vì vậy bà ta đè nén cảm xúc trong lòng, giả vờ trấn an: “Thanh Nguyên dọn ra ngoài? Bình tĩnh, tôi sẽ bảo người đi tìm hiểu giúp cô.”
Lần đầu tiên La Tú Vân nghe thấy giọng điệu kiên nhẫn của bà ta, ngay cả lời nói cũng không lưu loát nổi, chỉ liên tục nói cảm ơn.
Sau đó Diệp Lam Đình lạnh lùng tắt điện thoại, bà ta đứng ngẩn người một lúc rồi mới chậm rãi quay về phòng ngủ xa hoa song lại quạnh quẽ của mình.
Trên chiếc giường lớn bên trong, người chồng hiếm khi qua đêm ở nhà đã ngủ từ lâu.
Sau khi nhìn chằm chằm ông ta một hồi lâu, bà ta lặng lẽ ngồi xuống trước bàn trang điểm bình tĩnh tháo đồ trang sức xuống.
Đêm dài khó ngủ.
Diệp Lam Đình còn nhớ thám tử tư từng nói, đứa bé kia gần như tối nào cũng đến nhà thể chất của Trung học số Hai tìm Bùi Thanh Nguyên đang tập luyện trong đội bóng rổ.
Bà đã nhìn thấy bức ảnh duy nhất của đứa bé kia, trong ảnh nó vừa cười vừa ăn thứ bánh mì rẻ tiền, nhìn qua không thấy giống chồng bà chút nào, nhưng bà nhìn lâu lại thấy điểm nào cũng có bóng dáng của chồng mình.
Diệp Lam Đình không muốn trằn trọc trước một bức ảnh có thể đã qua chỉnh sửa nọ.
Bà muốn tận mắt xác nhận.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ.
Bà cũng nên chính thức đến trường một chuyến để tỏ lòng quan tâm đến đứa con trai trước đây.
Người phụ nữ lúc nào cũng đoan trang thanh lịch đứng dậy khỏi bàn ăn, quay về căn phòng ngủ đã trở lại vẻ trống trải vốn có.
Bà muốn chọn một chiếc váy phù hợp cho ngày hôm nay.
Chiếc xe mới với nước sơn bóng loáng lao vút qua một góc đường khiến lũ chim đậu trên cành giật mình.
Hướng Cẩm Dương cầm chắc tay lái, gió lùa vào trần xe đang mở làm rối tung tóc của hai thiếu niên, mang đến cảm giác mát mẻ thoải mái của buổi sáng.
Trong tiếng gió phần phật, gã nhớ lại bầu không khí nói chuyện kỳ lạ của cả nhà Bùi Minh Hồng hôm qua, trong mắt lộ vẻ hứng thú, đột nhiên mở miệng: “Tiểu Ngôn, tuần lễ giao lưu văn hóa tháng này ở Thành Đức, có muốn nhà trường ra mặt mời nó đến không?”
Thành Đức là trường cấp 3 tư thục nổi tiếng toàn tỉnh, thường xuyên tổ chức các tuần lễ giao lưu văn hóa và mời một số học sinh trường khác đến tham gia.
Bùi Ngôn còn chưa hiểu ra sao: “Gì cơ?”
“Bùi Thanh Nguyên là nhân vật nổi tiếng trong trường, ngày trước là thế, bây giờ càng hơn thế.” Hướng Cẩm Dương cười nói: “Mời nó đến thăm trường cũ, gặp lại bạn bè năm xưa chắc chắn là một món quà sinh nhật rất có ý nghĩa kỉ niệm.”
Lần này thì Bùi Ngôn nghe rõ, thậm chí còn nghe rõ cả ác ý bên trong.
Y trầm mặc, nghiêng đầu hỏi: “Liệu nhà trường có đồng ý không?”
“Đương nhiên, mấy chuyện vặt như chọn trường giao lưu này, bố em chỉ nói một tiếng là xong.” Hướng Cẩm Dương trêu chọc: “Em không biết bố mình có cổ phần ở Thành Đức hả? Đại thiếu gia.”
Ba chữ này khiến sự do dự còn sót lại trong lòng Bùi Ngôn lập tức biến mất hoàn toàn.
Ánh nắng trước mặt sáng rực vô cùng. Ngoài cửa sổ xe, những người đi bộ bị bỏ lại phía sau càng trở nên tầm thường nhỏ bé.
Hơi thở của y như nghẹn lại, dần chìm vào cơn gió làm người ta khó mà kháng cự này được.
“… Được.” Bùi Ngôn đáp ngắn gọn: “Để em hỏi bạn ở trường số Hai đã.”
Y nhanh chóng lấy điện thoại ra, buông bỏ sự sợ hãi và lo lắng lần trước, dứt khoát mở khung chat với Lâm Tử Hải.
Y muốn biết bây giờ Bùi Thanh Nguyên sống ở trường số Hai thế nào.
Điện thoại cất trong cặp sách lặng lẽ sáng lên rồi lại từ từ tắt ngấm.
Có điều chủ nhân của cặp sách không ngồi ở chỗ của mình.
Giờ là 10 phút ra chơi sau khi kết thúc tiết tự học buổi sáng, trong lớp tràn ngập hơi thở bồn chồn khác thường.
Chuẩn bị vào tiết đầu tiên, Lâm Tử Hải lại không tranh thủ làm đề như mọi khi mà ngồi ở hàng cuối lớp nói chuyện với các bạn khác.
“… Vừa nãy tớ đến văn phòng nộp vở bài tập, cô Châu trông vui lắm, hình như lớp mình có người đạt kỷ lục mới trong kỳ thi tháng lần này, hơn nữa xếp hạng toàn khối cực kỳ cao.”
Cậu ta vừa nói vừa lén nhìn sang bên cạnh.
Bùi Thanh Nguyên hoàn toàn không bị bầu không khí chờ đợi kết quả trong lớp ảnh hưởng mà vẫn như mọi khi, vẻ mặt bình tĩnh lật giở quyển sách trên tay.
Chỉ khác là hôm nay hắn đeo một chiếc đồng hồ, hình dáng trông rất đẹp, dây đeo gọn gàng, thân đồng hồ màu đen nhìn khá cao cấp.
Lúc Bùi Thanh Nguyên đọc sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, coi như không thấy ồn ào xung quanh.
Lâm Tử Hải không tin được.
Cả ngày hôm nay gần như chỉ nghe thông báo điểm thi và giải đề, sao hắn không lo lắng chút nào?
Hắn không sợ mất mặt sau khi trả điểm hả?
Bạn ngồi bên cạnh nghe cậu ta nói xong, vẻ mặt hâm mộ: “Hạng nhất lớp mình thì chắc là cậu rồi, giỏi thật đấy, không giống tớ, tối nay cầm bài thi về kiểu gì cũng bị ăn đòn.”
Lâm Tử Hải giả vờ khiêm tốn: “Chắc không phải tớ đâu, hôm đấy tớ làm sai mất một câu trắc nghiệm môn Toán. Cũng không biết ai mà giỏi thế nhỉ.”
Đề Toán lần này khó như thế mà cậu ta làm sai mỗi một câu trắc nghiệm, người đạt kỷ lục mới lần này và đứng đầu lớp đương nhiên là cậu ta!
Bùi Thanh Nguyên ngồi ngay bên cạnh vẫn dửng dưng như không, chỉ chăm chú nghịch đồng hồ.
Cái đồng hồ mới này rốt cuộc có cái gì đặc biệt mà nghịch, tuy cũng đẹp, kiểu dáng lạ mắt cậu ta chưa nhìn thấy bao giờ, nhưng làm sao cứ nhìn suốt vậy!
Lâm Tử Hải âm thầm nghiến răng nghiến lợi, chẳng ngờ chiếc đồng hồ chỉ được mỗi đẹp kia như thể nhìn trộm được vẻ mặt của cậu ta, thỉnh thoảng lại nhấp nháy rất có quy luật, lúc lóe sáng lên trông cực kỳ hiện đại.
“Cậu sai một câu thôi á?” Một bạn không nhận ra cậu ta đang khoe khoang, kinh ngạc thốt lên: “Tớ hình như không chỉ một câu… Thôi rồi thôi rồi, tớ xong rồi.”
Lâm Tử Hải không hiểu sao lại có cảm giác mình bị cái đồng hồ cool ngầu kia giễu cợt, lập tức cao giọng: “Cũng chưa chắc, có khi tớ làm sai chỗ nào nhưng lại không biết, dù sao độ khó lần này cũng cao như thế mà.”
Lần này, cuối cùng Bùi Thanh Nguyên cũng thay đổi động tác.
Vẻ mặt hắn vẫn như cũ, chỉ có khóe miệng hơi cong lên như đang cười.
Trước nụ cười đầy ẩn ý khó tả kia, Lâm Tử Hải bị ép nhớ lại cái ngày Bùi Thanh Nguyên chỉ ra hai câu mình làm sai.
… Mẹ điên cả người.
Vẻ mặt cậu ta thoáng thay đổi, quyết định không quan tâm nữa mà nói thẳng: “Nói mới nhớ, không biết điểm lớp trưởng thế nào, có khi người đứng nhất lớp lần này lại là lớp trưởng thì sao?”
Những bạn khác lập tức tò mò nhìn qua.
Lúc này bị gọi thẳng tên, Bùi Thanh Nguyên cuối cùng cũng dời mắt khỏi chiếc đồng hồ, nhìn về phía lớp phó học tập lải nhải suốt từ nãy kia.
Ngoài cửa sổ sau lưng hắn, giáo viên tiếng Anh đang tươi cười ôm một chồng bài thi dày cộp, bước nhanh qua hành lang chuẩn bị vào lớp.
Chuông vào học còn chưa vang lên, dưới ánh mắt mong đợi của Lâm Tử Hải, Bùi Thanh Nguyên mở miệng đúng như ý cậu ta, cả giọng điệu cùng ánh mắt hắn đều lạnh lùng.
“Cậu làm phiền đến đồng hồ của tôi đấy.”