Hai tiểu liệp báo ngoan ngoãn nhắm mắt lại, bọn nó quả thực đã mệt chết đi được. La Kiều cúi đầu, vì La Sâm cùng La Thụy che đi ánh mặt trời chói chang.
Trước lúc mặt trời lặn, La Kiều tìm được một mỏm núi đá miễn cưỡng có thể ẩn núp. Trải qua tháng năm mài mòn, một mỏm núi đá hoàn chỉnh ở phần đáy đã bị lõm vào một khối, hình thành một cái khe vừa vặn cho ba con liệp báo dung thân, tầm nhìn xung quanh cũng thực trống trải. La Kiều đánh thức hai tiểu liệp báo, để bọn nó trốn ở đây nghỉ ngơi trước, cậu thì thừa dịp trước khi buổi tối ập tới đi xung quanh thử vận may một chút. Tuy nói với đám nhỏ hôm nay có thể sẽ không bắt được con mồi, nhưng để hai tiểu liệp báo bị hoảng sợ nhịn đói tới tận ngày mai, La Kiều vẫn không nỡ.
La Sâm cùng La Thụy lăn lộn làm nũng không chịu ở lại một mình, bọn nó thật sự không muốn tách khỏi La Kiều nữa, La Kiều không có cách nào, chỉ có thể để bọn nhỏ đi theo. Cũng may bọn họ không đi quá xa liền đụng phải một con thỏ hoang. Vào mùa khô, thỏ hoang đối với liệp báo mà nói cũng chính là món ngon hiếm có.
La Kiều không cho con thỏ hoang này có cơ hội chạy trốn, cậu cơ hồ dùng hết toàn bộ sức lực vào lần đi săn này, cũng không bận tâm, nếu mình không bắt được con thỏ này thì bản thân sẽ có kết cục gì.
Hai tiểu liệp báo đi tới bên người La Kiều đang thở hổn hển, không vội vàng cắn xé con mồi mà liếm liếm La Kiều, cha con tiếp xúc thân mật làm con mèo lớn nào đó đang mệt đến mức không muốn nhúc nhích cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
Rốt cục, La Kiều thở đều đặn, ngậm lấy thỏ hoang, mang theo hai đứa con đi tới bụi cỏ bên cạnh, ba cha con đều rất đói bụng, La Kiều thỉnh thoảng lại ngẩng đầu quan sát, tận lực để hai tiểu liệp báo ăn nhiều một chút.
Sự thực, một con thỏ hoang chỉ có thể xem là món điểm tâm, nhưng giúp bọn họ chống đỡ qua đêm nay thì không thành vấn đề.
Ăn cơm xong, La Kiều mang theo hai tiểu liệp báo trở về nơi dừng chân tạm thời, mặt trời xuống núi, gió đêm thổi đi không khí khô nóng ban ngày, hai tiểu liệp báo cơ hồ vừa tựa vào người La Kiều thì lập tức ngủ say. La Kiều nằm nghiêng, thỉnh thoảng dùng cái đuôi quơ quơ qua cơ thể hai tiểu liệp báo, giúp bọn nó xua đuổi đám muỗi đáng ghét, cũng mang tới một chút gió mát.
La Kiều cẩn thận nghe âm thanh trong gió truyền tới, tiếng kêu chói tai của linh cẩu, tiếng gầm của sư tử đực mà phán đoán phương hướng cùng khoảng cách âm thanh truyền tới, sau khi xác định an toàn mới chậm rãi chìm vào mộng đẹp.
Trong bóng đêm, thảo nguyên dường như biến thành một thế giới khác.
Hôm sau, hai tiểu liệp báo dường như đã hoàn toàn quên mất cơn hoảng sợ đêm qua, trong sáng sớm mát mẻ, thể lực tràn đầy truy đuổi đùa giỡn với nhau. Bọn nó muốn leo lên mỏm đá đang cư trú, mặt đá bóng loáng làm bọn nó thoạt nhìn có chút vụng về, sau vài lần không có kết quả liền chuyển ánh mắt tới một gốc cây keo cách đó không xa, liệp báo khi còn bé rất thích trò chơi này, leo cây cũng là một trò chơi quan trọng trong quá trình rèn luyện của bọn nó. Nhưng theo độ tuổi tăng trưởng, móng vuốt mài mòn, muốn tùy ý leo lên cây như còn bé liền rất khó khăn.
Huống hồ liệp báo càng thích hoạt động ở vùng đất rộng rãi hơn, trừ bỏ khả năng chạy cấp tốc, kỹ năng leo cây này có hay không cũng không sao.
La Kiều nằm ở bên cạnh, nhìn hai tiểu liệp báo leo lên cây, thẳng đến khi bọn nhỏ leo tới tận ngọn cây, không biết làm thế nào leo xuống, La Kiều mới đi tới gốc cây, nhìn hai tiểu liệp báo hoảng sợ ngồi chồm hổm trên nhánh cây thì không phúc hậu nghĩ, rõ ràng bộ dáng hai đứa nhỏ hiện giờ rất đáng thương nhưng sao cậu lại thấy đáng yêu vô cùng, muốn túm xuống xoa nắn một phen a…
Đụng phải một ba ba như vậy, không biết nên nói hai tiểu liệp báo may mắn hay xui xẻo đây.
Rốt cục, La Sâm cố lấy dũng khí bấu thân cây chậm rãi đi một khoảng, sau đó nhảy xuống. La Thụy thì có chút do dự. La Kiều tuy đau lòng nhưng vẫn hiểu rõ không nên giúp vào lúc này. Sớm muộn gì cũng có ngày cậu phải tách khỏi hai tiểu liệp báo, La Thụy phải học được cách xử lý một vài tình huống đột ngột phát sinh.
La Kiều xoay người, tỏ vẻ muốn dẫn La Sâm rời đi, La Thụy nhìn theo bóng dáng La Kiều, lo lắng kêu hai tiếng, thấy La Kiều không để ý tới mình thì rốt cuộc cũng quyết tâm, học theo bộ dáng của La Sâm khi nãy mà nhảy xuống.
“Ba ba!”
La Thụy chạy tới trước mặt La Kiều, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt hổ phách to tròn ngập đầy nước, tràn ngập lên án: “Ba ba không cần ta sao?”
Trái tim La Kiều thoáng chốc bị xỏ xuyên, lập tức ôm chặt La Thụy, dùng sực cọ: “Sao ba ba lại không cần ngươi? Ba ba cho dù không cần mình cũng không bỏ được ngươi a…”
Được rồi, cái vị cuồng con cuồng lông tơ này đã bị bộ dáng đáng yêu của tiểu liệp báo làm choáng váng tới mức nói năng lộn xộn a.
La Sâm ngồi bên cạnh nhìn La Kiều cùng La Thụy lăn lộn, hết cọ lại liếm, rốt cục cũng nhịn không được mà lao qua…
Hôm nay liệp báo ba ba tuy vẫn đói bụng nhưng lại hạnh phúc tràn đầy như xưa.
Độ ấm tăng rất nhanh, chút mát mẻ vào ban sớm chính là phù dung sớm nở tối tàn.
Con thỏ hoang ăn hôm qua cơ bản đã tiêu hao không sai biệt lắm, La Kiều định mang La Sâm cùng La Thụy đi xa một chút để tìm con mồi. Đi được nửa đường thì ba con liệp báo không thể không dừng lại, bọn họ gặp một đàn voi.
Tiếng kêu to rõ của đàn voi vang vọng khắp cả thảo nguyên.
Đàn voi Mã Sa do hơn sáu mươi con voi cái trưởng thành cùng voi con tạo thành một gia đình khổng lồ. Trong đàn không có voi đực trưởng thành, bọn nó phần lớn thích độc vai độc vãng, chỉ có khoảng thời gian động dục mới trở về đàn.
Con voi cái đứng đầu trong đàn nhiều thế hệ kế thừa cái tên Mã Sa, dẫn theo đàn voi xuyên qua thảo nguyên bao la, hoang mạc tĩnh lặng, rừng cây rậm rạp, dọc theo dấu các đời tổ tiên, tìm kiếm thực vật cùng nguồn nước trong lành.
Tuy sư đàn thỉnh thoảng cũng đi săn voi con rời đàn, nhưng nếu là một đàn voi khổng lồ đi qua, cho dù là sư tử cũng phải nhượng bộ lui binh.
Quy tắc tối cao nhất trong cuộc sống trên thảo nguyên này chính là, nếu không nắm chắc thì ngàn vạn lần đừng chọc vào voi trưởng thành.
La Kiều lần trước bị nhóm sư tử cái Đề Na đuổi giết có gặp một đàn voi, sau đó vẫn chưa gặp lại lần nào. Đàn voi này đến không biết lại mang tới biến động gì cho vùng thảo nguyên này.