Ngước mắt nhìn vào giới tu sĩ của Đại Sở rất khó có thể tìm thấy bóng dáng tu sĩ tu luyện.
Mảnh đất rộng lớn này như chìm vào bầu không khí chết chóc.
Cũng giống như Nam Sở, đại địa của Đại Sở cũng vô cùng tang thương, không còn thấy tường thành, không còn thấy núi non hoàn chỉnh, những dòng sông bị chiến tranh khốc liệt tàn phá nặng nề.
Hắn vẫn bước đi vô định, mỗi một tấc đất hắn đặt chân xuống đều nhuốm máu của tu sĩ Đại Sở, chín mươi triệu anh hồn có người thương, có đồ nhi, sư tôn, huynh đệ và tiền bối của hắn.
Đôi mắt hắn nhoà đi.
Đây là vùng thiên địa thế nào, vùng đất này vốn dĩ không như vậy, nó nên có sinh linh sống, nên có tiếng cười đùa vui vẻ.
Thế nhưng từng sinh linh sống nên có kia, từng tiếng cười đùa nên có kia lại hoá bi thương.
Diệp Thành bước đi, rồi cũng nhặt lượm cả chặng đường hắn như một lão nhân tuổi xế chiều nhặt lấy huyết cốt còn sót lại của vong linh, nhặt lấy binh khí của anh hồn, hắn phải thu gom lại cho bọn họ, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng vì bọn họ.
Cơn gió nhẹ khẽ thổi tới, Diệp Thành khẽ giơ tay vươn về phía đại địa.
Vù!
Sau tiếng động rầm trời, một tấm bia đá được ngưng tụ ra to bằng cả vạn trượng sừng sững giữa đất trời.
Diệp Thành vung đao mang theo nỗi đau đớn nặng nề, hắn khắc lên ba chữ trên bia mộ dài vạn trượng: Bia mộ anh hồn.