Ngày trước Lý Quý Hâm cũng là một cô bé nhỏ bé, yếu ớt bị một đám côn đồ cắc ké bắt nạt trong một xó xỉnh của một đường phố, may nhờ có Hoa Xà phu nhân nhặt được đem nàng mang về Hoa Xà sơn, dạy nàng học văn, dạy nàng tập võ. Sau đó nàng quay trở lại chốn cũ, hung tợn dạy dỗ những kẻ đã từng khi dễ mình ngày đó một trận.
Hiểu biết của nàng về cái thế giới này chính là, chỉ có trở nên mạnh mẽ mới có thể tồn tại được, chỉ có còn sống mới có cơ hội mạnh mẽ. Cho nên nàng không thích những kẻ chuyên bắt nạt người nhỏ yếu hơn minh, nhưng nàng cũng không thích những kẻ nhỏ yếu mà không biết cố gắng theo đuổi cái việc làm cho mình trở nên mạnh mẽ.
Sau khi ngủ thêm một lúc, công chúa ngốc mới trở mình rồi để tay lên chân nàng, trong khi miệng thì nói lẩm bẩm: “Thanh Thư! Thanh Thư! Ta không muốn rời giường. Buồn ngủ lắm! Hôm nay chúng ta không cần đi học có được hay không. Trừ phi… Trừ phi Mỹ Nhân Nữ Phó ôm ta đi học! A Dao muốn Mỹ Nhân Nữ Phó ôm ôm hôn hôn nâng lên thật cao. A Dao là mặt trời nhỏ của Mỹ Nhân Nữ Phó. Mỹ Nhân Nữ Phó cười lên trông thật là xinh đẹp, hắc hắc hắc, hắc hắc hắc…” Trên khuôn mặt nhỏ bé với làn da nõn nà hiện lên một nụ cười, cái nụ cười nếu có ai nói là trong sáng thì thà gọi đó là điệu cười đáng khinh còn hơn.
Trong lòng Lý Quý Hâm sững sờ mất một lúc. Ái chà, ngay cả trong giấc ngủ mà công chúa ngốc cũng vẫn suy nghĩ làm sao có thế ăn đậu hủ nàng đây mà!
Nàng đưa tay đỡ trán. Sau khi thở một cái thật dài, nàng lạnh giọng mở miệng: “Rời giường!”
Vừa nghe thấy giọng của Lý Quý Hâm, công chúa ngốc làm một con cá chép từ trên giường nhảy lên một cái, trên mặt là vẻ hốt hoảng: “A! Có phải A Dao đã sắp đi học trễ rồi hay không vậy? A Dao dậy ngay lập tức đây!” Thoạt nhìn thì thấy người này dường như hết sức sợ hãi, khiến cho Lý Quý Hâm phải dở khóc dở cười.
“Từ lúc nào mà A Dao lại sợ ta như vậy?”
Công chúa ngốc vẫn đứng ở trên giường mà nghiêm trang trả lời: “Cái này không thể gọi là sợ, mà phải gọi là tôn trọng!”
“Tại sao cái này lại kêu là tôn trọng?” Lý Quý Hâm tò mò hỏi.
Công chúa ngốc liền học theo ai đó mà trả lời: “Bởi vì… Bởi vì hôm qua phu nhân của tiên sinh đã tới Tri Lễ viện. Bình thường thì tiên sinh hắn có thể hung liền sẽ rất hung dữ, nhưng khi trước mặt phu nhân thì hắn so với bọn học trò lại còn biết nghe lời hơn. Khi bọn học trò cười nhạo tiên sinh là người sợ vợ, tiên sinh đã nói, đây không phải là sợ phu nhân, mà là tôn trọng phu nhân!”
Nghe thấy vậy Lý Quý Hâm lại không nhịn được mà cười khổ, nàng nói: “Cái đó người ta gọi là tương kính như tân.”
“Vậy A Dao có thể cùng Mỹ Nhân Nữ Phó tương kính như tân hay sao?” Công chúa ngốc nhìn lên xà nhà đầy mặt là cái vẻ ta đây dốt nát nên không sợ.
Lý Quý Hâm thở dài: “Phạt ngươi sao chép Tam tự kinh một trăm lần.”
Công chúa ngốc tức khắc cả người tê liệt ngồi phịch xuống mặt giường: “A! Phải sao chép đến một trăm lần! A Dao cảm thấy cả người không có khí lực. Khả năng là A Dao sẽ chết hu hu hu…”
Lý Quý Hâm khinh bỉ liếc nhìn nàng một cái: “Dù sao thì đằng nào cũng phải chết, vậy thì sao chép một ngàn lần luôn đi!”
Công chúa ngốc lập tức nhoài người bò trên giường, cái mông chổng lên trời còn mặt thì dán lên trên mặt giường, mắt trợn trắng còn lưỡi thì lè ra: “Ai cũng đừng đến gọi ta, ta chết rồi!”
Lý Quý Hâm bị cái bộ dáng tức cười này mà không khỏi dở khóc dở cười. Nàng bế người này lên đặt ở trên giường: “Được rồi, được rồi! Hôm nay chúng ta không cần phải đi học.”
Mới vừa rồi còn đầy một bộ cá chết, vậy mà ngay lập tức, công chúa ngốc lại hóa thân làm một tiểu kim ngư rất sống động, ở trong ngực Lý Quý Hâm hết cọ lại dính: “Vậy chúng ta hôm nay đi giáo trường hay sao?”
“Không đâu!” Lý Quý Hâm vuốt đầu nàng một cái: “Ta mang ngươi đi Hoa Xà sơn đếm rắn độc.”
Cả người công chúa ngốc trở nên sửng sốt, sửng sốt rất lâu, lâu đến nỗi thiếu chút nữa Lý Quý Hâm cho là có phải vì hưng phấn quá mức cho nên cơ tim của người này đã bị tắc nghẽn hay không.
Chỉ một lát sau, từ trên giường của mình công chúa ngốc bật người đứng lên, nhảy cao đến thiếu chút nữa thì đụng phải nóc giường, chỉ còn thiếu nước dựng trên đầu một cây ô làm bằng hoa như một tiên nữ: “Quá tuyệt vời mà! Mỹ Nhân Nữ Phó sẽ dẫn A Dao đi Hoa Xà sơn đếm rắn độc nha!”
Ở bên ngoài, Thanh Thư nghe được động tĩnh bên trong thì không khỏi bĩu môi. Hoàng hậu nương nương đúng là một vị thần! Nàng đã đoán được từ rất sớm rằng Lý Quý Hâm sẽ trở về Hoa Xà sơn, cho nên từ cách mười ngày trước đó đã chuẩn bị xong hành lý cùng nhân thủ, chỉ còn chờ nàng nói ra nữa mà thôi.
Kể ra cũng không thể khác được, nếu không chẳng phải là để cho cái người ở trên Hoa Xà sơn kia chết đói hay sao?
Công chúa ngốc loạng choạng từ trên giường leo xuống, kêu Thanh Thư đi vào giúp nàng rửa mặt, chải đầu, trang điểm. Lý Quý Hâm liền chờ ở một bên, nhìn dáng vẻ của nàng lòng tràn đầy vui mừng mà từ tận đáy lòng mình lại cảm thấy nhói đau.
Những đứa bé được sinh ra ở trong cung này, đừng nói là được đi tới cái nơi rất xa là Hoa Xà sơn, chính là muốn ra đến cửa cung thôi cũng đã nói dễ mà làm thì khó.
Bên ngoài cửa của An Ninh các, xe ngựa cùng tùy tùng đều đã chuẩn bị sẵn sàng, điều này làm cho Lý Quý Hâm càng khẳng định, hoàng hậu cùng Hoa Xà sơn có mối quan hệ không một chút bình thường. Nếu không, như thế nào mà người này lại dễ dàng tha thứ cho Lý Quý Hâm nàng như vậy đây, như thế nào mà lại khoan hồng độ lượng đến nỗi đồng ý cho công chúa ngốc đi Hoa Xà sơn như vậy đây?
Còn về chuyện quan hệ như thế nào, cặp lông mày của nàng bị khóa chặt vậy mà cũng chỉ cảm thấy hoàng hậu là một vị thần cùng sư phụ cũng là một thần, nếu như hai người có quen biết nhau, đó là cái gì mà người ta vẫn hay gọi là kỳ văn dị sự ấy, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Chờ đến khi công chúa ngốc rửa mặt, chải đầu xong rồi người này lại chạy đến trước mặt Lý Quý Hâm. Nàng ngẩng đầu thiên chân vô tà mà nhìn nữ sư phó: “Mỹ Nhân Nữ Phó, hôm nay là ngày Thích tướng quân tới đón Trường An công chúa đi cùng hắn. Lát nữa ta phải đi Dục Tú cung một chuyến tiễn chân Trường An muội muội ra ngoài. Đến lúc đó chúng ta cùng nàng đi ra ngoài có được hay không?”
Lý Quý Hâm thầm nghĩ, thiếu chút nữa mình đã quên phứt cái chuyện này, người của Thích gia tới đón Trầm Ngọc Tú.
Dù ít hay nhiều thì chuyện này cũng có bút tích của hoàng hậu. Nàng liền đưa tay vuốt đầu của công chúa ngốc một cái: “A Dao không thù dai, làm người hiền hòa như vậy, ta thật an tâm. Chúng ta sẽ cùng đi Dục Tú cung tiếp Trường An công chúa.”
Công chúa ngốc dắt tay Lý Quý Hâm, tung tăng nhảy nhót mà chạy tới Dục Tú cung.
Bên trong Dục Tú cung, Trầm Ngọc Tú đã chuẩn bị xong xuôi từ rất sớm. Đây là cơ hội duy nhất để nàng có thể thoát ra khỏi việc liên hôn với Nam Châu. Nàng biết rằng, nếu như Thang Vệ Quốc cùng Thái tử vẫn một lòng muốn đuổi nàng ra khỏi Đông Châu, chỉ sợ rằng con đường này cũng không dễ dàng như vậy.
Trong khi nàng đang mải suy nghĩ như vậy thì công chúa ngốc mang theo Lý Quý Hâm bay vọt tới: “Ngọc Tú muội muội, ta đưa ngươi xuất cung nha!”
Trầm Ngọc Tú gật đầu cười tươi, sau khi nhìn thấy Lý Quý Hâm thì thấy trong con ngươi người này như có chút thâm ý. Giống như màn đêm trên bầu trời vào lúc tối đen, nó làm cho không người nào đoán được sự thâm thúy này là đến mức nào.
Nàng tránh đi ánh mắt của người này, cố gắng giữ cho bản thân mình thật trấn định.
Cũng là một đại công chúa giống như công chúa ngốc, vốn nên mang trên người cái vẻ thuần chân cùng ham chơi của một hài đồng, nhưng Trường An công chúa xưa nay lại là một người văn tĩnh nhút nhát, một chút đều không ham chơi.
Cho nên, cách đây năm năm nàng cố ý đẩy công chúa ngốc rơi xuống lầu? Lý Quý Hâm không thể tin vào chuyện này.
Sau này nàng nghĩ tới một người, một người có khả năng biết được bí mật đằng sau đó.
Hoàng hậu!
“Đi nào!” Lý Quý Hâm dắt tay công chúa ngốc, công chúa ngốc dắt tay Trường An công chúa, cứ như vậy ra khỏi Dục Tú cung.
Cả đoàn người mênhmông cuồn cuộn kéo nhau ra khỏi hoàng cung.