Hoàng thị tuy uống một bụng đầy nước nhưng cũng biết văn nhân thanh cao, không thể tranh thủ một hai lần là có thể thành công nên cáo từ trước.
Ra khỏi nhà cũ của Vệ gia, Tần Tử Ngọc không vui mà lầm bầm: “Vệ gia này thật là dầu muối không ăn, lần trước ngồi còn chưa ấm chỗ đã đuổi chúng ta ra ngoài, lần này nương nói thêm được vài câu nhưng cũng chỉ là vài việc lặt vặt chốn hậu viện. Con khi nào mới có thể bái sư đây?”.
Hoàng thị nói con đừng vội, lần này tới thuận lợi hơn nhiều so với lần trước, lần tới đưa tú nương kia theo, dỗ cho Vệ phu nhân vui, vậy thì chẳng phải việc bái sư của con thành rồi sao?
Sau đó, Hoàng thị liền đi thẳng tới Phù Dung tú trang hỏi thăm tú nương thêu chiếc khăn này.
Niên chưởng quầy khó xử, khăn là hắn thu nhưng tú nương kia nhìn lạ mặt, không phải người ở trong thành, hắn cũng không biết đối phương ở đâu.
Mắt thấy Hoàng thị muốn giận, Niên chưởng quầy liền nói đối phương mua vải và chỉ thêu ở đây, nói rằng trước Tết Thượng Nguyên còn muốn tới đưa đồ thêu.
Hoàng thị lúc này mới bình tĩnh lại, dặn dò chưởng quầy tới lúc đó nhất định phải đưa tin cho nàng, nói nàng có việc cần dùng tới tú nương kia, không câu nệ đối phương muốn bao nhiêu tiền bạc, trước trấn an đã.
Niên chưởng quầy đồng ý, tự mình tiễn Hoàng thị ra khỏi tú trang.
Đám người đi rồi, trong lòng Niên chưởng quầy còn nhủ thầm, tiểu cô nương kia còn nói là nàng học thêu từ trong mộng, ban đầu hắn còn không tin. Nhưng thái độ của quan huyện phu nhân khi mua khăn của nàng khác thường không nói, hiện tại lại khăng khăng đòi gặp nàng…. Việc này mơ hồ làm hắn cảm thấy chính mình sai rồi, có lẽ đối phương thật sự được thần linh chiếu cố.
Mà những chuyện đó thì quý nhân Khương Đào của chúng ta còn chưa biết.
Nàng lấy mười lượng bạc từ Phù dung tú trang xong liền đi mua đồ Tết.
Đầu tiên là phải may cho hai đệ đệ một bộ y phục mới ấm áp hơn, nàng tuy rằng biết thêu thùa nhưng chưa từng may quần áo bao giờ, cứ tới cửa hàng trang phục mua cho mỗi người một bộ vậy.
Tiếp theo chính là thức ăn, lúc giữ tang bọn họ không thể ăn quá nhiều, nàng thì không sao cả nhưng hai đệ đệ một thì ốm yếu hơn người thường, một thì mới năm, sáu tuổi, thật là mấy năm không ăn mặn thì không thể chịu được. Cho nên nàng đi mua ít xương, nghĩ tới hầm canh cho bọn hắn ăn, bồi bổ một chút. Đương nhiên trứng gà thì không thể thiếu, còn phải mua một rổ.
Còn có Tuyết Đoàn nhi đang là lúc lớn, tuy rằng không thể cho nó ăn toàn là thịt nhưng ít nhiều cũng nên ăn một chút. Nên khi Khương Đào mua trứng liền mua thêm một ít gà con, nghĩ nuôi lớn rồi thì cũng có thể cho nó một bữa ăn ngon.
Sau đó là bút mực của Khương Dương, những điểm tâm mà Khương Lâm thích ăn cùng ít đường mạch nha, Khương Đào càng mua càng nhiều, cuối cùng phải thuê người khuân đồ cho nàng.
Tuy rằng đồ vật có vẻ nhiều nhưng giá thành lại rất rẻ. Giống cây trồng trong nhà vào mùa đông này thì Khương Đào không mua được. Còn có thuốc bổ nàng muốn mua cho Khương Dương thì giá thành cũng không rẻ, chỉ có thể chờ tới lần sau. Thêm cả tiền mướn khuân vác thì tổng cộng cũng tốn hơn hai lượng.
Còn dư lại hơn bảy lượng thì trong đó hai lượng đưa cho Khương Dương trả nợ, năm lượng tích cóp làm học phí, tiền dư lại thì đưa cho lão thái gia và lão thái thái làm tiền sinh hoạt.
Nàng có thể nghỉ ngơi vài hôm, sau đó lại thêu đồ vật tiếp theo muốn bán, vậy thì không cần lo có mỗi năm lượng này. Trước đó nàng mua vải và chỉ ở tú trang tốn hai lượng, cũng coi như là đầu tư, thêu được bảy tám cái cũng không phải chuyện khó.
Khương Đào vừa suy nghĩ, vừa chuyển đồ lên xe bò, trở lại thôn Cây Hòe cũng qua giờ Thìn (7h – 9h).
Mới đi tới cửa thôn, Khương Đào nhìn thấy Khương Dương đang đứng chờ.
Khương Đào cười rộ lên, tới gần mới thấy mặt hắn đỏ bừng lên vì lạnh, cũng không biết đã đứng đợi bao lâu, nàng ngừng cười, nhíu mày nói: “Hai hôm trước đệ mới hôn mê, sao trời lạnh vậy còn đứng bên ngoài chờ ta? Lạnh tới bệnh phải làm thế nào?”.
Khương Dương còn cãi bướng: “Ai ở bên ngoài chờ tỷ chứ? Đệ chỉ là đọc sách hơi nhiều nên mệt, muốn ra ngoài hít thở không khí, đúng lúc gặp được tỷ thôi”.
Khương Đào cũng lười vạch trần hắn, lôi hắn về nhà.
Trước đó Khương Dương mua đồ mang lên núi cho Khương Đào, còn có lần đầu tiên Khương Đào đi bán đồ thêu cũng vậy, hai người đều ăn ý mà chọn cửa sau chứ không đi thẳng cửa chính.
Khương Đào tạ ơn người khuân vác, đưa người ra khỏi cửa.
Đang chuẩn bị về phòng thì thấy một nam tử cao gầy đang lén lút trước cửa sương phòng mình.
Nàng đi trước hai bước thì nam tử kia xoay lại, Khương Đào nhận ra đây là Khương Bách ở đại phòng.
Khương Đào gọi hắn đại đường huynh, Khương Bách bỗng nhiên nghe tiếng nàng gọi, trên mặt hiện lên chút thần sắc mất tự nhiên, nói: “A Đào dậy thật sớm”.
Khương Đào cũng không quá thân với hắn nhưng trong trí nhớ của nguyên thân thì càng không thấy đại đường huynh này tốt ở chỗ nào – hắn đi theo phụ thân của nguyên thân học hành, học mấy năm liền cũng không có chút công danh nhưng lại dưỡng ra được tính tình kiêu ngạo, mỗi lần về nhà đều bất hòa với huynh đệ tỷ muội, nói vài câu liền mất kiên nhẫn. Hơn nữa đối với phụ thân của nguyên thân cũng không có kính trọng, mà còn ẩn ẩn có ý tứ oán trách “ta thi không được không phải ta không có bản lĩnh mà là ngươi không biết cách dạy”.
Cho nên Khương Đào cũng không quá thân thiện với hắn mà nhàn nhạt nói: “Đại đường huynh cũng dậy thật sớm, không biết huynh tới đây làm gì?”.
Chỗ ở của tam phòng tổng cộng có ba gian nhà, một gian là phụ mẫu nguyên thân ở cùng với Khương Lâm, còn một gian cho Khương Đào, gian còn lại là thư phòng của phụ thân nguyên thân.
Khương Bách đáp không có làm gì, chỉ là học mệt quá nên tản bộ.
Lý do thoái thác này vừa được Khương Dương dùng nên Khương Đào đương nhiên chẳng tin. Nàng không nói tiếp mà hồ nghi nhìn Khương Bách từ đầu xuống chân.
Khương Bách trước đây vẫn luôn cảm thấy đường muội này không quá hòa nhã, nói là khuê nữ tú tài nhưng kỳ thật không có đầu óc, cùng những cô nương quê mùa ở đây giống hệt nhau. Nhưng không biết vì sao mà hôm nay bị nàng đánh giá thì bản thân lại có đôi chút mất tự nhiên.
Nghĩ tới sách cũng không bay mất, Khương Bách cũng không nói nhiều, chỉ bảo chính mình đi dạo đủ rồi, giờ lại về đọc sách, nhanh chân rời đi.
Chờ hắn đi rồi, Khương Đào mới nhặt được một gói giấy hắn đánh rơi.
Mở gói giấy ra, bên trong là một ít phấn bột màu trắng.
Nàng đưa lên ngửi thử thì thấy có chút mùi đậu tanh.
Khương Đào ở hiện đại đã đọc qua rất nhiều sách, đặc biệt thích xem các loại y dược tương tự, lúc này đã đoán được đôi chút nhưng cũng không dám nói bừa. Nàng gói lại tờ giấy cẩn thận rồi quay người ra khỏi Khương gia, tới cửa thôn tìm người khuân vác kia.
Khuân vác đang ở cửa thôn chờ xe bò, không mất chút sức nào thì tìm được.
Khương Đào nhờ hắn tới hiệu thuốc trong trấn xem bột phấn bên trong này là gì, người kia đáp được, cũng không nhận tiền nàng nói nhà hắn ở thôn bên cạnh, dù sao cũng cần vào thành, tới hiệu thuốc hỏi thăm một chuyến cũng không thành vấn đề.
Khương Đào cảm ơn hắn rồi trở về nhà.
Trong nhà chính, Khương Dương và Khương Lâm đã xem đồ nàng mua cho họ, Khương Lâm thấy tỷ tỷ hắn mua cho hắn một cái áo mới và rất nhiều đồ ăn vặt thì mừng rỡ nhảy nhót không ngừng, chờ khi thấy Khương Đào, hắn liền nhào tới ôm Khương Đào, nói tỷ tỷ tốt nhất, giống như tiên nữ vừa đẹp vừa giỏi, còn thương đệ, đệ thích tỷ tỷ nhất!
Khương Đào thực hưởng thụ mà nghe, sau một hồi được nâng lên chín tầng mây thì nàng đem mấy con gà con đi chỗ khác, tránh để Tuyết Đoàn nhi ăn hết.
Tiểu Khương Lâm cười khanh khách mà chơi với mấy bé gà con.
So với Khương Lâm kích động, phản ứng của Khương Dương có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Hắn gom bút mực và quần áo Khương Đào mua cho hắn ở chỗ, nhíu mi nói lần này nàng lại tốn bao nhiêu tiền rồi?
Khương Đào cho rằng hắn nghĩ nàng tiêu xài phung phí nên giải thích nói không có nhiều lắm, tổng cộng chỉ hơn hai lượng bạc, còn dư lại bảy lượng nữa, cùng đủ cho hắn và Khương Lâm có một bao lì xì lớn, ngoài ra còn đủ phí nhập học cho hắn một năm rôi, chờ qua năm mới lại mang đi bán sẽ đủ cả phí nhập học mấy năm của hắn cùng với phí sinh hoạt của bọn họ, nàng đã lên kế hoạch chu đáo cả rồi.
Ai biết được Khương Dương nghe xong chân mày cũng không có giãn ra mà ngược lại càng không cao hứng, đứng dậy nói: “Ai cần tỷ tích cóp tiền nhập học cho đệ? Gia nãi đều nói sau này phụ mẫu không còn, bọn họ sẽ lo cho đệ”.
Khương Đào cũng không rõ vì sao hắn tức giận, liền nói: “Gia nãi nói như vậy nhưng tiền bạc của họ cũng là để họ dưỡng lão, hơn nữa trừ tiền có được từ đồng ruộng thì gia nãi cũng chỉ thu từ hai phòng còn lại. Thật ra, bọn họ bỏ tiền thì hai phòng kia sẽ nghĩ như nào chứ, chắc chắn sẽ nháo đến cả nhà không yên, làm mọi người đều gặp phiền phức. Ta là tỷ tỷ của đệ, tỷ thu xếp cho đệ chắc chắn bọn họ sẽ không nói gì, đệ cũng có thể an tâm đọc sách mà không cần nhẫn nhịn bọn họ”.
Khương Dương không vui mà vén rèm cửa rời đi.
Khương Đào vẫn như cũ là hòa thượng mà sờ không tới đầu*, Khương Lâm ôm chiếc rổ tới bên cạnh nàng: “Tỷ tỷ không cần để ý tới người kỳ quái ấy”.
*không hiểu được tình huống
“Lại không biết quy củ rồi hả?”.
Bị véo má, tiểu Khương Lâm lúc này mới nói: “Ca ca vốn dĩ không có như vậy, thời điểm chúng ta mở gói đồ ra huynh ấy cũng rất cao hứng nhưng không biết cái gì mà tìm một hồi rồi một hồi, mặt huynh ấy càng nhìn càng đen, lầm bẩm cái gì mà “kiếm tiền vất vả như vậy sao tới một thứ đồ cũng không mua cho bản thân” gì gì đó liền tức giận. Đệ cũng không biết huynh ấy có ý gì, dù sao tính khí ấy cũng khiến người khác rất khó chịu”.
Khương Đào lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra Khương Dương giận nàng nhớ kỹ mua những gì bọn hắn nhưng lại không tiêu một ít cho bản thân, cũng khó trách tại sao sau đó nàng nói kế hoạch của mình cho hắn nghe mà sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.
“Ca ca đệ là đau lòng cho tỷ”. Khương Đào thở dài một tiếng, rồi giải thích lại với tiểu Khương Lâm.
Tiểu Khương Lâm nghe xong mới nói: “A, hóa ra là như vậy”. Tiếp tục nhỏ giọng nói thầm: “Chuyện đó huynh ấy không thể nói thẳng sao? Mặt dài thành như vậy, hệt như là tỷ tỷ nợ tiền huynh ấy vậy. Quả nhiên là người khó chiều mà.. Ai da ai da, tỷ đừng nhéo nữa, đệ không nói, không nói”.
Khương Đào mới buông tay, để hắn ra ngoài chơi, nàng đi tìm Khương Dương.
Khương Dương ở trong phòng đọc sách, thấy nàng tiến vào cũng không có vui vẻ chào đón nàng.
Khương Đào dứt khoát đổi chủ đề, nói nàng vừa mới gặp Khương Bách ở ngoài sương phòng, hắn lén lút như vậy cũng không biết có ý đồ gì.
Khương Dương tuy vậy nhưng rất thích nàng tới tìm hắn thương lượng, u ám trên mặt bị đánh sạch, chỉ hậm hừ nói: “Đại đường huynh thèm muốn cái nhà của chúng ta cũng không phải ngày một ngày hai, hơn nữa cũng không chỉ có một mình hắn đâu mà còn có Khương Kiệt ở nhị phòng sang năm cần đọc sách, cũng thèm muốn không kém”.
Khương Đào ngây cả người, hỏi hắn là nhà có cái gì? Tam phòng bọn họ có cái gì để người khác phải mơ ước sao? Là cái giường cha mẹ nàng vẫn để ở cửa hàng, các vật dụng linh tinh làm của hồi môn không đáng giá bao nhiêu của nàng hay là tráp bạc có mấy đồng tiền lớn?
Khươn Dương nhìn nàng hệt như đứa ngốc, từ trong người lấy ra một cái chìa khóa, đưa nàng tới sương phòng.
Khi nhìn thấy kệ chất đầy sách trong sương phòng, Khương Đào kinh ngạc há miệng.
Nàng biết ở nơi này sách rất quý, một quyển bình thường cũng phải tốn mấy đồng bạc, bằng một tháng tiền tiêu vặt của những người dân thường ở trong thành. Mà trong sương phòng này, kệ sách còn được thiết kế rất tinh xảo, vừa nhìn liền biết vô cùng xa xỉ.
Nhiều sách như vậy, ít nhất cũng phải trăm lượng, thậm chí là một ngàn lượng!
Nàng coi như hiểu rõ vì sao phụ thân nàng sớm mà thi đậu tú tài, ngần ấy năm dạy học, gia sản bài trí trong nhà nhìn cũng không giống như hưởng thụ mà là tiêu hết tiền vào đây!
Nhưng cũng không thể trách nàng nghĩ không ra a, thư phòng này hàng ngày luông được khóa lại, trong trí nhớ của nguyên thân, chỉ có phụ thân nàng có thể tự do ra vào. Nguyên thân cũng giống như những hài tử khác, chưa bao giờ tò mò mấy chuyện này.
“Chìa khóa là sau khi phụ thân qua đời, gia gia đã giao lại cho đệ, đệ thấy tỷ không hề đề cập tới, cho rằng là tỷ sợ thấy cảnh thương tâm, sao hiện tại lại giống như chưa biết gì vậy?”.
Khương Đào thẹn thùng mà nói mình đúng thật không hề biết, cũng chưa từng quan tâm tới mấy việc như vậy.
Nhưng sau đó đã biết, Khương Đào càng thêm cảnh giác với hành vi của Khương Bách, nàng nói chính mình còn nhặt được một gói giấy Khương Bách đánh rơi, đã nhờ người khuân vác tới tiệm thuốc trong thành tra thử, trước mắt chỉ còn chờ kết quả liền biết được chuyện gì.
Sau đó muộn một chút, người khuân vác kia tới đưa tin cho họ, nói bao bột phấn kia cũng không phải độc dược gì mà là một bao thuốc xổ mạnh trộn lẫn ba đậu.
Chút tâm hự của edit: lúc gõ chữ thì thấy cũng bình thường, tới lúc sửa thì nó hiện lên hơn 4k5 chữ, tui ngồi sửa lại cũng hoa cả mắt.