Con ngươi Nguyễn Hạo Thần lóe lên, đêm qua điên cuồng cả đêm, anh đã chạm vào khắp cơ thể cô, anh còn nhớ rõ ở thắt lưng bên trái của cô có một hình xăm.
Cảm giác kia rất rõ ràng, tuyệt đối sẽ không sai được.
Dấu vết đêm qua để lại có thể bị che đi, nhưng hình xăm rõ ràng như vậy thì không thể hoàn toàn che được.
Cho dù có che, lúc chạm đến vẫn hoàn toàn có thể cảm giác được.
Đây tuyệt đối là minh chứng tốt nhất.
Anh cúi người, ngón tay thon dài đột nhiên nhanh chóng thò về phía bên thắt lưng của cô.
Nhưng trong nháy mắt, Tô Khiết đột nhiên giơ tay ra nắm lấy cánh tay anh.
Nguyễn Hạo Thần nhanh chóng rời tầm mắt, nhìn về phía mặt cô, lại thấy hai mắt cô vẫn nhắm chặt.
“Đừng, đừng bỏ con lại, đừng rời xa con.” Cô cầm lấy tay anh nhưng vẫn lặp lại câu nói vừa rồi, vẻ mặt chẳng khác gì lúc trước.
Nguyễn Hạo Thần hơi nheo mắt lại. Lúc này, nếu cô đúng là đang nằm mơ thì cũng thôi, nhưng nếu cô giả vờ thì sao?
Vậy bản lĩnh ngụy trang này của cô thật sự quá cao đi!!
Đương nhiên, nếu cô thật sự giả vờ, anh sẽ có cách vạch trần bộ mặt thật của cô.
Đúng vào lúc này, điện thoại di động của anh chợt rung lên.
Anh nhìn qua rồi nhanh chóng nghe máy.
“Cậu Thần , đã điều tra xong. Đêm qua, Tô Khiết quả thật ở trong câu lạc bộ Yêu Lan, là bà chủ của bọn họ tự mình làm cho cô ấy. Tôi cũng đã đi xem video giám sát. Tối qua, chín giờ Tô Khiết vào câu lạc bộ Yêu Lan, mười hai giờ hai mươi mới rời đi.” Giọng nói của thư ký Ngô truyền đến, rõ ràng có phần dè dặt.
Nguyễn Hạo Thần khẽ nhíu mày. Đêm qua, lúc đó bọn họ còn đang ở khách sạn làm…
Nếu theo lời thư ký Ngô nói, người phụ nữ đêm qua hình như thật sự không có liên quan tới cô gái trước mắt này.