Cô gia quả nhân dục đoạn hồn,
tá vấn mỹ nữ hà xử hữu,
mục đồng diêu chỉ tam lý truân!
(Dịch nghĩa:
Thanh minh tiết mưa rơi đều,
Người cô đơn muốn dứt bỏ cả tâm hồn,
Thử hỏi mỹ nữ nơi nào có
Mục đồng chỉ về phía thôn xa ba dặm kia)
Luôn tiện giải thích với mọi người luôn, “tam lý truân” kia là chỉ nơi bướm hoa nổi danh ở kinh thành. Tất cả các kỹ viện lớn nhỏ đều tụ tập ở đó cả.
– Phì, phì, đồ phóng đãng!
Hạ Bình và Đại tiểu thư vừa xấu hổ vừa bực bội, đều giậm chân gắt lên, rồi lập tức xoay người đi thẳng, không thèm để ý đến kẻ phóng đãng này nữa.
Giải quyết xong hai vị tiểu thư khó chơi này, Triệu Tử Văn ngáp một cái, quay về sương phòng của mình đi ngủ. Sáng mai hắn còn phải vào triều sớm.
Những gì xem ban ngày thì đến ban đêm sẽ nằm mơ. Ban đêm đương nhiên là hắn không khỏi mơ một giấc mộng xuân về Tô tiểu thư, sự kiều diễm trong đó, đương nhiên cũng chỉ mình hắn biết mà thôi. Sáng sớm hôm sau, Triệu Tử Văn dậy rất sớm. Hắn không đi xe ngựa cùng Tô Thái sư đến hoàng thành mà chậm rãi đi bộ đi. Dù sao Triệu phủ cách hoàng thành cũng không xa, luôn tiện đi bộ buổi sáng một chút cũng tốt.
Rất nhanh hắn đã đến trước cửa Hoàng thành rồi. Trong tay hắn có kim long bài, bọn hộ vệ đương nhiên không dám hỏi han gì, khom người đưa hắn đi qua. Hắn lại đi bộ tiếp, di qua sông hào bảo vệ thành, xuyên qua tầng tầng cấm vệ, qua Đoan Môn, Ngọ Môn, qua Kim Ngọc Kiều, nhắm thẳng tới hướng Thái Hòa Điện. Bên đường tường đỏ ngói vàng, chạm trỗ tinh vi, xanh vàng rực rỡ, điện vũ lâu đài, cao thấp chằng chịt, đồ sộ hùng vĩ.
Thống lĩnh Ngự Lâm Quân đang đứng trước điện Thái Hòa thấy Tể tướng đại nhân đi tới, vội vàng thi lễ nói:
– Tham kiến Triệu đại nhân!
Triệu Tử Văn thản nhiên gật đầu, đi vào phía bên trong. Còn chưa bước vào đại điện đã nghe thấy một thanh âm vang lên từ trong đại sảnh:
– Thác Bạt Vương tử xin đợi một chút, đừng sốt ruột. Hoàng đế bệ hạ của Đại Kinh ta trăm công ngàn việc, vô cùng vất vả, cho nên đến muộn một chút cũng là chuyện bình thường.
Tiếng nói trung tính này chính là của lão thái giám An công công, không ngờ là cuối cùng thì Hung Nô cũng đã đến đây rồi.
Thác Bạt Vương tử? Xem ra là Thiền Vu Hung Nô phái tới cầu hôn. Triệu Tử Văn nhướn mày đi vào.
Chỉ thấy giữa đại điện, nhân số không ít, phân thành ba nhóm. Ngồi ở giữa là một nhóm, kẻ cầm đầu có thân hình khôi ngô, cường tráng, mũi cao, tóc xoăn, đồng tử sâu hoắm, bộ mặt âm vụ, vừa nhìn đã biết không phải thuộc chủng tộc Đại Kinh. Đây chính là cái tên Thác Bạt Vương tử của Hung Nô kia. Hai bên Thác Bạt Vương tử là mấy người Hồ cũng có diện mạo tương tự như gã.
Nhóm người bên tay trái cầm đầu chính là một nam tử trung niên, lịch sự, trên mặt mang theo nụ cười khiêm cung, ánh mắt lấp lóe dường như là một người vô cùng tâm kế. Hơn nữa, nam tử này thỉnh thoảng còn trao đổi ánh nhìn với Thác Bạt Vương tử, nếu không chú ý quan sát thì rất khó phát hiện được ra. Vừa thấy đã biết đó chính là An Vương đa mưu túc trí.
– Ai da, Triệu đại nhân, người đã tới rồi.
Tô Thái sư cầm đầu nhóm người bên tay phải, thấy Tể tướng đại nhân đi vào trong đại điện thì cao hứng vội chạy ra nghênh đón, nói:
– Ta hôm nay rẽ qua phủ ngươi thì Hạ điệt nữ lại bảo ngươi sớm xuất môn rồi. Sao giờ ngươi mới đến?
Triệu Tử Văn thản nhiên cười nói:
– Ta tuy rằng xuất môn sớm, nhưng mà thong thả đi bộ tới.
Tô Thái sư nghe mà hoa cả mắt. Triệu tiểu ca này có phải là ăn no không có việc gì làm không? Lại còn đi bộ tới nữa? Tô Thái sư đánh mắt về hướng Thác Bạt Vương tử rồi nhỏ giọng nói với Triệu đại nhân:
– Đây là Tam Vương tử của Thiền Vu Hung Nô. Ngươi phải đối phó cẩn thận đấy!
Triệu Tử Văn gật gật đầu, lén đánh giá Thác Bạt Vương tử lưng hùm vai gấu này. Thác Bạt Vương tử thì vẫn giữ nguyên thái độ cao ngạo, phảng phất như không để mọi người vào mắt, đầu ngẩng cao.
– Triệu tiểu ca, có cần đến vấn an Thác Bạt Vương tử không?
Tô Thái sư lại khẽ nói bên tai Triệu Tử Văn.
– Hừ, ta mà phải đi vấn an hắn sao? Tô lão huynh, đây chính là lãnh địa của Đại Kinh ta, chứ không phải là lãnh địa Hung Nô của hắn. Phải là hắn đến vấn an ta mới đúng.
Triệu Tử Văn hừ mạnh nói, trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh miệt rõ ràng nhìn về hướng Thác Bạt Vương tử kiêu ngạo này.
Thác Bạt Vương tử bắt gặp Triệu đại nhân ngạo mạn như thế thì mắt lóe lên vẻ âm tàn, cũng không liếc mắt nhìn Triệu Tể tướng này một cái nào, vẫn ngẩng cao đầu duy trì tư thái cao ngạo đứng giữa đại sảnh.
Hung Nô không phải là hai ngày nữa mới đến ư? Làm sao hôm nay đã tới rồi? Triệu Tử Văn đồng thời cũng đoán được Hung Nô thấy Đại Kinh hoàn toàn không có nghênh đón gì, cũng chỉ đành kiên trì đến đây. Bởi vì đại quân Hung Nô đối lập với Đại Kinh cũng không phải là một biện pháp hay. Dù sao quân đội ngàn người cũng cần phải ăn phải uống, đành phải tiến bước nhanh hơn nên hôm nay đã đến Hàm Đan rồi.
Hoài Vương đứng sau các quan viên ở phía bên phải, thần sắc có chút trầm trọng. Bởi vì ông đã biết ý chỉ của Hoàng thượng là sẽ gả con gái bảo bối của mình cho Hung Nô. Nếu đã không thể ngăn cản được thì coi như cuộc sống của An Ninh sẽ hủy từ đây thôi.
Ánh mắt sung sướng của An Vương thì quét qua khắp mọi người. Hiển nhiên, y rất cao hứng với việc Thác Bạt Vương tử đã đến.
– Hoàng …thượng …giá…đáo……
Một tiếng hô sắc nhọn kéo dài, làm mọi người giữa sân đều bừng tỉnh.
– Tham kiến Hoàng thượng!
Mọi người trong đại điện đều dập dầu quỳ xuống. Còn Thác Bạt Vương tử của Hung Nô thì lỗ mũi vểnh lên trời, khẽ hừ một tiếng, căn bản là tỏ vẻ thờ ơ.
Lão Hoàng đế mặc long bào kim sắc rực rỡ, hai má mập mạp hồng nhuận hơn ngày xưa nhiều. Xem ra nhiều ngày nghỉ ngơi cũng không phải là không có hiệu quả. Lão bước đi thong thả và uy nghiêm, mắt hổ quét tới, không ai dám nhìn thẳng cả.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 259: Thác Bạt Vương tử