Lão thất phu đó lại dám đem Thanh Hoan của hắn gả cho một lão bất tử!
Kinh Thiếu Du không hề nghĩ ngợi liền muốn mang Thanh Hoan đi.
Nhưng nàng lại không chịu đi cùng hắn.
Giống như là buổi tối ngày đó, trong tiệc cưới của Thái Tử, lời bọn họ nói ở trong hoa viên. Đối với đủ loại cảm xúc phẫn nộ, chất vấn, táo bạo…… của hắn, Đường Thanh Hoan trước sau đều là ôn hòa bình đạm. Ánh mắt nàng nhìn hắn không khác gì đang nhìn cây cỏ, giống như hắn đã bị nàng hoàn toàn hủy diệt trong lòng.
Kinh Thiếu Du quyết không cho phép chuyện như vậy phát sinh! Cho nên, hắn muốn đi đem nàng mang về. Đến nỗi đối với nàng là cái dạng cảm tình gì …… Đem người mang về tới rồi nói, mặt khác hắn cái gì cũng không muốn quản! Cũng cái gì cũng không muốn nghe!
Trên đời này trừ bỏ hắn, không ai khác có thể có được Đường Thanh Hoan!
Nhưng Đường Thanh Hoan lại không chịu đi cùng hắn. Kinh Thiếu Du cảm thấy thất vọng cùng khủng hoảng, nữ nhân trong mắt vẫn luôn chỉ có hắn tựa hồ ở trong bất tri bất giác đã thay đổi rất nhiều, khi nàng nhìn hắn, đôi mắt đã từng loá mắt lộng lẫy giống như ngôi sao nay trở nên xám xịt giống như sương mù——đôi mắt nàng vẫn bình thường, chỉ là người có thể làm nàng phát quang phát sáng đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của nàng. Hoặc là nói, nàng đem mình phong bế ở nào đó trong thế giới, nơi đó không có ai sẽ thương tổn nàng, nơi đó mọi tâm nguyện nho nhỏ hèn mọn của nàng đều có thể thực hiện, nơi đó là nơi để giấc mộng của nàng tồn tại địa phương.
Kinh đại nhân ngài, quyền khuynh triều dã, có cái gì là ngài làm không được đâu?
Nàng nhẹ giọng mà nói ra một câu như vậy. Một khắc kia, Kinh Thiếu Du cảm thấy như đặt mình trong một hầm băng, ngày tháng sáu mà hắn lại tràn đầy ra một thân mồ hôi lạnh. Hắn không hề nghĩ ngợi liền dùng ngôn ngữ đi uy hiếp nàng, bởi vì hắn biết một chiêu này sử dụng tốt nhất.
Vì thế nàng khuất phục, cầu xin hắn cho nàng chút thời gian suy xét, Kinh Thiếu Du cảm thấy căn bản không cần thiết, còn có chuyện gì cần suy xét chứ? Chỉ cần nàng hòa li với lão bất tử kia, trở lại bên người hắn thì không phải giai đại vui mừng sao? Chuyện đơn giản như vậy …… Có cái gì phải suy xét?
Cho dù hắn cảm thấy Đường Thanh Hoan không thích với hợp, hắn cũng không cảm thấy có gì bối rối. Bởi vì hắn biết, biết nữ nhân kia có bao nhiêu yêu hắn, yêu đến mức nguyện ý vì hắn trả giá hết thảy. Nàng không phải vẫn luôn đều muốn ở bên hắn sao? Lúc này đây hắn cho nàng cơ hội, chẳng lẽ nàng muốn bỏ qua sao? Kinh Thiếu Du cảm thấy điều này không có khả năng, hơn nữa hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi, lúc này đây, chỉ cần nàng ngoan ngoãn trở lại bên người hắn, hắn quyết sẽ không giống trước kia luôn lừa nàng, bắt nạt nàng, hắn sẽ đối với nàng rất tốt rất tốt, tựa như nàng đã từng đối vơi hắn, hắn cũng sẽ đền bù cho nàng.
Nhưng mà trời xanh không cho hắn cơ hội.
Đường Thanh Hoan treo cổ tự sát.
Ngay vào buổi tối hắn uy hiếp nàng, nàng kết thúc sinh mệnh của mình. Kết quả nàng suy xét chính là dùng phương thức này hoàn toàn rời khỏi nhân thế, cũng hoàn toàn thoát khỏi nam nhân Kinh Thiếu Du kia.
Nàng thật sự sống không nổi nữa.
Kéo thân thể đã tàn phá, chịu đựng đau đớn vô pháp khắc chế, đi mỗi một bước đều phảng phất như đang đi trên lưỡi dao, thở không ra hơi, đều như đang kể ra thế giới này tàn khốc cùng vô tình. Thế giới này không đối xử tử tế với nàng, tàn phá nàng thành dáng vẻ này —— nàng rốt cuộc không thể quay lại như xưa nữa.
Nếu lại cho Đường Thanh Hoan một cơ hội nữa, ngươi hỏi nàng sẽ yêu Kinh Thiếu Du nữa không? Nàng nhất định sẽ lắc đầu. Nàng không hối hận, cũng không tiếc nuối, chỉ là kết cục của câu chuyện này chú định nàng vĩnh sinh bi kịch. Giống như một con chim yêu một con cá, nàng sẽ si mê tiếp xúc với hắn, cho nên cuối cùng sẽ bị chết đuối trong nước.
Mà trong tim Kinh Thiếu Du trống rỗng một khối to, toàn bộ lồng ngực đều trống rỗng, giống như có thêm cái gì đó, lại giống như thiếu cái gì đó. Hắn trừng mắt, nhìn nữ nhân an tĩnh ngủ say trên giường, cảm thấy đây như là làm một giấc mộng kỳ quái của mình. Thanh Hoan của hắn…… sao lại tham ngủ như vậy chứ?
Ở dưới sự chỉ dẫn của người khác, Kinh Thiếu Du rốt cuộc cũng phát hiện được bí mật của Đường Thanh Hoan.
Nàng đã không thể được xưng là một nữ nhân nữa, Kỳ Tễ là người tàn nhẫn cỡ nào, nàng bị bắt đi sao có thể để nàng được yên ổn chứ? Kinh Thiếu Du vốn đã làm tốt chuẩn bị tâm lý, cảm thấy Kỳ Tễ chỉ đơn giản là huỷ hoại trong sạch của Đường Thanh Hoan, nhưng hiện tại hắn rốt cuộc biết của mình sai có bao nhiêu thái quá.
Kỳ Tễ dùng phụ hình với nàng, không chỉ có như thế, hắn còn sai người cắt đi bàu ngực của nàng, đem hạ thể nàng dùng kim chỉ khâu kín, trên người nàng hỏng be hỏng bét, trừ bỏ gương mặt đó, không một chỗ nào còn hoàn chỉnh.
Có một đoạn thời gian rất dài đầu óc Kinh Thiếu Du luôn thấy đần độn, hắn cảm thấy mình cùng Đường Thanh Hoan ở bên nhau, hắn cảm thấy áy náy che trời lấp đất kéo đến, hắn gấp không chờ nổi muốn đền bù cho nàng. Cho nên hắn đem tất cả những gì mình có hiến dâng cho nàng, nhưng nàng lại không tiếp thu. Khi hắn tắm rửa mặc quần áo cho nàng, nàng đều ngoan ngoãn không nhúc nhích, nhưng khi hắn đút cơm cho nàng, vô luận vừa đe dọa vừa dụ dỗ như thế nào nàng đều không có phản ứng, cũng không chịu mở mắt ra.
Thời gian dài trôi qua, cho dù mỗi ngày hắn đều tắm rửa cho nàng thì trên người nàng cũng vẫn cứ truyền ra mùi lạ khó ngửi.
Dung nhan mỹ lệ kia từng chút mất đi, thân hình hắn đã từng ôm vào trong ngực cũng từng chút sụp đổ, Kinh Thiếu Du hôn khóe miệng đã hư thối của Đường Thanh Hoan, một bên hôn môi một bên lẩm bẩm mà kêu tên nàng.
Nếu có thể quay lại thì thật tốt a, nếu có thể có cơ hội quay lại……
Thanh Hoan của hắn bị Thanh Vương mang theo người tới đoạt đi rồi, Kinh Thiếu Du bình tĩnh rửa mặt chải đầu sạch sẽ, một lần nữa quay lại trong triều đình. Lần này, hắn không thủ hạ lưu tình với Đường gia nữa, Đường Lý phạm phải tội nghiệt cũng đủ khiến hắn bị xử trảm cả nhà. Đường Tinh Oánh luôn ức hiếp Thanh Hoan kia, về sau không bao giờ có thể ức hiếp nàng nữa.
Hắn báo thù giải oan, cho người nhà, nhưng vì sao trong lòng hắn lại thống khổ muốn chết chứ?
Hắn nhớ tới tuổi nhỏ năm ấy, trong khe núi giả, bởi vì khổ sở trong lòng nên hắn chạy vào núi giả khóc, một tiểu cô nương xinh đẹp sạch sẽ tặng hắn một chiếc khăn tay, hắn cho nàng mấy cái màn thầu, sau đó dùng mấy cái màn thầu này được đến cả cuộc đời của nàng.
Một cuộc mua bán lãi cỡ nào nha, hắn thiếu nàng rất nhiều, một đời này, đã không còn cơ hội đền bù. Cô nương vì hắn trả giá hết thảy, thậm chí ngay cả mệnh cũng có thể không cần đó, cuối cùng mệt đến mức chịu không nổi nữa, từ đó hoàn toàn rời đi hắn.
Hắn đã từng có được thiệt tình cùng tình yêu khiến người khác ngưỡng mộ nhất trên đời này, nhưng hắn lại chắp tay đẩy nàng đi. Hắn rõ ràng trong lòng yêu nàng nhưng lại không chịu nói ra, còn luôn trơ mắt mà nhìn nàng bị người khác thương tổn, sau đó, ở trên vết thương đã vô pháp lành của nàng, bổ thêm một đao thật mạnh, khiến nàng từ đó hoàn toàn rơi vào vực sâu. Đó là điều trân quý nhất hắn có được sau khi người nhà chết, nước mắt của Đường Thanh Hoan, nụ cười của Đường Thanh Hoan, ôn nhu của Đường Thanh Hoan, bàn tay của Đường Thanh Hoan, ánh mắt của Đường Thanh Hoan, Đường Thanh Hoan nói ta yêu huynh.
Đó là những thứ hắn đã từng có được, là thứ trân quý nhất trên đời.
Nhưng hắn không biết quý trọng cho nên trời xanh liền đem những bảo vật đó thu lại. Nhớ tới mỗi nụ cười mỗ cử chỉ của thiếu nữ, Kinh Thiếu Du phát hiện, hiểu biết của mình về nàng lại ít đến đáng thương. Hắn không biết nàng thíc nhất là ăn cái gì, không biết nàng ghét nhất là cái gì, không biết nàng sợ hãi cái gì, không biết nàng sau khi bị kẻ khác cường bạo thương tổn đã kiên cường sống sót như thế nào. Thống khổ cùng dày vò khi nàng bị thương, hắn đều chưa từng chú ý đến, càng chưa từng nghĩ tới phải an ủi.
Hắn đối xử với nàng thật sự là một chút cũng không tốt. Giống như lời Bình Nguyên công chúa nói, Kinh Thiếu Du không xứng với Đường Thanh Hoan.
Nhưng mặc dù không xứng, Kinh Thiếu Du cũng không chịu để Đường Thanh Hoan đi.
Cho dù vô số người phản đối, Kinh Thiếu Du vẫn cứ kiên trì cưới bài vị của Đường Thanh Hoan. Nàng là con dâu của Kinh gia hắn, tất nhiên phải được an táng vào phần mộ tổ tiên của Kinh gia.
Cái loại thống khổ này …… Kinh Thiếu Du vô pháp diễn tả bằng ngôn từ. Từ đó về sau trong vài thập niên lâu dài, hắn vẫn luôn làm Thừa tướng, lại chung thân không gần nữ sắc. Thế nhân đều khen kinh Thừa tướng nhất vãng tình thâm với vong thê, nhất nhất hâm mộ thê tử hắn đi rồi còn có vận tốt như vậy, nhưng không ai biết, là hắn có đại khí vận mới có thể gặp được Thanh Hoan. Hắn nỗ lực chăm sóc cho di nương của Thanh Hoan —— không, hiện tại hẳn là kêu mẫu thân, đó là vướng bận duy nhất trên đời này của Thanh Hoan, Kinh Thiếu Du nghĩ, nếu mình chăm sóc cho mẫu thân thật tốt, ngày nào đó gặp nhau dưới hoàng tuyền, có lẽ Thanh Hoan còn có thể không so đo hiềm khích trước đây liếc hắn một cái.
Nhưng thời gian là thứ đáng sợ cỡ nào, nó có thể đem hy vọng trong lòng mài thành tuyệt vọng. Chậm rãi, Kinh Thiếu Du từ muốn kiếp sau cùng Đường Thanh Hoan tái tục tiền duyên, biến thành hy vọng sau khi chết dưới chín suối có thể cùng nàng nói mấy câu, sau đó lại…… thành chỉ cầu thấy nàng một lần, không cầu xin gì khác. Kiếp sau hắn làm heo làm chó cũng không hối hận.
Hắn cả đời này, ưu quốc ưu dân, công chính liêm minh, hắn không phụ bất luận kẻ nào, chỉ duy độc phụ bạc nàng.
Đợi cho tuổi càng lúc càng lớn, trí nhớ của Kinh Thiếu Du cũng càng ngày càng kém, có đôi khi hắn thậm chí nhớ không nổi dung mạo của thê tử, nhớ không được thanh âm của thê tử, nhưng duy đọc không quên tên nàng.
Càng già càng dễ quên, chỉ không quên tương tư.
Kinh Thiếu Du vẫn hay nghĩ, trên đời này nếu thực sự có nhân quả luân hồi, vậy vì cái gì còn chưa báo ứng đến trên người hắn chứ?
Thanh Hoan đáng thương, lại chọc người thương tiếc của hắn, giờ phút này đang ở nơi nào? Kinh Thiếu Du không biết trên đời này rốt cuộc có âm tào địa phủ hay không, nhưng hắn thiệt tình hy vọng có. Hắn hy vọng sau khi mình chết có thể giữ lại ký ức một đời này, không uống chén canh Mạnh bà kia, vĩnh viễn nhớ kỹ nữ nhân tên Đường Thanh Hoan kia.
Thời gian trôi qua rất nhiều rất nhiều năm, khi Kinh Thiếu Du già đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng nâng lên không nổi, hắn không màng môn sinh bên người an ủi, chỉ liên tục duỗi tay về phía trước, như là muốn bắt được thứ gì đó, hắn trừng lớn đôi mắt, nhìn chằm chằm nơi xa xôi nào đó căn bản thấy không rõ, tay dùng sức nắm, như bức thiết muốn bắt lấy cái gì.
Môn sinh không biết ý đồ của tiên sinh, chỉ đành để mặc hắn, sau đó thật cẩn thận đứng thủ ở một bên.
Kinh Thiếu Du lộ ra nụ cười: “Thanh Hoan, Thanh Hoan…… nàng, nàng chịu tha thứ cho ta rồi?”
Thiếu nữ mông lung kia vẫn xinh đẹp trẻ trung như năm đó, dung mạo mỹ lệ dáng người tinh tế, nhìn hắn khẽ mỉm cười, không rên một tiếng. Không biết vì sao, trong đầu Kinh Thiếu Du đột nhiên nhảy ra một câu như vậy: “Hoàng tuyền bích lạc, vĩnh bất tương kiến.” (trời xanh suối vàng, vĩnh viễn không gặp lại)
Hắn vội vàng muốn bắt lấy nàng, nàng vẫn đứng ở vầng sáng tuyết trắng kia, càng ngày càng trong suốt, càng ngày càng trong suốt…… Thẳng đến khi không nhìn thấy thân ảnh của nàng nữa.
Kinh Thiếu Du trừng mắt ngừng thở.