Người này rốt cuộc là ai? Bà lo lắng trong lòng, nhưng vẫn giữ lại một tia hy vọng. Thế nhưng, hắc bào nam tử dùng cuồng phong cắn nát khói ráng của bà, câu nói đầu tiên đã làm tan rã tất cả ý chí chiến đấu của bà: “Ngươi đang đợi Thiếu Điển Tiêu Y à? Hắn gặp được cố nhân, e rằng còn nhiều lời để nói lắm. Trong một lúc này, không rảnh dành thời gian cứu ngươi đâu.”
Giọng nói của hắc y nhân trầm trầm bổng bổng, lên xuống bất định, hiển nhiên là cố ý ngụy trang.
Quả nhiên……
Nghê Hồng thượng thần lòng tràn đầy bi phẫn tuyệt vọng, khói ráng xung quanh tan hết, cuồng phong xoay tròn bao phủ lấy bà. Bà buông bỏ chống cự.
Thiên giới, Bồng Lai cung giáng.
Thiếu Điển Tiêu Y sau khi trở về Thiên giới, vẫn chưa ổn định được tâm trạng. Vẻ mặt nhã nhặn của Tuyết Khuynh Tâm phảng phất ở xung quanh ông, ông đắm chìm trong quá khứ, khi vui khi buồn. Thái Dương tinh quân nghênh đón, một mặt khó hiểu, hỏi: “Bệ hạ, Thần hậu không quay về cùng người sao?”
“Nghê Hồng?” Thiếu Điển Tiêu Y dừng bước, suy nghĩ qua một lược, mặt đột nhiên biến sắc, “Không ổn, mau đi mời Pháp Tổ!”
Thiếu quân phủ.
Đám người Dạ Đàm cuối cùng cũng ăn được một bữa cơm no.
Đế Lam Tuyệt không phải loại người keo kiệt vì chút chuyện nhỏ này, chỉ là bày một bàn đồ ăn, không có một món chay nào. Đây là nhằm vào ai, tự nhiên không cần nói cũng biết. Dạ Đàm phát hiện, che miệng cười trộm. Huyền Thương quân ngược lại không để bụng, dù sao hắn chỉ cần một chén cơm là được.
Tử Vu đã ăn không vào nữa. Nàng muốn gắp một miếng thịt, nhưng nhìn qua huynh trưởng bên cạnh, lại không dám.
Triều Phong ngược lại không khách khí, sau khi gắp đầy thức ăn cho Thanh Quỳ, hắn liền bắt đầu ra sức ăn cơm —— thân là nam nhân, bất kể là nuôi gia đình hay là chiến đấu, cũng cần phải lấp đầy cái bụng trước.
Đế Lam Tuyệt vừa gắp đồ ăn cho Dạ Đàm, vừa hỏi: “Nghe nói, ngươi muốn làm thuộc hạ sai vặt dưới quyền bản Thiếu quân?”
Hắn không hề chỉ tên nói họ, nhưng câu này đang hỏi ai, tự nhiên cũng không cần nói cũng biết. Huyền Thương quân vừa gắp những thứ hắn đã gắp cho Dạ Đàm từ trong chén của Dạ Đàm ra, vừa nói: “Đúng vậy.”
Đế Lam Tuyệt hừ lạnh một tiếng, hắng giọng, nói: “Vừa đúng lúc, trong phủ của bản Thiếu quân còn thiếu một người chăn ngựa. Nghe nói Thần tộc Thiên giới có một cái thần chức gọi là Bật Mã Ôn, chắc là quân thượng cũng có thể đảm nhận nhỉ?”
Hắn cố ý làm nhục, chẳng ngờ Huyền Thương quân lại nghiêm mặt nói: “Yêu tộc có bốn nghìn năm trăm loài thú, ba vạn loài cá, chín nghìn loài chim. Lưỡng cư lưỡng thê tầm hai nghìn, hơn ba nghìn loài bò sát. Nếu là chăm sóc yêu thú, bản quân cũng có thể ứng phó.”
Đế Lam Tuyệt hừ lạnh một tiếng, giả khuôn giả mẫu mà ăn cơm. Hơn nửa ngày, thấy không ai chú ý, hắn mới nghiêng người hỏi yêu thị đứng bên cạnh: “Thực sự nhiều như vậy sao?!”
Yêu thị không dám trả lời —— nó so với Đế Lam Tuyệt còn trợn mắt há hốc mồm hơn ấy chứ!