Hạ Hầu Thừa Vũ than thở nói:
– Việc không có bóng.
Dụ phi cười xinh đẹp nói:
– Sao lại không có bóng, muội nghe nói Khấu Thiên Vương hết sức giúp đỡ nương nương, hôm nay trên triều ầm ĩ có thể nói là náo nhiệt, Khấu Thiên Vương là ai chứ, sức ảnh hưởng ở trong triều rất lớn, chỉ cần Khấu Thiên Vương không dừng tay, bệ hạ cuối cùng cũng phải đối mặt, nhả ra là chuyện sớm muộn thôi, chúng ta sớm chúc mừng cũng không sai.
Hạ Hầu Thừa Vũ muốn để cho mình cố gắng bình tĩnh lại một chút, nhưng ý cười trên mặt thực sự là khó có thể che giấu được, phất tay nói:
– Mau dâng trà!
Sau khi mấy người ngồi xuống, Tiêu phi lại trừng hai mắt nói:
– Nương nương, nghe nói nữ tế của Khấu Thiên Vương – Ngưu Hữu Đức đi đến Quỷ thị do nương nương quản hạt phải không?
Hạ Hầu Thừa Vũ cười khổ nói:
– Đây không phải là chủ ý của bản cung, các người cần gì phải biết rõ còn hỏi.
Dụ phi nói:
– Dù sao cũng đang ở dưới sự quản lý của nương nương, mà Ngưu Hữu Đức này dù sao cũng là nữ tế của Khấu Thiên Vương, nếu như nương nương chèn ép quá lớn, chỉ sợ nữ tế đó của Khấu Thiên Vương không chịu nổi.
Hạ Hầu Thừa Vũ đảo mắt một vòng, hiểu rõ được mục đích những người này đến đây, chậm rãi bưng chung trà lên, nói:
– Thiên Đình đã cho Ngưu Hữu Đức địa vị Quỷ thị tổng trấn, yêu cầu hợp lý, bản cung đương nhiên sẽ tận lực giúp đỡ.
Tiêu phi lại nói một câu:
– Ai cũng nói Quỷ thị không có tiền đồ gì khó có thể được đề bạt, có nương nương giúp đỡ, Ngưu Hữu Đức đó sợ là phải tiền đồ vô lượng rồi.
Ngoài ra mấy vị phi tử khác cũng phụ họa gật đầu.
Nếu như Miêu Nghị nhìn thấy màn này chỉ sợ cũng muốn cảm thán thế lực của Khấu gia, Khấu gia vừa phát lực lực lượng trong ngoài Thiên Đình lập tức hành động luôn, quả thực là không phải năng lực của người bình thường…
Sau Càn Khôn Điện lại là một cảnh tượng khác. Thanh Chủ chỉ vào Phá Quân tức giận mắng:
– Lão thất phu ngươi muốn làm cái gì? Cùi chỏ của ngươi quải đi đầu vậy?
Thực ra Phá Quân có chút nghiền ngẫm trừng mắt nhìn, nói:
– Sợ là bệ hạ cảm tạ lão thần cũng không kịp đó, nếu không có lão thần càn quấy cho bệ hạ lý do thoát thân, chỉ e là bệ hạ vẫn còn đang ở trên triều đường nghe bọn họ ầm ĩ.
Thanh Chủ sửng sốt, nhíu mày một cái, ánh mắt dò xét trên người Phá Quân một lượt, không ngờ lão thất phu này còn có năng lực này, hỏa khí tiêu tán đi không ít, hai tay chắp sau lưng nói:
– Sợ là sợ Khấu lão quỷ cứ níu lấy việc này không buông, sau này trên triều Khấu gia lại dây dưa việc này nữa, ngươi cứ giống như hôm nay vậy, hiểu không?
Ai biết được Phá Quân lại nghiêm mặt, nói:
– Hiểu thì vẫn hiểu, có điều lão thân vẫn muốn nêu ý kiến, mong bệ hạ chỉnh đốn hậu cung, phế hậu lập người khác.
– Ngươi… – Thanh Chủ níu lấy vạt áo của Phá Quân.
Ai biết được Vũ Khúc, Tư Mã Vấn Thiên và Cao Quán ở bên nhanh chóng đứng thành một hàng, chắp tay nói:
– Chúng thần khẩn cầu bệ hạ sớm sinh con nối dõi!
– Các ngươi muốn làm gì? – Thanh Chủ đây Phá Quân ra, chỉ vào mấy người kia mà gầm lên, nổi giận rồi.
Đợi ông ta nhìn sang bên cạnh, lại thấy Thượng Quan Thanh cúi thấp đầu, giả vờ như cái gì cũng không nhìn thấy đứng ở đó im lặng không lên tiếng, mà không lên tiếng này cũng là một loại thái độ.
– Cút hết cho trẫm! – Thanh Chủ phất tay quát một tiếng, nộ khí xung thiên.
Ông ta không có cách nào làm gì được những người này, cũng biết những người này tố cầu là có lý, đi theo ông ta nhiều năm như vậy, cũng phải cân nhắc cho mình một con đường lui, nhưng có một điểm bọn họ không suy nghĩ được là đường lui của mình lại là chết người, trên tay Phá Quân và Vũ Khúc nắm binh quyền, tương lai cho dù ông ta không còn nữa, có chuyện còn có thể ứng phó được một chút, Tư Mã Vấn Thiên và Cao Quán bọn họ thì sao? Đắc tội với nhiều người như vậy, một chút thực lực trên tay đó không đủ để tự bảo vệ mình, bọn họ yêu cầu Thanh Chủ hiện tại vẫn cường đại không có người nào dám địch nổi sinh thiên tử ra để bồi dưỡng, nó được chân truyền sẽ nhanh chóng trưởng thành, muộn rồi, tương lai thiên tử còn nhỏ yếu ớt không trấn áp được cục diện, chính là lúc thiên hạ đại loạn, chắc chắc sẽ xuất hiện cục diện thiên hạ tranh bá.