Có lẽ Thiên Ma Đại Đế cho tới chết cũng không dám tin rằng một người thống ngự cả thế giới như ông ta lại chết trong tay một tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên.
Một vị Đại Đế như ông ta sẽ không cam tâm, sự tự tin, cao ngạo và mọi truyền thuyết cũng như thần thoại về ông ta đều sẽ bị chôn vùi ở vùng đất bất phàm này, ngay trong trận chiến này. Đại Đế không phải là vô địch, Đại Đế không phải là có thể tàn sát hàng loạt.
“Đại…Đại Đế chết rồi?”, trên đại địa đẫm máu, đại quân Thiên Ma đang thẫn thờ hồi lâu hiện giờ mới phản ứng lại.
“Không….không thể nào, không thể nào”.
“Đó là Đại Đế cơ mà”, tất cả Thiên Ma đều đang thét gào, bọn chúng không thể chấp nhận được sự thật này, không thể chấp nhận được vị thần trong lòng mình lại hồn bay phách tán, tín niệm của bọn họ cũng tan biến sau khi Đại Đế bỏ mạng.
“Thắng rồi! Thắng rồi”, trong Thiên Huyền Môn, một nhóm tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Đế nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa.
“Hắn đã trảm được Đại Đế rồi, hắn đã trảm được Đại Đế rồi”, Phục Nhai là người kích động nhất, một Thánh Thể Đại Thành ở cảnh giới Chuẩn Thiên lại có thể mạnh hơn cả một vị Đế Đạo.
“Thánh Thể cuối cùng cũng không khiến vạn vũ thương sinh thất vọng”, Đông Hoàng Thái Tâm run rẩy, nụ cười mang theo những giọt nước mắt.
Vù!
Khi tất cả mọi người đang vô cùng kích động thì Đại Sở lại lần nữa rúng động, nơi khởi nguồn của mọi sự chính là từ thiên ma trụ chọc trời ở phía Bắc của Đại Sở.
Thiên Ma Trụ chọc trời rung lên kịch liệt, từng luồng sáng đen kịt tản ra tứ phương, một luồng áp lực khiến thiên địa run sợ xuất hiện, đó là thử thách mà chỉ có Đại Đế giáng lâm mới có.
Thấy vậy, người của Thiên Huyền Môn trước đó còn đang kích động thì lúc này chợt biến sắc: “Còn có Đại Đế?”
“Diệp Thành, huỷ đi thiên ma trụ kia”, Đông Hoàng Thái Tâm rít lên, Đại Sở hiện giờ không còn nổi sức để chống lại thêm một Đại Đế Thiên Ma thứ hai xuất hiện, nếu còn có kẻ mạnh như Đế Đạo giáng lâm thì cả Chư Thiên Vạn Vực sẽ chìm vào trong kỉ nguyên đen tối vĩnh viễn.