Đánh một roi thôi cũng đau thấu trời rồi, đánh một trăm roi thì kiểu gì cũng sẽ trầy da tróc thịt, máu tươi đầm đìa.
Cố Trường An là đàn ông thì còn có thể chịu được, nhưng Lã Thanh Nhã là phụ nữ!
“Hứa Trúc Linh còn chưa phải là người nhà họ Cố chúng ta! Không tính! Cậu đừng có hòng động vào con trai tôi!”
Lã Thanh Nhã ôm chặt lấy Cố Trường An, nói với giọng thê lương.
“Mẹ, cứu con với, cứu con với! Chú ba sẽ giết con mất! Mẹ ơi…”
Cố Trường An gào khóc thảm thiết!
“Con trai yên tâm đi, có mẹ ở đây, mẹ sẽ không để cho bất kỳ ai làm hại con đâu. Lỗi của mẹ, mẹ xin lỗi.”
Lã Thanh Nhã nhìn con trai, khóc như mưa.
“Đúng rồi, Hứa Trúc Linh còn chưa phải là người nhà họ Cổ nên không được tính toán gì cả!”
Cố Triệt vội vàng nói, đứng ra che cho vợ con.
Cố Thành Trung nghe vậy, nheo mắt lại, vốn dĩ anh còn tưởng Cố Triệt là loại người máu lạnh, nào ngờ anh ta vẫn biết đứng ra bảo vệ vợ con mình.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa, là người của cục cảnh sát Đà Nẵng đến.
Họ nghi ngờ Lã Thanh Nhã có liên quan đến một vụ án giết người, muốn đưa chị ta đi điều tra.
Nghe nói vậy, rồi thấy những người võ trang đầy đủ đứng bên ngoài, cả người Lã Thanh Nhã nhũn cả ra, suýt nữa thì ngất xỉu.
Lúc này thì chẳng ai có thể giúp chị ta được nữa rồi.
Lã Thanh Nhã nâng mắt, oán hận nhìn Cố Thành Trung.
Chị ta đúng là quá coi thường Cố Thành Trung, nào ngờ bây giờ anh lại thay đổi như chong chóng, có thể hô mưa gọi gió được rồi.
Bây giờ chị ta chỉ có thể nhận tội, nếu không thì chuyện này sẽ làm liên lụy đến cả Cố Triệt.
Dù Cố Triệt đã chuẩn bị sẵn các kế hoạch để đối phó rồi thì chị ta cũng không dám mạo hiểm.
Hai người đã cưới nhau hơn hai mươi năm rồi, vợ chồng tình thâm.
Chị ta không thể làm liên lụy đến Cố Triệt, cũng đều là do chị ta tự làm theo ý mình nên mới ra nông nỗi này.
Hậu quả này phải là do chị ta tự gánh vác.
La Thanh Nhã thất thểu đứng lên, nói: “Cố Triệt, tình cảm của hai vợ chồng chúng ta đến đây là hết. Nếu không phải vì con trai thì tôi cũng sẽ chẳng ở bên anh. Tôi chuẩn bị sẵn đơn ly hôn rồi, hôm nay chúng ta… đi ly hôn đi. Từ nay về sau chuyện của tôi sẽ không còn liên quan gì đến anh nữa.”
“Thanh Nhã!” Cố Triệt nghe vậy, tim anh ta chệch hẳn một nhịp, nắm chặt lấy tay Lã Thanh Nhã.
Lã Thanh Nhã ôm lấy anh ta, nói: “Đây là tội giết người, em phải gánh thôi, em không thể làm liên lụy đến anh, sau này… Chúng ta cứ coi như chưa từng là vợ chồng đi. Cố Triệt… anh hãy đồng ý với em là nhất định phải giết chết Cổ Thành Trung để báo thù đấy! Cố Trường An giao cho anh, hãy chăm sóc con cho tốt nhé. Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ lấy anh!”
Lã Thanh Nhã nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe được, đến câu cuối cùng thì khóc không thành tiếng.
Nói xong, chị ta quay người, rời đi cùng cảnh sát.
Cố Triệt lảo đảo lùi về phía sau vài bước, khó mà chấp nhận được sự đả kích này.
Cuối cùng thì trò hề này cũng đã đến lúc hạ màn rồi.
Cổ Thành Trung lạnh lùng nhìn Cố Triệt, bây giờ không phải là lúc để so đo với anh ta.
Nhưng Cố Trường An thì khác…
Anh nheo mắt lại, nói: “Anh cả, con trai anh động vào vợ chưa cưới của tôi, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được. Anh tự giải quyết đi, tốt nhất là nên đánh mạnh vào, nếu không, sau này ra ngoài gặp tôi thì sẽ thành chuyện gãy tay gãy chân đấy.”
“Chắc hẳn anh cả cũng không muốn chuyện đó xảy ra đâu, vậy nên hãy cho tôi câu trả lời thuyết phục nhé. Cậu ba đây đợi tin tốt từ anh.”
Nói xong, anh lại giẫm mạnh lên tay Cố Trường An, không quay đầu mà cứ vậy rời đi.
Hai người ra khỏi nhà cũ, lên xe đi về phía bệnh viện trước.
Vẻ mặt Cố Thành Trung vẫn rất nghiêm trọng, anh đang lo cho Hứa Trúc Linh.
“Tất cả các tài liệu đều là do Ngôn Minh Phúc cung cấp à?”
“Trừ báo cáo về tinh dịch, cái đó là do tôi phát hiện ra. Nhưng… tôi không kiểm ra cơ thể cô ấy, không biết… phần màng mỏng đó có còn ở đấy hay không. Sao anh không hỏi xem Cố Trường An đã đạt được mục đích chưa?”
“Tôi đang sợ…
“Sợ gì? Sợ bản thân không chấp nhận được chuyện này à? Anh sẽ vì chuyện này mà ghét bỏ cô ấy sao?”
“Không phải, nhưng dù Cố Trường An có đạt được mục đích hay không thì đều sẽ để lại nỗi ám ảnh rất lớn trong lòng Hứa Trúc Linh, đó là nỗi đau sẽ chẳng bao giờ phai mờ. Dù cô ấy có thế nào thì vẫn là người con gái tôi thích, nhưng lần này cô ấy bị tổn thương quá nhiều rồi. Liệu có thể xóa bỏ đi được không?”
“Xóa bỏ… Tôi chỉ biết cách thôi miên thôi, nếu thể chất của Hứa Trúc Linh đảm bảo để thực hiện kiểu thôi miên cấp năm thi có thể thôi miên thành công, hiệu quả cũng sẽ rất cao.
Nhưng mà… thôi miên mất trí nhớ vẫn chưa được hoàn thiện hẳn, chưa chắc đã có thể hoàn thành được.”
“Vậy thử xem, tôi muốn để cô ấy quên đi những ký ức ấy đi.” Cố Thành Trung thầm cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ sợ Hứa Trúc Linh sẽ không chịu đựng nổi.