“Điềm báo về gã thợ săn quỷ của cô. Ta đoán đó không phải về cái chết của Hải Phong mà là cái chết của gã. Mạnh Quân sẽ ra tay nếu hôm đó cô không ra tay cứu mạng nó.”
Nhất Uy bị chém trúng bả vai, vết chém kéo dài xuống tận thắt lưng, trông rất đáng sợ. Hai người ngừng lại một chút nhìn lấy đối phương.
Nhất Uy và Hải Phong đã đồng thời đả thương nhau cùng một lúc. Vết thương trên vai Nhất Uy nghiêm trọng hơn vết chém nhẹ trên lưng mà cậu đã dành cho Hải Phong.
Hải Phong nhìn vết thương đang loang máu ướt cả nửa người bên vai trái của Nhất Uy thì nhếch môi cười nhạo. Rõ ràng nó cho rằng trình kiếm thuật của Nhất Uy thua xa nó. Nó đắc ý cười:
“Tao đâu phải là con người bình thường nữa. Mạnh Quân đã cho tao phần sức mạnh của gã và mày sẽ chết nhanh hơn mày tưởng tượng nhiều lắm.”
Nhất Uy ôm vai lùi về phía sau. Cậu đã sai lầm khi không dùng toàn lực với Hải Phong. Cậu còn cho rằng nó chỉ là một người bình thường không có thần lực như cậu. Cậu phải thay đổi cách nhìn với nó và bắt đầu dốc hết sức mình thôi. Mục đích phải bắt sống Hải Phong theo kế hoạch mà Huyết Yêu đã giao. Cậu buông lời:
“Như vậy tao sẽ không cần nương tay nữa. Không cần nghĩ vì chúng ta không cân sức cân tài mà nhường cho mày.”
Hải Phong nổi lên sát khí đầy mặt. Nó gầm lên:
“Giỏi tưởng tượng.”
Huyết Yêu trước đó đã nói qua kế hoạch của họ. Hắn không hề lo ngại chuyện Mạnh Quân hồi sinh cơ thể của mình, làm như hắn nắm chắc phần thắng trong tay vậy. Trong điểm này, Nhất Uy hoàn toàn tin tưởng hắn có thể làm tốt. Cậu đã nghe hắn nói rõ ràng:
“Mạnh Quân cho rằng thứ giết chết hắn đã chôn cùng Quỷ vương. Hắn không ngờ Trúc Chi đang nắm trong tay bảo bối giết được hắn.”
Huyết Yêu lo ngại tứ đại hung thần hơn. Vì thế hắn giao cho Nhất Uy trở về nhà Trúc Chi canh chừng. Bởi vì Mạnh Quân nhất định sẽ phái người đến lấy đầu phượng hoàng.
Huyết Yêu và Trúc Chi sẽ lên núi Hoàng Liên Sơn chặn Mạnh Quân lại. Trong khi đó, Vô Ảnh và Tiểu Bạch cũng có nhiệm vụ riêng. Vô Ảnh được giao nhiệm vụ ngăn cản Thanh Băng, kẻ luôn khao khát gieo rắc dịch bệnh xuống nhân gian. Huyết Yêu lo sợ những người vô tội sẽ gặp nguy hiểm. Đương nhiên hắn đã cho Vô Ảnh một vài thứ đối phó với Thanh Băng.
Tiểu Bạch đã mạnh hơn trước rất nhiều. Nó không những giấu mình tài đến mức không một gã thần tiên hay ma quỷ nào phát giác ra được, mà còn sử dụng rất thuần thục thần khí của nó. Nó lại còn có khả năng đọc được nổi khiếp sợ thầm kín của người khác. Vì vậy, Huyết Yêu muốn nó giấu mình, quan sát động tĩnh khắp nơi một lượt và chờ đợi hiệu lệnh của hắn.
Vẫn còn ba trong số tứ đại thần lực mà họ cần đối phó, mà binh lực của hắn không đủ. Hắn chỉ còn cách chiêu mộ những người khác, mong họ giúp sức, đặc biệt là Địa mẫu, bà ấy nhất định muốn bắt tứ đại hung thần trước khi chúng kịp tìm đến bà ấy.
Vừa rồi Mạnh Quân đã sử dụng Vọng Âm, Huyết Yêu đã kịp ngăn cản nó trước khi nó kịp làm hắn và Trúc Chi bị thương.
Trúc Chi níu lấy vạt áo của Huyết Yêu, cố trụ vững bằng hai chân. Cô kinh ngạc thốt lên:
“Mạnh Quân sử dụng được Vọng Âm?”
Huyết Yêu gật đầu. Trúc Chi tiếp tục nói, giọng không vui vẻ gì:
“Anh không định nói cho tui biết lý do anh chậm chạp khiến hắn có cơ hội hồi sinh là gì, đúng không?”
Huyết Yêu bật cười (trái tim của Trúc Chi loạn nhịp vài giây, nụ cười của hắn quá mị lực đối với cô):
“Hắn là một ác linh sẽ khó tiêu diệt hơn. Bây giờ hắn đã có cơ thể chính mình. Ta tin hắn sẽ hối hận nếu biết được khi cơ thể hồi sinh, hắn và cả linh hồn ác ma kia rất mong manh dễ vỡ. Ta sẽ giết chết hắn và không để hắn có có hội trở mình lần nữa đâu.”
“Tui tưởng một khi hắn hồi sinh, hắn sẽ trở nên bất bại.”
“Chỉ khi nào hắn hồi sinh trong đêm trăng máu kia.”
Trúc Chi lo ngại hỏi:
“Anh nắm bao nhiêu phần thắng hả?”
Huyết Yêu kéo tay Trúc Chi bước vào rừng sâu. Hắn thì thầm với cô:
“Ba phần. Nếu có cô, cơ hội thắng sẽ là bảy.”
Trúc Chi không hiểu:
“Tại sao?”
“Cô quên thanh Hắc Ma là thứ duy nhất giết được hắn hay sao. Càng huống hồ, cô lại là tiểu ma vương.”
Trúc Chi ném một nụ cười ngọt ngào cho Huyết Yêu ngắm nghía. Hiển nhiên cô đã hiểu được vấn đề. Cô cũng hiểu lý do hắn nhất quyết lôi cô đi đến nơi này cùng hắn. Đơn giản bởi vì cô là người giết chết Mạnh Quân, đây có thể xem như là ý trời.
Huyết Yêu và Trúc Chi vô tình chạm mặt Gia Khánh và Thanh Lâm. Mặt Thanh Lâm trở nên hung hăng khi thấy Huyết Yêu. Nếu như Gia Khánh không kịp ngăn cản chính giữa, gã đã nhảy bổ vào Huyết Yêu sinh sự.
Huyết Yêu vừa gặp Thanh Lâm đã nhận ra người quen. Hắn ba phần lạnh nhạt, ba phần giễu cợt nói:
“Không ngờ một Thanh Trì Minh Nghĩa lại rãnh rỗi nhập xác một đứa con nít phàm trần.”
“Ngươi im đi.”, Thanh Lâm thét vào mặt Huyết Yêu. Nếu không phải Gia Khánh lại một lần nữa nắm cổ áo Thanh Lâm, nó đã cho Huyết Yêu một trận nhừ tử.
Trúc Chi lẩm bẩm một mình:
“Thanh Trì Minh Nghĩa.”, đây là một cái tên không hề xa lạ gì cả. Trúc Chi đã đọc trong cuốn sách về người kế nghiệp tam đại hung thần (trừ tên mặt áo đen Truy Nam) là người này.
Vậy ra Thanh Trì Minh Nghĩa đã nhập xác vào Thanh Lâm. Vì thế mà gã có được ký ức của cậu ấy. Điều mà Trúc Chi không hiểu là: Gã nhập xác vào Thanh Lâm có mục đích gì? Vui chơi hay tiếp cận với ai nữa?
Trúc Chi nghĩ gì nói đấy. Cô không hề tỏ ra sợ hãi hay kém cạnh ba vị thần đang đứng cạnh mình, cô trừng mắt hỏi Minh Nghĩa:
“Anh đã làm gì Thanh Lâm? Nếu cậu ấy có nguy hiểm gì, tôi sẽ không tha cho anh đâu.”
Minh Nghĩa có thể e ngại Huyết Yêu, nhưng Trúc Chi đã phạm sai lầm khi nghi ngờ lòng tốt của gã. Gã nhớ rằng kể từ khi nhập xác nam thanh niên này, gã chưa hề đối xử tệ bạc với cô hay Nhất Uy, dù gã đã biết thân phận của họ. Gã bực mình quát:
“Ngươi lấy tư cách gì mà đòi không tha cho ta? Tư cách của tiểu ma vương ư? Ta biết ngươi là ai. Đừng tự cho rằng mình thông minh. Ta có thể khiến ngươi sống không bằng chết, ngươi tin không?”