– Ngươi ở bên ngoài chờ, nếu như Sâm Tùng tìm ngươi gây phiền toái. Trực tiếp né tránh, không cần để ý tới hắn. Hắn sẽ không còn sống được bao lâu nữa đâu. Cố gắng không để cho trách nhiệm dính vào trên người ngươi!
Nhấc chân đi tới bên trong cái lồng khí, vừa đi hắn vừa lặng lẽ truyền âm cho Quý Linh.
Sâm Tùng trúng ám chiêu của Tĩnh Tâm, sẽ không sống được bao lâu. Cố gắng ít trêu chọc vào hắn. Nếu không chuyện này dính vào người nàng cũng sẽ giải thích không rõ được.
– Vâng!
Nghe thấy câu nói Sâm Tùng sẽ không sống được bao lâu. Quý Linh không nhịn được sửng sốt một chút, ngay sau đó nàng mới nhớ tới thủ đoạn của hai người trước mắt này, trong lòng nàng âm thầm cảm thấy may mắn không thôi.
Nếu như lúc trước không quy thuận bọn họ, sợ rằng bây giờ nàng cũng sẽ giống như người này vậy, tới lúc chết cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra a!
…………
Sưu sưu!
Nhiếp Vân và Tĩnh Tâm cùng tiến vào trong cái lồng khí kia.
Cái lồng khí này giống như tỷ thí đài trước đó vậy, ngăn cách không gian với bên ngoài, tự thành một thể. Một khi tiến vào trong đó, cho dù là cường giả Xích Thiên Kính cũng sẽ cảm thấy không bị câu nệ, có thể phát huy thực lực hoàn mỹ.
– Thiên tài tiến vào nơi này nghe rõ. Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta!
Vừa mới tiến vào thì đã có một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên bên tai hai người, hai người cúi đầu nhìn qua. Không ngờ lại thấy nơi phát ra âm thanh chính là lệnh bài trong lòng bàn tay của bọn họ.
Lệnh bài này chẳng những có tác dụng đại biểu thân phận mà còn có một đạo ý niệm, phụ trách chỉ dẫn thiên tài tới đây tiến hành khảo hạch.
– Ải thứ nhất. Tật Phong!
Thanh âm chậm rãi vang vọng, vừa mới nói xong. Cảnh tượng trước mắt hai người lập tức xảy ra biến hóa, một cái sơn cốc to lớn xuất hiện ở trước mặt hai người.
Sơn cốc này vô cùng hẹp. Còn chưa có tiến vào bên trong đã nghe được tiếng gió gào thét lạnh lẽo thấu xương.
– Vào thôi!
Thấy nhanh như vậy đã tiến vào khảo hạch, Nhiếp Vân cũng có chút ngoài ý muốn, bất quá ngay sau đó hắn đã thích ứng được một chút, cũng không có nói nhiều mà nhấc chân đi tới sơn cốc trước mắt.
Phía trước loáng thoáng có thể nhìn thấy được không ít thân ảnh, hai thanh niên thiên tài mà Sâm Tùng mang tới đang chậm rãi đi về phía trước.
Bọn họ so với hai người Nhiếp Vân còn tiến vào sớm hơn một ít, đã bắt đầu khảo hạch.
– Thật là nhiều xương trắng…
Đi vào bên trong cốc, đôi mi thanh tú của Tĩnh Tâm khẽ nhíu lại.
Trong cốc lối đi rất hẹp, khắp nơi đều là xương trắng, không cần nhìn cũng biết nhất định đã có không ít người chết ở trong đó.
Tu vi đạt tới Xích Thiên Kính, dựa theo đạo lý bình thường mà nói, thi thể đã sớm đạt tới tình trạng bất thủ. Muốn biến thành xương trắng cũng rất khó. Thế nhưng khí hậu trong sơn cốc không ngờ lại khác với bên ngoài. Lại có tác dụng ăn mòn cực mạnh, chỉ cần chết đi, không bao lâu thân hteer sẽ biến thành một bộ xương, ngay cả vTru Thiên cảnh cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.
Nhìn đám xương trắng dưới mặt đất. Chỉ riêng cái lối đi này ít nhất cũng đã có hơn mấy chục vạn người, quả thực không biết cửa ải phía sau sẽ còn có bao nhiêu ngươi chết nữa.
Sưu sưu sưu!
Đạp lên trên xương trắng, đi vào trong cốc, hai người nhất thời cảm thấy một đạo gió lạnh đập vào mặt. Mang theo cảm giác giá rét dường như có thể xuyên thủng xương người ta vậy.