Nói đến cùng, Tạ Quyết vốn là vô tình cưới nàng, chẳng qua là do phụ thân cưỡng cầu mà thôi.
Ban đầu nàng còn có thể vì Tạ Quyết không thích nàng mà lo được lo mất, đều đi qua nhiều năm như vậy, nàng cũng đã thông suốt rồi.
Có để ý hay không thì có ích lợi gì, tóm lại người đều không ở đây.
Sau này nàng để ý, chẳng qua chính là vướng mắc bởi Anh Nương mà thôi.
Tạ Quyết nếu mở miệng cùng nàng nói rõ ràng chuyện của Anh Nương trước khi xuất chinh, làm sao đến mức nàng nghẹn ở cổ lâu như vậy?
Làm sao đến mức nàng vì chuyện Anh Nương mà bị người khác cười nhạo nhiều năm?
Nàng vì sao vừa quay trở về nhìn thấy hắn lại cắn hắn chảy máu?
Than nhẹ một tiếng, tóm lại là chuyện đời trước, đời này chỉ cần không có trở ngại liền tốt.
Hắn không thích nàng, nàng cũng không cần quá tích cực cùng hắn làm phu thê ân ái.
Nếu như hắn lại mang Anh Nương về, thế thì phận ai người ấy lo.
Nhưng chuyện của Anh Nương, nếu từ trong miệng hắn không chiếm được câu trả lời, nàng tự mình đi tra.
Đời trước ba năm sau tra không được Anh Nương, nàng không tin đời này sớm ba năm còn tra không được.
Quyết định chủ ý, liền từ thùng tắm đứng dậy.
Lau sạch thân thể, mặc quần áo vào, từ phòng bên đi ra liền để Minh Nguyệt đi xuống nghỉ ngơi.
Ngồi ở trên tháp, đem tóc dài đẩy đến trước ngực, hơi nghiêng đầu, tư thế lười biếng dùng tấm khăn lau chùi nước dưới đuôi tóc.
Chà lau được một nửa, cửa phòng từ bên ngoài đẩy ra, nàng ngước mắt nhìn lên, vừa lúc mặt đối mặt với Tạ Quyết.
Tạ Quyết bước chân vào, trong chớp mắt nàng cảm thấy con ngươi Tạ Quyế đen sâu thăm thẳm.
Ánh mắt như thế, nàng như thế nào có thể không quen thuộc?
Không cần nói đến đời trước cho xa xôi, chính là mấy buổi tối hôm đó nàng dùng mỹ nhân kế câu dẫn hắn, hắn nhìn nàng cũng là loại ánh mắt này….
Nàng bây giờ lại không câu dẫn hắn, hắn làm sao đến mức thấy nàng lau tóc đều có thể thay đổi.
Chẳng lẽ là nàng mấy ngày trước làm quá ác?
Tạ Quyết lúc còn trẻ, định lực thật quá kém!
Tạ Quyết lúc mới đi vào phòng, liền nhìn thấy thê tử xoã tóc ngước mắt nhìn đến, trong một cái ngước mắt kia, ánh nến mờ nhạt dịu dàng, sóng mắt lưu chuyển, trong ánh mắt là nói không hết được sự quyến rũ.
Hắn chớp mắt một cái, từ ngoài phòng đi vào, xoay người đem cửa phòng đóng lại.
” Phu quân mới vừa đi đâu về đấy? “
Ông Cảnh Vũ tiếp tục lau chùi đuôi tóc, vẫn chưa bị ánh mắt của hắn ảnh hưởng.
Đợi đến khi Tạ Quyết xoay người tới, liền thấy thê tử mặt mày hơi cong, ý cười yếu ớt.
” Kêu Thạch giáo úy ngày mai về quân một chuyến, thuận đường thảo luận một chút quân vụ “. Hắn nói như thế, ánh mắt nhìn nàng dựa vào nhuyễn tháp, giống như thân thể không có xương, liền bỏ qua một bên ánh mắt, ngồi xuống cạnh bàn tròn, đổ cho mình một chén nước.
Tạ Quyết thật không hiểu, ban ngày đoan trang, sao đến buổi tối liền thay đổi?
Như thế…
Không đoan trang.
Hắn bưng lên cái cốc, uống một ngụm lại nói: ” Ngồi thẳng lên, không được dựa “
Ông Cảnh Vũ cười một trận.
Lại tới nữa rồi.
Lúc trước chỉ ra nàng mặc sai quần áo, hiện tại lại chỉ nàng ngồi sai cách.
Thấy ánh mắt hắn vẫn chưa dám nhìn mình, bây giờ ở đâu ra nhiều quy củ như vậy?
Rõ ràng chính là định lực của hắn không đủ, nàng mới không thèm đi câu dẫn hắn.
Nàng trầm mặc không nói, tiếp tục chà lau đuôi tóc.
Tạ Quyết uống nước trà, quay đầu liền thấy nàng giống như không có nghe lọt tai, hắn đang muốn mở miệng, bị nàng đoạt lời trước.
Nàng rũ mi mắt, không mặn không nhạt: ” Phu quân lúc trước chê thiếp ăn mặc không đứng đắn, hiện tại còn nói thiếp dáng ngồi không đoan trang, thiếp có phải nói vài câu, phu quân đều cảm thấy là thiếp sai? “
Nói xong nàng ném khăn xuống, đứng lên tiến vào buồng trong, buồn bực cả giận: ” Chàng nếu nhìn thấy thiếp không thuận mắt, không bằng trở về đông sương phòng đi, mắt không thấy lòng không phiền, chẳng phải là càng tốt? “
Tạ Quyết: …
Hắn chỉ là sửa tư thế cho nàng, nơi nào nhìn nàng không thuận mắt?
Mắt nhìn bóng lưng nàng rơi đi, mở miệng giải thích: ” Nàng sau này là chủ mẫu, tự nhiên phải đoan trang chút “
Ngồi xuống bàn trang điểm, cầm lược lên, thấp giọng nói: ” Ở bên ngoài đoan trang cũng đủ mệt, vì sao trở lại trong phòng còn phải làm ra dáng vẻ đoan trang, còn có, thật muốn đoan trang… “
Nàng quay đầu nhìn về phía hắn, trong ánh mắt hơi có bất mãn: ” Đứa nhỏ trong bụng thiếp đến như thế nào “
Tạ Quyết lập tức bị nàng nói đến á khẩu không trả lời được.
Ông Cảnh Vũ thấy hắn không còn lời nào để nói, tâm tình lập tức vui sướng, cũng không nói gì thêm, thu lại tầm mắt.
Tạ Quyết tuy á khẩu không trả lời được, nhưng lại cảm thấy có chút mới lạ.
Nàng chưa từng giống như bây giờ.
Đem lời muốn nói toàn bộ nói ra, hoặc là phản bác lời nói của hắn.
Chỉ là phía sau lời nói, có chút cảm thấy nàng không hề biết xấu hổ.
Hơn nữa còn nói bình tĩnh như vậy.
Tạ Quyết hơi đăm chiêu nhìn thê tử.
Gần đây, trên người hắn xảy ra quá nhiều chuyện ly kỳ cổ quái.
Không chỉ là bỗng nhiên có có thể biết được chuyện tương lai, ngay cả thê tử hình như cũng có chút không giống.
Đây rốt cuộc là sai ở chỗ nào?
Tạ Quyết trầm tư, Ông Cảnh Vũ buông lược xuống, xoay người lên giường, đem màn che buông xuống, lập tức nằm vào.
Kéo chăn lên, đưa lưng về phía ngoài giường mà nằm.
Gần đây thời tiết lạnh chút, tối đắp chăn cũng dày hơn rất nhiều, che trên người Ông Cảnh Vũ.
Tạ Quyết cách màn che lờ mờ nhìn thân ảnh, trầm mặc một lúc vẫn là mở miệng: ” Ở trong phòng chỉ ta với nàng quả thật không cần, là ta quá mức hà khắc rồi “
Ông Cảnh Vũ không có hồi âm.
Hắn nói như vậy, nàng vẫn còn nổi giận?
Lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm Minh Nguyệt: ” Hầu gia, nước nóng chuẩn bị tốt “
Tạ Quyết đáp một tiếng, sau đó đứng lên, đi tới tủ lấy quần áo ra, hướng tới nội trướng nói: ” Nàng trước nghỉ ngơi đi “
Nói, lấy quần áo đi sang phòng bên.
Nghe được phòng bên vang lên tiếng động đóng mở cửa, Ông Cảnh Vũ mới xoay người lại liếc mắt cách màn che nhìn ra cửa, khóe miệng có chút câu lên, trong mắt lộ ra ý cười sung sướng.
Khiến Tạ Quyết á khẩu không trả lời được, hóa ra có thể làm cho tâm tình vui sướng như thế.
Nếu đời trước có thể sớm lớn gan chút, cũng không đến mức nghẹn nhiều năm như vậy.