Dao Như hổn hển, nhẹ nhàng đẩy tôi ra nói :
“Công tử, thị vệ đều ở bên ngoài. “
Tôi lấy tay thâm nhập vào trong áo của nàng, miệng kề sát tai nàng nói :
“Ta nếu như không đem tinh lực hao hết, thì chẳng phải là buối tối lại phải theo đám thị vệ kia đi hoang đường hay sao?”
Dao Như bị tôi xoa nắn làm cho cả người mềm nhũn, đôi mắt đẹp như tơ, đẩy tôi dựa sát vào ghế, ôn nhu nói :
“Hãy để cho Dao Như hầu hạ công tử. .. “
Vào lúc hoàng hôn, đoàn xe ngựa đi vào một con đường đá vụn tương đối cao, hai bên đường là rừng cây, bốn phía đều có sương mù bao phủ, trong tầm mắt không nhìn thấy bất cứ nhà cửa nào .
Trong tiếng gió đưa, hình như có nghe thấy thanh âm chiêng trống, đúng lúc này bầu trời lại tối đen, báo hiệu một trận mưa nữa lại tới .
Lại đi tiếp một đoạn đường thì trời đã tối đen, trong gió đã kèm theo mưa nặng hạt, ở bãi đất trống phía trước mặt đã có thấp thoáng bóng đèn, tiếng huyên náo, chiêng trống là từ nơi đó phát ra .
Xem ra phía trước chính là An Nhạc Oa, Hồi Long trấn mà Dao Như nói .
Đoàn xe ngựa của chúng tôi đi trên con đường cao, nên thấy cái trấn này nằm trong một vùng đất thấp ở phía trước .
Phía ngoài trấn được bảo vệ bởi một bức tường thành bằng gạch xanh, tiếp theo đó là một con sông đào, một cái cầu treo dài chừng 5 trượng, cửa thành mở rộng, đèn đuốc sáng trưng, có thể thấy chính xác là tiếng nhạc từ trong đó truyền tới .
Khi tới trước cửa, thì có hai tráng hán tay cầm trường thương ra quát hỏi mục đích tới. Chu Lãng nói là khách thương qua đường, thì bọn họ mới để cho chúng tôi đi qua .
Đi vào trong trấn, thấy người đi lại như mắc cửi, âm thanh của tiểu thương rao hàng lọt vào trong tai của tôi, kiến trúc ở hai bên trái phải chủ yếu là những tiểu lâu bằng gỗ, trước tiểu lâu có chừng 4, 5 cô gái xinh đẹp đang đứng quây quần, xem ra cái danh Tần đông đệ nhất phúc địa này cũng không phải chỉ có hư danh .
Không đợi tôi nhìn qua hết cảnh tượng trên đường phố, thì đột nhiên trời mưa lớn, đoàn người trên đường nhanh chóng tản đi hết, những nữ tử mời chào khách thương cũng trở lại trong tiểu lâu, âm thanh ồn ào nhanh chóng biến mất .
Đoàn người chúng tôi dừng lại trước một khách điếm bình dân có tên là “Đắc Ý cư”, tôi và Dao Như xuống xe ngựa, nhanh chóng chạy vào trong khách điếm tránh mưa, Tiền Tứ Hải thân thể béo tốt, chạy ở phía sau, chỉ có một đoạn đường ngắn đã làm cho hắn phải thở hồng hộc .
Tiền Tứ Hải một bên lau nước mưa trên trán, một bên oán giận nói :
“Thời tiết thực là quỷ quái, cứ mãi u ám thế này làm cho người khác khó chịu muốn chết!”
Lời còn chưa dứt, thì đột nhiên một tiếng sấm vang lên, Tiền Tứ Hải không tự chủ được run lên một chút, cùng chúng tôi đi tới bên cạnh quầy .
Lão bản của khách điếm bình dân này là một trung niên mỹ phục có sắc đẹp không bình thường, nàng mặc một chiếc quần dài hoa lan, bên ngoài khoác một cái áo màu trắng, làm cho nàng toát lên một sự quyến rũ tự nhiên .
Nàng dùng đôi mắt đẹp liếc nhìn đoàn người chúng tôi, lười biếng nói :
“Mấy vị khách quan, toàn bộ các phòng của Đắc Ý cư đã đầy, kính xin tới nơi khác. “
Tiền Tứ Hải sao có thể chịu được sự bực bội này, đang định phát tác .
Lúc này mấy tên thị vệ cùng Chu Lãng đi từ bên ngoài đi vào, Chu Lãng cười nói :
“Tô tam nương! Lẽ nào tôi tới nơi này cũng không có phòng ư?”
Tô tam nương thấy Chu Lãng thì nhất thời mặt mày rạng rỡ nói :
“Tôi tưởng là ai, hóa ra là Chu Lãng tài chủ!”
Tôi và Tiền Tứ Hải nhìn nhau, đều nở một nụ cười, Tô tam nương này nhãn lực này hóa ra lại bình thường, ngay cả địa vị cao thấp cũng không phân biệt được . Nguồn: http://thegioitruyen.com
Chu Lãng bị nàng gọi một tiếng tài chủ thì có chút xấu hổ, trên khuôn mặt già nua ửng đỏ, nhìn chúng tôi một cái .
Tôi và Tiền Tứ Hải song song xoay mặt đi, Tiền Tứ Hải nói khẽ với tôi nói :
“Tiểu tử này tám phần mười là có quan hệ với Tao nương môn này (người đàn bà)!”
Tôi gật đầu biểu thị đồng ý .
Tô tam nương đối Chu Lãng quả nhiên nhiệt tình chu đáo, lập tức chuẩn bị cho chúng tôi mấy gian phòng hảo hạng .
Sau khi dùng cơm ở đại sảnh dưới lầu, sau đó chúng tôi về phòng nghỉ ngơi .
Đẩy cửa sổ phòng bằng gỗ ra, một cơn gió đêm lùa tới, làm cho thân thể cảm thấy mát mẻ, đồng thời làm cho tinh thần của tôi cũng thả lỏng không ít .
Đã lâu rồi không có tâm tình thoải mái tới như vậy, rời xa cuộc tranh đấu ở Tần đô đúng là rất tốt .
Mưa to vẫn đang không có dấu hiệu dừng lại, Dao Như thắp một cây nến đỏ, làm cho gian phòng trở nên ấm áp, tôi khép cái cửa sổ lại, đi tới trước giường, vỗ vỗ mép giường nói :
“Dao Như! Lại đây!”
Dao Như thẹn thùng nói :
“Công tử lại muốn, buổi trưa nay ở trên xe ngựa hoang đường còn chưa đủ hay sao. .. “
Tôi cười nói :
“Nếu được hoang đường cùng với Dao Như thì cả đời không đủ, bên ngoài đang mưa gió như vậy, chúng ta nhân dịp này hưởng thụ sung sướng một chút. “
Dao Như nhẹ nhàng liếc tôi một cái, sau đó uyển chuyển đi tới trước người của tôi, hai tay vòng qua cổ, nhẹ nhàng nói :
“Công tử làm Dao Như có chút chịu không nổi. .. “
Tôi cười ha ha, Dao Như nói những câu này đúng là đang nịnh tôi mà .
Tôi bế Dao Như lên giường lớn, định cởi áo của nàng, thì bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa .
Tôi vốn không muốn để ý tới, thế nhưng tiếng đập cửa càng ngày càng cấp, dường như là không muốn dừng lại, không còn cách nào khác, tôi đành phải chỉnh sửa lại y phục, sau đó đi ra ngoài .
Quyển 1 : Tiềm Long