Luyện tập trong chốc lát Hứa Nùng Nùng nói muốn đi WC, đi một chuyến không thấy trở lại, cũng không biết có phải thấy giáo viên không ở đây, chạy đi chỗ nào chơi rồi.
Một mình Lộ Vô Khả ở đằng kia buồn tẻ nhàm chán ném bóng.
Lại một quả ném ra ngoài đập vào trên bảng rổ, bịch bịch bịch lăn đi khá xa.
Lộ Vô Khả từ từ đi nhặt bóng, mới vừa nhặt bóng xoay người liền thấy Thẩm Ngật Tây chậm rãi đi qua bên này.
Cô thu mắt, đi đến dưới trụ bóng rổ, lại bắt đầu ném bóng tiếp.
Tiếng ném bóng rổ với tiếng người xung quanh hòa vào nhau, vừa ồn ào vừa náo nhiệt.
Tiếng bước chân phía sau đang tới gần, không nhanh không chậm, bình tĩnh, thấy cô không để ý tới cũng không nóng nảy.
Lại một quả bị Lộ Vô Khả ném văng ra ngoài, cô lại chạy đi nhặt về.
Người nọ bên cạnh tựa hồ cũng không vội vã nói chuyện cùng cô, còn thảnh thơi ở bên cạnh xem cô ném mấy quả.
Lộ Vô Khả như không nhìn thấy ai, cứ ném bóng.
Không biết vì cái gì, cô trong lòng khó hiểu có chút bực bội.
Mấy quả ném đi cũng đều không vào, lúc ném tiếp một quả lại văng ra ngoài được Thẩm Ngật Tây dễ như trở bàn tay giơ tay chụp được.
Cô ngạc nhiên thấy anh chụp lại, không chút để ý vỗ hai cái trên mặt đất, cuối cùng đem bóng rổ thu vào trong tay.
Nam sinh tay lớn, bóng ở trong tay anh có vẻ rất nhỏ.
Lộ Vô Khả rốt cuộc cũng nhìn về phía anh.
Ý của anh rất rõ ràng không muốn trả bóng cho cô, nâng mắt nhìn cô: “Mới một ngày không gặp, đã không quen biết tôi?”
Lộ Vô Khả im lặng một lát, không có trả lời câu hỏi này.
Cô nhìn anh: “Trả bóng lại cho tôi.”
Thẩm Ngật Tây nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, ánh mắt có chút u ám.
Lộ Vô Khả bướng bỉnh đối mặt với anh.
Sau một lúc lâu, Thẩm Ngật Tây cười một cái, ý cười không chạm tới đáy mắt.
Anh ném bóng tới, bóng rổ nện trên mặt đất, lăn lông lốc lăn đến bên chân cô.
Bóng rổ đụng vào mũi chân cô, một lát sau Lộ Vô Khả mới ngồi xổm xuống nhặt lên.
Bên kia hình như có người gọi anh, đuôi mắt thấy Thẩm Ngật Tây nhấc chân rời đi.
Lộ Vô Khả đứng dậy, giơ tay ném một cái nữa.
Vào.
Bóng rổ rơi trên đất vang bịch bịch.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủnghộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trênchính chủ Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của CỏThơm).
Tiết học gần xong Hứa Nùng Nùng mới trở về, sắc mặt ửng đỏ, Lộ Vô Khả không hỏi cô ấy đi đâu, đưa bóng cho cô ấy luyện tập.
Lúc giải tán tan học thể ủy* tới tìm Hứa Nùng Nùng, thể ủy này là lớp các cô, trước mắt có chút việc gấp không kịp đem giỏ đựng bóng rổ vào kho dụng cụ, nhờ Hứa Nùng Nùng hỗ trợ.
*thể ủy: ban cán sự lớp thể dục
“Hứa Nùng Nùng, giúp một chút,” cậu ta đá đá giỏ bóng rổ bên chân, “Tìm người giúp đem giỏ bóng vào kho dụng cụ với.”
Hứa Nùng Nùng: “Sao cậu không tự dọn đi?”
“Tôi có chút việc,” thể ủy vỗ vỗ vai cô ấy, ” Cậu nhìn xem chỉ có cậu với tôi cùng lớp, tôi chỉ có thể tìm cậu, cảm ơn cảm ơn, lần sau tôi mời cậu ăn cơm.”
Hứa Nùng Nùng chắc thân với thể ủy, liếc cậu ta một cái: “Cậu nói đi, từ lúc khai giảng đến giờ cậu nợ mấy bữa cơm rồi?”
“Ôi chao, đều tính đều tính, lần sau chắc chắc mời cậu, được rồi không nói nữa, tôi đi trước đây, thực sự có việc gấp.” Nói xong vội vàng đi mất.
Hứa Nùng Nùng trong lớp thể dục ngoại trừ quen thể ủy cũng chỉ quen Lộ Vô Khả, đương nhiên chỉ có thể tìm cô hỗ trợ.
Lộ Vô Khả không có chuyện quan trọng gì, đồng ý.
Cái giỏ bóng rổ kia để con trai dọn không phí chút sức nào nhưng con gái thì phải cố hết sức, đặc biệt còn phải dọn từ sân bóng rổ đến kho dụng cụ của nhà thể dục.
Dọc đường Hứa Nùng Nùng nhỏ giọng oán giận vài câu, hai người đi đi dừng dừng tốn chút thời gian mới đem đồ tới nhà thể dục.
Lúc đến Hứa Nùng Nùng lắc lắc hai cánh tay: “Thể ủy đúng là không có lương tâm mà, mỏi tay chết đi được.”
Lộ Vô Khả mắt nhìn kho dụng cụ ở lầu hai: “Đi thôi.”
Lúc này Hứa Nùng Nùng mới xách một bên giỏ lên, hai người cùng nhau lên lầu hai.
Càng vào thu, trời càng tối sớm.
Ánh nắng chiều ngã về Tây, chiếm cứ ở phía chân trời.
Cửa kho không khóa, Lộ Vô Khả và Hứa Nùng Nùng đẩy cửa đi vào, bên trong cửa sổ đóng chặt, chỉ có vài vệt nắng màu đỏ cam từ quạt thông gió len lỏi vào.
Trong phòng tối tăm chật chội, cái nóng oi bức ban ngày vẫn chưa tan phả đến.
Cũng không biết ai để một đống bóng chuyền sau cánh cửa, lúc Lộ Vô Khả đẩy cửa không chú ý, đụng vào giỏ bóng chuyền, nháy mắt bóng lăn đầy đất.
Hứa Nùng Nùng nghe thấy tiếng động từ phía sau người Lộ Vô Khả ló đầu nhìn: “Sao đem đồ tới cũng không cất ngăn nắp vậy trời?”
Bóng chuyền lăn đầy đất, ở trong đồ vật có chút lộn xộn, chắc là học sinh tới lấy rồi để lại một đống ở đây.
Lộ Vô Khả bỏ đồ trong tay xuống: “Trước vào trong nhặt bóng chuyền đã.”
Hứa Nùng Nùng gật đầu: “Ừ.”
Lộ Vô Khả đi vào trước, Hứa Nùng Nùng đẩy giỏ bóng rổ trước mặt ra, đang muốn đi vào, ở cầu thang đằng kia có người kêu cô ấy một tiếng.
“Bạn học.”
Hứa Nùng Nùng quay đầu liền thấy Thẩm Ngật Tây chậm rãi bước đến, sửng sốt một chút.
Trong tay Thẩm Ngật Tây kẹp điếu thuốc, đi về phía cô ấy, dừng lại trước mặt.
Còn chưa mở miệng nói với người ta câu nào, lỗ tai Hứa Nùng Nùng đã đỏ bừng.
Thẩm Ngật Tây giống như không nhìn thấy, dựa vào tường: “Lộ Vô Khả ở bên trong sao?”
Hứa Nùng Nùng đương nhiên sẽ không cho rằng anh là tới tìm mình, nhưng nghe anh muốn tìm Lộ Vô Khả vẫn sửng sốt.
Cô ấy phản ứng một lát mới lúng ta lúng túng gật đầu: “Đúng rồi.”
“Vậy được,” anh đá đá giỏ bóng rổ dưới chân, cười với cô ấy một cái, “Cậu có thể đi trước, cái đống này tôi giúp cậu dọn.”
Hứa Nùng Nùng chần chừ một chút, nhìn thoáng qua kho dụng cụ: “Cái này……”
Thẩm Ngật Tây: “Cậu lo lắng tôi sẽ làm gì cậu ấy à?”
Hứa Nùng Nùng nghe anh nói vậy suýt nữa nói ra ý nghĩ trong lòng, hoảng sợ, vội vàng lắc đầu theo bản năng: “Không phải, không phải.”
Thẩm Ngật Tây người này thật xấu, cố ý.
Anh hướng cô ấy nâng nâng cằm: “Vậy bây giờ cậu có thể để tôi vào chứ?”
Trình độ Hứa Nùng Nùng căn bản không đấu lại anh, mới chút đã bị anh cho một hố, gật đầu nghiêng người tránh ra: “Ừ, được.”
Nhà thể dục cách âm tốt, Lộ Vô Khả ở bên trong chỉ nghe loáng thoáng tiếng Hứa Nùng Nùng nói chuyện, cũng không để ý.
Cô nhặt bóng chuyền bỏ vào giỏ, nhặt được một nửa cửa phía sau bỗng nhiên bị đóng lại, trong kho nháy mắt tối sầm.
Tay cô đang nhặt bóng dừng lại, quay đầu nhìn.
Đã vào chạng vạng, tay người nọ kẹp điếu thuốc.
Anh liếc mắt nhìn thấy cô.
Tuy rằng anh còn chưa mở miệng nói chuyện, nhưng trên người có loại áp suất thấp như mưa bão sắp đến ép người thở không nổi.
Cảm giác giống như một tiếng trước ở sân bóng rổ tan rã trong không vui.
Lộ Vô Khả quay đầu đi, tiếp tục nhặt bóng chuyền.
Kết quả mới nhặt được một nửa cổ tay bị người bắt lấy túm lên, xoay người cô bị đè trên tủ sắt để dụng cụ vật chất ở phía sau.
Sau lưng bị cộm đau, nháy mắt mùi thuốc lá vây quanh cô, Thẩm Ngật Tây vùi đầu vào cần cổ cô hôn lên.
Lộ Vô Khả ngẩn ra một lát, lúc phản ứng lại mới nghĩ đẩy anh ra: “Thẩm Ngật Tây!”
Cũng đã chậm.
Thẩm Ngật Tây phát hiện cô chần chừ, anh ở trong hõm cổ cô tràn ra tiếng cười.
Lộ Vô Khả lại muốn đẩy anh ra.
Thẩm Ngật Tây từ cần cổ cô ngẩng đầu lên, không để cô thực hiện được.
Một tay anh rũ bên người kẹp điếu thuốc, một tay chế trụ cằm cô nâng lên.
Lộ Vô Khả bị bắt nhìn vào mắt anh.
“Lộ Vô Khả, cuối cùng là em chán ghét tôi?”
Ngực cô hơi hơi phập phồng.
Thẩm Ngật Tây nhìn chằm chằm vào mắt cô.
“Hay là thích tôi?”.