Nói thực trước đây hắn chưa từng nghĩ đến muốn giết Giang Nhất Nhất, mặc dù việc ở Tây Đinh Vực khiến cho Giang Nhất Nhất phải chịu oan ức, nhưng điều này cũng không có gì, cho dù Giang Nhất Nhất rơi vào trong tay Thiên Đình nói mình không đi Tây Đinh Vực làm việc, vậy thì làm thế nào? Không có ai có thể chứng minh Giang Nhất Nhất giả kia có quan hệ gì với Miêu Nghị hắn.
Vốn dĩ hắn đang chuẩn bị đem Giang Nhất Nhất còn sống giao cho Thiên Đình thẩm vấn, như vậy đối với giá trị của Thiên Đình lại càng cao hơn, nói trắng ra chính là không ngại đem lễ vật của Tín Nghĩa Các đi đến Thiên Đình đổi lấy công lao. Như mà bây giờ, nghi ngờ tên dâm tặc này lại định có chủ ý với Vân Tri Thu, hắn ngay cả đường đường là Đô thống Tây Đinh Vực cũng không thể dễ dàng khoan nhượng, sẽ dễ dàng tha thứ cho tên dâm tặc này ư?
Hắn không muốn giết Giang Nhất Nhất là vì hắn biết Giang Nhất Nhất là người của Quần Anh Hội, mà sau lưng Quần Anh Hội chính là Thanh Chủ, không muốn rước lấy phiền phức gì. Bây giờ hắn muốn giết Giang Nhất Nhất cũng giống như vì biết đối phương là người của Quần Anh Hội, để tiểu tặc này rơi vào trong tay của Thiên Đình không dám xác nhận Thiên Đình nhất định sẽ giết tên tặc này, tiểu tặc này lại muốn động đến Vân Trị Thu, hắn sao có thể để lại hậu họa này!
Hắn gần như nhanh chóng ra quyết định, tên tặc này muốn chết! Chuẩn bị đem Giang Nhất Nhất đã chết nộp cho Thiên Đình, cho dù Thiên Đình mượn cớ khiển trách hắn vì hắn không tra rõ Giang Nhất Nhất trước đây phạm án mà đã giết phạm nhân hắn cũng không tiếc, Giang Nhất Nhất chết rồi cũng đồng nghĩa với việc có thể tính là một phần công lao.
Đám người Diêm Tu phát giác thấy được sát khí lơ lửng trên người Miêu Nghị, đều âm thầm cả kinh, không biết Dương Khánh vừa mới âm thầm nói gì với Miêu Nghị, lại khiến cho Miêu Nghị nghĩ đến việc hạ sát thủ với Giang Nhất Nhất tai vạ khó tránh này.
– Nhìn bộ dạng này của hắn, hình như Tín Nghĩa Các đã từng thẩm vấn hắn rồi, cũng không biết có thẩm vấn được cái gì không, nhưng Tín Nghĩa Các đem người đưa đến lại không chịu nói ra là bắt được Giang Nhất Nhất ở đâu, lại khiến ti chức cảm thấy có chút kỳ quái, ti chức hoài nghi trong này có phải là có gì đó mờ ám hay không! – Dương Khánh lại âm thầm bổ sung thêm đôi câu, dường như đối với việc Miêu Nghị có muốn giết Giang Nhất Nhất hay không cũng không chắc có chủ ý.
Miêu Nghị vô cảm với lời này có mờ ám hay không hắn cũng không muốn để Giang Nhất Nhất sống sót rời đi.
Nhưng mà lúc này, Hà Nhất Quan lại bước nhanh xuất hiện ở bên ngoài, thông báo một tiếng:
– Đại nhân!
– Vào đi! – Miêu Nghị lạnh lùng gọi một tiếng.
Hà Nhất Quan đi vào chắp tay với mọi người, đi đến bên cạnh Miêu Nghị bẩm báo:
– Đại nhân, bên ngoài đang truyền khắp nơi, nói Tổng trấn phủ chúng ta bắt được dâm tặc Giang Nhất Nhất. – Ánh mắt nhìn trên người Giang Nhất Nhất đang sống dở chết dở trên mặt đất.
Miêu Nghị kinh ngạc nhìn Dương Khánh, dường như đang hỏi, bên này vừa mới nhận được người, bên ngoài làm sao đã truyền ra rồi?
Ánh mắt Dương Khánh lóe lên, quả quyết truyền âm thông báo:
– Đại nhân, chắc chắn là Tín Nghĩa Các tung tin ra, bằng không sẽ không truyền nhanh như vậy, trong việc này chắc chắn có mờ ám gì đó chúng ta không biết! – Quay đầu lại nói với Hà Nhất Quan: – Hà đại thống lĩnh, làm phiền ông lại đi thăm dò, có động tĩnh gì khác lập tức đến bẩm báo với đại nhân!
Hà Nhất Quan nhìn Miêu Nghị một cái, thấy Miêu Nghị không có phản ứng gì lại chắp tay lại, bước nhanh rời đi.
Miêu Nghị rơi vào trầm mặc, chỉ là hắn nhất thời không nghĩ ra được Tín Nghĩa Các làm như vậy là có dụng ý gì, tâm tư không rõ, hơi có chút do dự, truyền âm cho Dương Khánh nói:
– Nói cho ngươi biết một bí mật, Giang Nhất Nhất này là người của Quần Anh Hội.
Để cho Dương Khánh biết nhiều hơn một chút, cũng là hi vọng có thể nhờ vào đầu óc của Dương Khánh để trợ giúp hắn biết được đáp án.&