– Không phải của tao. – Kiệt nói. – Của Khải.
– Đồng chí nói gì tôi đấy ? – Khải xuất hiện đằng sau, khiến Kiệt và Sơn được một phen giật mình.
– Quần chật quá, tôi sợ không chạy nhảy được. – Kiệt nói.
– Đúng là hơi chật thật. – Khải trầm ngâm. – Vậy lát nữa đồng chí giả vờ tèo sớm đi, đỡ phải chạy nhiều, không lo hư quần tôi đâu.
Kiệt, Sơn : “…”
Hoét !
Tiếng còi hiệu lệnh vang lên, thông báo buổi diễn tập bắt đầu, ba người không nói chuyện nữa, nhanh chóng chỉnh đốn vũ trang, rồi tản ra bắt đầu nhiệm vụ “chiếm đóng căn cứ” và “bắt cóc con tin”.
Theo kịch bản thì lúc này trong tòa nhà Ủy ban Nhân dân tỉnh đang diễn ra cuộc họp của các cán bộ cấp cao của tỉnh Nam Giang, nhưng cán bộ này là do một nhóm người khác thuộc binh chủng bộ binh đóng giả chứ không phải cán bộ thật sự.
Sỹ phụ trách chỉ huy trung đội, anh ta chia trung đội thành bốn nhóm, chiến thuật vây kín mục tiêu, khóa chặt mọi đường thoát thân bên trong tòa nhà, không để người trong nhà có cơ hội chạy thoát. Kiệt và Sơn thuộc nhóm người tấn công từ chính diện tòa nhà, một nhóm sáu người leo lên một chiếc xe bán tải được chuẩn bị từ trước, Kiệt và Sơn còn ngẫu hứng giơ cao khẩu súng AK – 47 trên tay, bộ dáng lôi thôi lếch thếch nom chẳng khác gì khủng bố thực sự.
Chiếc xe lao tới trước cổng tòa nhà Uỷ ban Nhân dân tỉnh, lập tức có người từ trong chốt bảo vệ lao ra ngăn lại, nhìn thấy người trên xe có cầm vũ khí, nhân viên bảo vệ lập tức rút súng ra bắn về phía nhóm của Kiệt. Sơn lập tức chồm lên, tay cầm chắc khẩu AK -47, quyết đoán bóp cò, đạn thạch bắn ra từ nòng súng, lần lượt từng người bảo vệ trúng đạn, ngã gục ra đất.
Khủng bố bình thường sẽ lao xe phá cổng, nhưng vì cả nhóm chỉ là đặc công đang diễn tập nên tài xế không dám húc cổng, Sỹ chỉ định Kiệt xuống mở cổng cho xe vào. Kiệt khẩn trương nhảy xuống xe, chạy tới chốt bảo vệ, nhanh chóng tìm được nút mở cổng bèn bấm vào. Cánh cổng lớn dần mở ra, chiếc xe bán tải vào đầu tiên, tiếp theo là chiếc xe buýt chở nhóm người bao vây tòa nhà vào sau cùng.
Kiệt cảm thấy có chút chán ngán, khi biết mình đóng vai “khủng bố”, cứ ngỡ bản thân sẽ được thả ga phá hoại một tí, nhưng lúc diễn tập lại phải xuống xe mở cổng cho đồng đội mình chạy vào, không được phép có bất kỳ hành vi phá hoại tài sản nào, cảm giác chẳng thể nhập tâm vào vai diễn của mình được.
Đột nhiên Kiệt nghe phía sau có tiếng động, cậu lập tức quay mặt, thấy hai nhân viên bảo vệ khác chạy tới, một người giương dùi cui điện, không ngần ngại lao về phía cậu, lập tức Kiệt giương súng bắn một phát vào đầu anh ta. Nói thì chậm, hành động lại nhanh, bảo vệ còn lại vừa chớp mắt một cái, đã thấy khẩu súng AK – 47 trên tay Kiệt chĩa về phía mình, đồng đội bên cạnh thì bị hạ gục, ngã ngửa ra sau, nhất thời anh ta có chút sợ đau, vội nấp vào một góc, không dám chạm mặt với Kiệt.
Kiệt định truy đuổi anh ta tới cùng, đột nhiên nghe thấy hiệu lệnh của Sỹ cách đó không xa vọng tới :
– Đồng chí Kiệt ! Đừng đứng đó nữa ! Nhanh chóng tập hợp !
Kiệt tặc lưỡi, nhìn vào bức tường mà bảo vệ kia đang ẩn nấp, thầm nghĩ đây cũng chỉ là buổi diễn tập, không cần thiết phải hạ gục một người bảo vệ cỏn con như thế. Cậu cảm giác năng lực của mình không có chỗ để phát huy, cảm giác có hơi chút tụt hứng, bèn ngậm ngùi chạy lại tập trung cùng những người đồng đội khác.
Trung đội lần lượt chia thành các nhóm, di chuyển tới vị trí thực hiện nhiệm vụ, tiến hành bao vây tòa nhà, còn lại do nhóm của Kiệt do Sỹ dẫn đầu, xông vào từ mặt tiền của tòa nhà, dọa những người đóng giả làm công dân đến làm việc và các viên chức trong tòa nhà Uỷ ban Nhân dân tỉnh một phen sợ mất mật. Sỹ giơ súng lên trời bắn chỉ thiên một cái, đạn găm vào trần nhà khiến bụi trắng vương vãi trong không khí, hùng hổ quát lớn, thoạt nhìn chẳng khác khủng bố thật sự :
– Tất cả giơ hai tay lên ! Kiệt, Sơn, Chiến, Luân, tập trung những người này rồi trói tay họ lại, đừng để họ chạy thoát !
Tòa nhà Uỷ ban Nhân dân tỉnh chỉ là một tòa nhà cỡ trung, diện tích ngang cỡ một sân bóng đá mini, với lực lượng “khủng bố” hùng hậu được triển khai để bao vây tòa nhà như vậy, Kiệt thầm nghĩ chẳng “dân thường” nào có thể chạy thoát khỏi đây.
Kiệt, Sơn, Chiến và Luân nhận lấy từng cuộn dây thừng, đi trói những người tầng dưới lại, trong khi những người còn lại của nhóm thì tiếp tục di chuyển lên tầng trên, bắt cóc những viên chức và cán bộ cấp cao khác. Những người đóng giả “dân thường” ngoan ngoãn hợp tác với “khủng bố”, bọn họ đưa tay lên đầu, sợ hãi ban đầu đã tan biến đi mất, thay vào đó là thái độ khoan thai diễn tập, có người còn vui vẻ nói chuyện với người bên cạnh về buổi diễn tập lần này.
Nhiệm vụ thật sự của những người trong tòa nhà này, chỉ là diễn một vở kịch thật xuất sắc và chân thực, để xây dựng và tôn vinh hình ảnh cũng như giá trị của một người lính đặc công.
Đoàng đoàng đoàng !
Bên ngoài chợt vang lên tiếng súng nổ dồn dập, mọi người giật nảy mình, Kiệt bèn chạy ra cửa sổ, nấp vào góc tường, nhoài người nhìn ra ngoài, phát hiện hai chiếc xe bọc thép tiến vào khuôn viên tòa nhà Uỷ ban, phía sau là hai chiếc xe tải quân dụng chở đầy bộ đội đặc công chống khủng bố. Ba nhóm bao vây tòa nhà Uỷ ban Nhân dân lập tức nổ súng trước, có người còn quăng lựu đạn giả, khói mù tỏa ra từ quả lựu đạn, chắn ngang tầm nhìn của hai chiếc xe bọc thép đi đầu, cả một khoảng sân phía trước Uỷ ban Nhân dân tỉnh ngập tràn khói bụi.
– Cuộc vui bắt đầu rồi đấy. – Kiệt quay về thông báo cho mọi người.
Lời Kiệt vừa dứt, đột nhiên bên ngoài có tiếng loa vang vọng, yêu cầu các “phần tử phản động” dừng tay, đề nghị được đàm phán với “lực lượng khủng bố”.
“Chúng tôi không chấp nhận đàm phán với các người !” Sỹ ở tầng trên dùng loa phát thanh của tòa nhà Uỷ ban Nhân dân tỉnh để đáp trả lại. “Các người có hai lựa chọn : một là đáp ứng những yêu cầu sau đây của chúng tôi, hai là chờ nhận xác của con tin đi !”
Mọi người trong phòng cũng cảm nhận được cuộc vui trước mắt, quên mất bản thân đang diễn tập, chờ đợi cuộc đàm phán không hề có nét giả trân này.
Trong khi đó, cục diện bên ngoài có chút căng thẳng, mặc dù đây chỉ là buổi diễn tập. Người của hai bên chĩa súng vào nhau, cả hai bên đều đã tiến thoái lưỡng can, không ai dám nổ súng trước, chờ đợi hồi đáp của bên giải cứu con tin.
Người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy hai bên đang bất động tại chỗ, tiến triển đàm phán chẳng có động tĩnh gì, nhưng Kiệt biết lực lượng chống khủng bố đã vào vị trí, bọn họ đang chầm chậm lén lút di chuyển, tiếp cận gần với tòa nhà Uỷ ban Nhân dân tỉnh. Mục đích của bọn họ là giải cứu con tin chứ không phải đáp ứng yêu cầu của “phần tử khủng bố”, cuộc đàm phán mà phía bên kia bày ra chỉ là để đánh lạc hướng mọi người thôi.
Áp lực của những người đóng vai khủng bố bỗng trở nên nặng nề, bởi lực lượng chống khủng bố của đối phương tựa như xuất quỷ nhập thần, cho dù bản thân nhóm của Kiệt cũng là đặc công cùng lực lượng nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy dấu hiệu nào của đối phương. Nguy cơ bị đánh lén càng lúc càng lớn dần, buổi diễn tạp này không chỉ kiểm tra năng lực tác chiến của lực lượng chống khủng bố, mà còn thử thách khả năng cảnh giác cũng như phản ứng nhanh của nhóm người đóng vai khủng bố.
“Hãy nói ra yêu cầu của các anh !” Bên kia cuối cùng cũng có hồi đáp.
“Một tỉ đồng tiền mặt, ba ngàn viên đạn súng AK – 47 !” Sỹ lập tức đưa ra yêu cầu. “Khai thông đường quốc lộ đến biên giới Campuchia, không được phép truy đuổi, nếu không chúng tôi sẽ sát hại tất cả con tin !”
“Cho các người thời gian mười phút, sau mười phút nếu chưa đáp ứng được yêu cầu của chúng tôi, cứ mỗi phút chúng tôi sẽ bắn chết một con tin !” Sỹ nói tiếp. “Lúc đó đừng trách chúng tôi không nương tay !”
– Ông Sỹ mà làm khủng bố thì hợp hơn đấy. – Sơn pha trò, khiến mọi người đều bật cười, căng thẳng trong phòng bỗng chốc được giảm bớt.
“Chúng tôi có thể trao đổi người được không ?” Đối phương đàm phán. “Đổi một chiến sĩ đặc công nhận lấy một cán bộ được không ?”
“Không !” Sỹ quyết đoán trả lời, rồi lại không đưa ra yêu sách nào khác. Kiệt dù không tham gia đàm phán, nhưng cũng cảm thấy cuộc đàm phán này đã bắt đầu có chút bế tắc.
– Tại sao không đổi người vậy ? – Người ban nãy xin hút thuốc tò mò hỏi.
– Đưa một người giỏi đánh đấm vào đây chẳng khác gì gậy ông đập lưng ông. – Kiệt phân tích. – Bọn tôi đang giả vờ là khủng bố thì cũng phải suy nghĩ giống bọn khủng bố, ông biết năng lực đánh đấm của khủng bố thua xa bộ đội đặc công mà, cho người của họ vào đây chẳng khác gì tiếp nhận nội gián của bọn họ. Lát hồi mà có đánh đấm gì thì chúng tôi một mặt phải giải quyết người bên ngoài tòa nhà, lại còn bận xử lí người chiến sĩ tình nguyện làm con tin nữa, ai kham cho nổi.
– Với lại cán bộ cấp cao thì có giá trị hơn chiến sĩ đặc công mà. – Sơn nói, giọng có chút trầm xuống. – Quốc gia nuôi bộ đội chúng ta, giá trị chủ yếu là ở cái mạng thôi. Mạng chúng ta dùng để thế mạng cho nhân dân, khủng bố có tước đoạt lấy cuộc sống của người lính thì cũng chẳng ảnh hưởng nhiều tới đại cục mà chúng đang hướng tới.