Vào ban sáng, người trong ngôi làng lại hoạt động bình thường trở lại.
Thư Yến đi dò hỏi những người dân ở đây, nhưng hỏi thế nào thì cũng không có ai nói cho cô biết nguyên nhân, có người còn nói rằng nếu họ kể rõ ngọn ngành cho cô biết thì chắc chắn gia đình họ sẽ gặp tai họa.
Đang trong lúc tuyệt vọng định trở về căn nhà hoang thì đột nhiên từ xa xa có một cô gái xuất hiện, cô gái thắt hai bím tóc hai bên, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, xách một giỏ rau trên tay đi đến chỗ Thư Yến.
“Cô muốn biết vì sao tất cả những người ở đây đều sợ hãi và không dám ra ngoài vào buổi tối sao?”
“Sao cô lại biết?”
Cô gái cười nói:
“Tôi tên là Kami, tôi nhìn thấy cô đi hỏi rất nhiều người trong ngôi làng này, sao tôi lại không nhìn thấy chứ. Nếu cô muốn biết như vậy thì đi theo tôi, tôi sẽ kể cho cô biết toàn bộ sự thật.”
Nói rồi cô gái rẽ trái, dẫn theo Thư Yến đi đến một căn biệt phủ lớn, cổng vào đã cũ kĩ, lá rụng khắp nơi, dường như đã rất lâu rồi không có người ở.
Kami mỉm cười:
“Câu chuyện bắt đầu từ con trai của ngôi biệt phủ này.”
Thư Yến thắc mắc:
“Khoan đã! Cô không sợ gia đình mình sẽ gặp tai họa khi nói những điều này cho tôi biết sao?”
“Tôi là bạn của cô ấy, cô ấy sẽ không hại tôi đâu.”
“Cô ấy…?”
Kami nhìn về phía xa xăm:
“Cô ấy chính là một cô gái rất ngây thơ và trong sáng, rất lâu về trước cô ấy đến ngôi làng này để dạy chữ từ thiện cho những đứa bé trong làng, cô ấy nói rằng cô ấy chỉ muốn sống một cuộc sống yên bình nên mới tìm đến đây. Sau đó cô ấy đã gặp và yêu con trai trưởng của chủ ngôi biệt phủ này, anh ta tên là Kris, anh ta là một người tài hoa, cả hai người quấn quýt bên nhau ngày đêm không rời.”
Nói đến đây, Kami hơi cúi đầu.
“Thế nhưng dần dần, anh ta ít tìm gặp cô ấy hơn, cô ấy buồn nhưng cho rằng hắn bận, không có hỏi sự thật. Ngờ đâu vài tuần sau, hắn ta với khuôn mặt buồn bả tìm đến cô ấy, nói rằng gia đình anh ta sắp phá sản, anh ta cần phải lấy con gái của một phú hào khác để giúp đỡ cơ ngơi của cha mẹ, nói rằng không thể tiếp tục ở bên cô ấy nữa.”
Thư Yến có chút đồng cảm:
“Dù sao thì hắn cũng chỉ vì muốn báo hiếu với cha mẹ mình.”
“Cô ấy cũng nghĩ như cô, vì vậy chỉ cười và nói hắn hãy làm theo những gì mà hắn muốn. Hắn nghe xong chỉ nói hai từ xin lỗi sau đó rời đi. Ngày mà hắn thành thân cô ấy ngồi trên một gốc cây cao ở gần đó, nhìn hắn và người hắn thành thân hạnh phúc bên nhau rồi rơi nước mắt.”
Thư Yến cảm thấy cảnh này hơi giống với cảnh cô nhìn David và Marie thành thân với nhau, chỉ khác ở chỗ cô không hề đến buổi hôn lễ đó.
Khoan đã, không giống không giống… Cô đang nghĩ gì thế này, cô không có yêu cái tên David đó!!!
“Cuộc sống của cô ấy giống như mất tất cả, cô ấy không còn đến lớp giảng dạy nữa, ngày ngày nằm dài ở trên giường, suy nghĩ vẩn vơ, thỉnh thoảng lại bật khóc cả đêm. Thế nhưng một ngày nọ cô ấy phát hiện mình đã mang thai con của hắn, cô ấy cảm thấy đây là món quà mà ông trời đã dành tặng cho mình vì vậy chỉ định tìm đến và nói với hắn cô và hắn có một đứa con rồi sẽ rời đi mãi mãi, không ở làng này nữa.”
Thư Yến có chút khó hiểu:
“Thế vì sao cô ấy không rời khỏi làng? Và cô ấy đã chết có đúng không?”
Kami gật đầu:
“Phải, cô đi theo tôi vào đây.”
Kami lại dẫn Thư Yến đến một cái giếng, mà Thư Yến nhận ra rằng, mùi hôi thối bao trùm ở cả ngôi làng này đều bốc ra từ cái giếng này.
Kami chỉ vào bên dưới giếng.
“Cô nhìn thử đi.”
Thư Yến chầm chậm đi đến, bịt mũi, nhìn vào bên trong.
Một cái xác đen ngòm nổi lềnh bềnh bên trên mặt nước sâu bên dưới, trông kinh tởm đến phát nôn.
Thư Yến hơi giật lùi về phía sau.
“Tôi đoán cô ấy chết rất lâu về trước rồi, vì sao xác vẫn chưa được phân hủy?”
Đột nhiên khuôn mặt của Kami trở nên âm tà khiến người nhìn phát hoảng:
“Bởi vì oán khí quá nặng, làm sao mà phân hủy được chứ? Tên khốn đó đã sợ rằng cô ấy sẽ nói chuyện về đứa con cho vợ hắn biết, vì vậy đã siết cổ cô ấy đến chết rồi vứt xác xuống giếng này! Đám dân làng vô lương tâm ngoài kia biết đến sự mất tích của cô ấy, đã đi tìm và biết được sự thật nhưng vẫn âm thầm ém nhẹm đi tất cả, và đây chính là hậu quả mà bọn họ phải gánh chịu!”
Thư Yến nhận ra ánh mắt đầy sát ý của Kami, lúc này mới phát giác ra điều gì đó.
“Trong câu chuyện của cô, cô nói cô là bạn của cô ấy vậy tại sao khi cô ấy bị bỏ rơi luôn chỉ có một mình, rõ ràng nếu có bạn, cô ấy phải tìm cô mới đúng, rốt cuộc cô là ai?”
Còn chưa kịp nói xong thì mắt Kami chuyển sang màu đen đầy tà át, dùng lực đẩy Thư Yến xuống giếng.
“Lý Thư Yến, ta nhận ra cô, cô muốn đến bắt ta sao? Không dễ đâu, hahaha.”
Thư Yến vốn dĩ không kịp đề phòng, vả lại ác linh này quá mạnh, lực của cô ta khiến cô ngã vụt ra phía sau ngay miệng giếng.