Giản Dao nhướng mắt, quả nhiên bên dưới đĩa đồ ăn có mấy càng cua lớn trông rất ngon lành.
“Cám ơn anh.” Giản Dao mỉm cười, dịch người sang một bên. Bùi Trạch không tiếp tục áp sát cô, anh ta nhìn cô chằm chằm, miệng cười cười: “Sao em lại đỏ mặt? Em dễ đỏ mặt đến thế sao?”
Thật ra Giản Dao rất ghét ngữ điệu của Bùi Trạch. Theo đuổi hay chòng ghẹo cũng vậy, anh ta cứ bám dính khiến cô càng phản cảm.
Giản Dao không có kinh nghiệm yêu đương nên cô không hiểu, bản thân việc đàn ông ân cần niềm nở với phụ nữ không đáng ghét. Cô cảm thấy phản cảm, chỉ vì đối tượng không đúng mà thôi.
Nghĩ đến đại cục, Giản Dao đành cười cười: “Vậy sao? Có lẽ do tôi hơi nóng.”
Vài giây sau, đột nhiên Bùi Trạch cất cao giọng: “Giản Dao ngẩng đầu.”
Cô vô ý thứ ngẩng đầu, liền thấy ánh đèn flash chớp nháy. Bùi Trạch bỏ điện thoại, điềm nhiên ăn đồ như không có gì xảy ra.
Giản Dao: “Anh làm gì vậy? Anh mau xóa đi.”
Bùi Trạch huýt sáo: “Đó là tự do của tôi.” Anh ta ngoảnh đầu cười với cô: “Bây giờ hiếm thấy con gái đỏ mặt. Dù thế nào cũng phải chụp một tấm làm kỷ niệm.”
Ăn cơm xong, Giản Dao lại đi nhà vệ sinh
“Này.” Cô nói nhỏ.
“Gì?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của Bạc Cận Ngôn.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi bị Bùi Trạch chòng ghẹo, đồng thời bị Bạc Cận Ngôn chứng kiến từ đầu đến cuối bằng ánh mắt kiêu ngạo và xét nét của anh, Giản Dao có một cảm giác kỳ lạ. Lúc nãy cô đỏ mặt cũng vì nguyên nhân này.
Bạc Cận Ngôn lại mở miệng: “Chuyện gì?”
Giản Dao: “Khi nào vụ án kết thúc, tôi yêu cầu xóa ảnh trong điện thoại của Bùi Trạch.” Bất kể anh ta có phải là hung thủ hay không, cô cũng không muốn anh ta giữ ảnh chụp cô.
“Tất nhiên.” Bạc Cận Ngôn đáp.
Trong lòng Giản Dao nổi lên tia vui vẻ. Cô quay về phòng khách tiếp tục công việc “nằm vùng”.
Vừa đi vào, Giản Dao thấy Châu Tần một tay bế con trai: “Giản Dao, tôi về trước đây. Thằng bé còn phải tắm rửa và đi ngủ sớm.”
“Vâng…Chào cháu!” Giản Dao cúi thấp người, mỉm cười chào tạm biệt cậu bé.
Trò chuyện một buổi chiều, Giản Dao phát hiện Châu Tần quả thực là một người cha dịu dàng ân cần, chăm sóc con trai chu đáo. Anh ta rất hòa nhã và cởi mở, tiếp xúc với anh ta là dễ chịu nhất.
Bốn người ở lại chơi “Tam quốc sát” một lúc, bên ngoài trời đã sẩm tối. (Tam quốc sát: một trò chơi online)
Thẩm Đan Vi nói: “Tôi đi đây, bạn trai đến đón, anh ta đã ở dưới nhà.”
Giản Dao cũng đứng dậy: “Tôi cũng về đây, không còn sớm nữa.” Bùi Trạch giơ tay kéo túi xách của cô: “Ở đây không tiện bắt xe, em đợi một lát, tôi sẽ lái xe đưa em về.”
“Tôi không sao, không cần phiền anh.”
Bùi Trạch ôm túi xách của Giản Dao vào lòng, không trả lại cô: “Đại tiểu thư, tôi đi lấy chìa khóa xe ngay bây giờ, được chưa?”
Giản Dao bị anh ta chọc cười, cô gật đầu: “Được, vậy tôi làm phiền anh.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Thẩm Đan Vi đã đóng cửa ra về. Ai ngờ Bùi Trạch lại giở quẻ: “Khoan đã, đợi Lão Tiền rửa bát trước, để đống bát đĩa sẽ bốc mùi.”
Lão Tiền cười khẽ: “Tôi dễ bị sai khiến như vậy sao?” Vừa nói, anh ta vừa liếc Giản Dao. Mặc dù cằn nhằn nhưng anh ta vẫn xắn tay áo đi vào nhà bếp.
Phòng khách chỉ còn Bùi Trạch và Giản Dao.
“Em vẫn chưa thăm quan nhà tôi đúng không?” Bùi Trạch đứng dậy, hơi cúi người: “Hãy đi ngó một vòng?”
Giản Dao còn chưa trả lời, Bạc Cận Ngôn đã lên tiếng: “Đi đi.”
Giản Dao không biết, thăm quan nơi ở của một người có thể giúp gì cho Bạc Cận Ngôn trong việc phán đoán về người đó. Nhưng cô vẫn làm hết trách nhiệm, chậm rãi ngó nghiêng mọi ngóc ngách nhà Bùi Trạch. Thấy cô có hứng thú, Bùi Trạch càng nhiệt tình giới thiệu với cô.
Đây là nhà của một người đàn ông giàu có biết hưởng thụ cuộc sống điển hình. Đồ điện trong nhà đều là loại mới nhất và xa xỉ nhất, đồ gia dụng cũng là thứ cao cấp dễ chịu, còn có cả phòng đặt máy tập thể hình và máy chơi game. Bên cạnh là giá sách, nhưng đều là tiểu thuyết tu tiên và tạp chí ô tô. Bên dưới bày đầy xe mô hình, găng tay quyền anh, cây sáo dài, thậm chí còn có cả nghiên mực và bút lông. Giản Dao hỏi: “Anh biết viết thư pháp?”
Bùi Trạch mỉm cười: “Thỉnh thoảng cũng viết, nhưng chữ của tôi không đẹp lắm.”
Đúng lúc này, cửa ra vào có tiếng lạch cạch, giọng Lão Tiền từ phía xa vọng tới: “Tôi về đây, ngày mai gặp.”
Căn hộ trở nên yên tĩnh. Giản Dao nhướng mày nhìn Bùi Trạch: “Tôi cũng về đây.”
Dưới ánh đèn sáng lấp lánh, nụ cười của Bùi Trạch vô cùng rạng rỡ: “Được, em ra phòng khách đợi tôi, tôi đi lấy chìa khóa xe.”
Lúc này bầu trời đã tối đen, ánh đèn ngoài cửa sổ thấp thoáng. Nhà của Bùi Trạch không nằm ở trung tâm thành phố. Nơi này nhà cửa thưa thớt, chỉ có mấy tòa cao ốc, xung quanh yên tĩnh và trống trải.
Giản Dao đi ra ghế sofa ở ngoài phòng khách, cầm túi xách đứng đợi Bùi Trạch.
Ở bên ngoài tòa nhà, Bạc Cận Ngôn khởi động máy, anh dán mắt vào màn hình, chỉ đợi Giản Dao xuống dưới là anh lập tức bám theo.
Đột nhiên, máy bộ đàm vang lên tiếng rè rè.
“Vị trí số 3 báo cáo: “Kẻ tình nghi có hành vi hơi kỳ lạ. Hắn đang tắt cầu dao nguồn điện của ngôi nhà.”
Bạc Cận Ngôn nghiêm mặt, màn hình phía trước tối đen trong giây lát.
***
Bóng tối bất thình lình bủa vây khiến Giản Dao giật mình. Trước mắt cô tuy không đến nỗi giơ tay không nhìn thấy năm ngón nhưng cùng một màu tối đen.
“Bùi Trạch, mất điện à?” Giản Dao hỏi.
Xung quanh vắng lặng như tờ, không ai trả lời. Vài giây sau, cô nghe thấy tiếng bước chân của Bùi Trạch.
Bên tai vang lên giọng Bạc Cận Ngôn: “Anh ta tắt cầu dao điện, em hãy bình tĩnh ứng phó.”
Thần kinh của Giản Dao căng lên như sợi dây đàn.
Giản Dao vẫn đứng nguyên một chỗ, cô thò tay vào túi xách, nắm chặt máy điện kích mini.
“Thật không may, mất điện rồi.” Giọng Bùi Trạch ẩn hiện ý cười nhàn nhạt: “Tôi không tìm thấy chìa khóa xe.”
CÂU CHUYỆN NHỎ SỐ 6
1. Câu chuyện ăn cua:
Bạc Cận Ngôn và Giản Dao hay ăn cá, là khách quen của một nhà hàng hải sản.
Sau khi kết thúc vụ án ở công ty của Doãn Tư Kỳ, một ngày cuối tuần, hai người đi nhà hàng hải sản như thường lệ. Bây giờ đúng là mùa cua, hai người gọi một ít cua bể.
Trước đây mỗi lần ăn hải sản, phần lớn đều là Bạc Cận Ngôn đánh chén sạch sẽ. Bởi vì anh thích đồ biển, còn Giản Dao không mấy hứng thú nên đống càng cua đầy thịt đều chui vào bụng Bạc Cận Ngôn.
Lần này, Bạc Cận Ngôn nhớ đến chuyện Bùi Trạch để riêng càng cua ngon nhất cho Giản Dao. Thế là…
Anh chọn ra mấy càng cua to nhất bỏ vào đĩa, đẩy đến trước mặt Giản Dao: “Không cần cám ơn tôi.”
Giản Dao lặng lẽ quan sát Bạc Cận Ngôn chọn thứ anh thích ăn cho cô, lại nhớ đến hành động của Bùi Trạch ngày hôm đó. Lẽ nào việc làm của Bạc Cận Ngôn lúc này xuất phát từ sự ghen tuông?
Hai má Giản Dao nóng ran, cô vui vẻ thưởng thức càng cua.
Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú, anh mỉm cười: “Quả nhiên hễ ăn càng cua là em đỏ mặt. Đây là phản ứng sinh lý gì lạ vậy?”
Giản Dao: “…Bởi vì em thích.”
Bởi vì em thích anh, tên ngốc tự cao tự đại.
2. Nghiệm chứng lý luận trai tân
Sau khi nghe Thẩm Đan Vi đưa ra lý luận trai tân thường hay bực bội vì bị cấm dục, Bạc Cận Ngôn luôn khịt mũi khinh thường.
Cho đến một ngày…anh cuối cùng cũng thoát khỏi kiếp trai tân.
Bạc Cận Ngôn ôm người phụ nữ của anh, trầm tư trong giây lát rồi mở miệng: “Xem ra lời của Thẩm Đan Vi cũng có lý.”
Giản Dao không hiểu: “Gì cơ?”
Bạc Cận Ngôn trả lời: “Anh đúng là cảm thấy cuộc sống đột nhiên trở nên tươi đẹp hơn, trước đây anh cũng hay bực bội khó chịu.”