Trong mắt Thiên Ma Đại Đế đầy vẻ khinh miệt, ông ta giơ tay đẩy ra cả vùng ma hải.
Đó là một vùng ma hải đáng sợ cuốn theo hàng trăm triệu sinh linh với tiếng khóc than thê lương, có thể làm tan biến sức mạnh của đất trời, Đế Đạo pháp tắc dung hoà trong đó lại càng cường đại vô song khiến người ta không thể chống lại.
Tuy rằng uy lực một quyền của Diệp Thành nghịch thiên, nhưng đánh vào trong ma hải lại như muối bỏ biển, thần uy của Bát Hoang Quyền lập tức biến mất.
Nghịch Thế Luân Hồi, Đạo Pháp Vạn Thiên!
Diệp Thành lại vung đại kích lên, tích hợp sức mạnh luân hồi.
Đế Đạo, Ma Thế Thiên!
Thiên Ma Đại Đế hừ lạnh, tay trái âm dương hoá thái cực, tay phải càn khôn hoá vô cực, tự diễn hoá Đế Đạo pháp tắc, lấy ông ta làm trung tâm, mở ra cả một vùng ma thổ che kín bầu trời.
Phụt!
Thánh thể của Diệp Thành nứt toác, Đế Đạo pháp tắc khiến hắn không thể đoán được.
Đế Đạo, Trần Phong Vạn Cổ!
Thiên Ma Đại Đế lại thi triển thần thông vô song, giọng nói hư ảo mà uy nghiêm như chúa tể thế gian, Đế Đạo pháp tắc phủ khắp hư thiên, phong ấn đạo trong thiên địa, mọi thứ trên thế gian dường như đều đóng băng vào thời khắc này.
Diệp Thành chợt cảm nhận được một luồng sức mạnh cường đại đang giam cầm mình, dù là sức mạnh huyết mạch hay hỗn độn đạo tắc thì đều bị cố định.
Trong mắt Thiên Ma Đại Đế là vẻ uy nghiêm, từ khi đứng ở vùng hư thiên đối diện này, ánh mắt ông ta như thần nhãn bắn ra sấm sét, muốn giết chết Diệp Thành, kẻ làm trái tôn nghiêm của ông ta.
Thiên Chiếu!
Vào thời khắc mấu chốt, Diệp Thành chợt mở Tiên Luân Nhãn, huyết tế thọ nguyên.
Nhưng Thiên Chiếu này không nhằm vào sấm sét trong mắt Thiên Ma Đế bắn ra mà là nhằm vào sự giam cầm của Trần Phong Vạn Cổ.