– Vì đó là Ly Thạch tiên sinh, ông ấy làm được, huynh không được làm.
– Ta thấy muội khóc như vậy, còn tưởng muội cũng thích, tức điên mất.
Vân Diệp không hứng thú đứng ở cửa xem náo nhiệt nữa, kéo Tân Nguyệt về phủ, chưa đi được mấy bước nghe Lý Cương hỏi:
– Tửu yến của Vân gia đâu? Lão phu định uống ba trăm chén.
Vân Diệp tay run run chỉ phó dịch trong nhà chuẩn bị mở tiệc, không có tân lang, không có tân nương, chỉ có đám lão già nghiện ngập chúc mừng nhau, uống cho lắm còn làm thơ, rất dài, còn rất nhiều.
Tân Nguyệt ở Vân gia còn tự nhiên hơn ở nhà, chỉ huy quản sự và phó dịch lớn nhỏ của Vân gia, an bài khách tới chúc mừng rất chu đáo, được Trình, Ngưu phu nhân khen hết lời, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, cũng đắc ý lắm.
Khách đi hết rồi, Tân Nguyệt bê cái khay đỏ mang cơm cho Vân Diệp, thấy Vân Diệp đang chỉ huy nha hoàn của Vân cô cô đem trang sức vứt đầy đất bỏ vào hộp, còn bọc lại cẩn thận, hỏi:
– Không phải cô cô không cần nữa à?
Vân Diệp bực tức nói:
– Ai bảo cô cô không cần?
– Muội thấy cô cô vứt đi thì tưởng không cần.
– Muội biết cái gì, Ly Thạch trước khi đi nói ông ta muốn bày tiệc rượu mời ta, ý tứ là thúc giục ta mau đem đồ của cô cô tới cho ông ta, còn cả nha hoàn, lão già khốn nạn, muốn cả thanh danh, muốn cả lợi ích. Tới đây, cho ta ôm một chút, tức không chịu nổi.
Chỉ cần Tân Nguyệt có mặt, lão nãi nãi tuyệt đối không cho nha hoàn tới quấy nhiễu, cố gắng để lại không giang riêng cho cả hai, giờ không còn đưa ra chủ ý kỳ quái nữa, xem ra cũng kiên nhẫn đợi thêm mười mấy ngày.
– Diệp ca nhi, huynh có biết nói những câu Ly Thạch tiên sinh nói với cô cô không, cứ nghĩ tới những lời đó, lòng muội lại trong lòng xúc động.
Tân Nguyệt ghé vào lưng Vân Diệp, nhìn y ăn cơm:
– Đương nhiên là biết, còn nói hay hơn ông ta nghìn lần, nếu như dùng một con trâu già sắp chết là có thể cưới muội về nhà, ta đảm bảo nói tới khi làm muội nôn ra mới thôi, trong lòng xúc động đã là cái gì.
– Thực ra muội không phải muốn những thứ đó, chỉ muốn người ta thấy, huynh thương muội thế nào, muội là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ, nam tử yêu thương muội dùng lễ vật tuyệt vời nhất tới cưới muội. xem tại TruyenFull.vn
Lời này làm Vân Diệp bị nghẹn, quay lại nói với Tân Nguyệt:
– Muội là lão bà của ta, đây là chuyện đã được định đoạt, ông trời an bài muội cho ta, ta đảm bảo muội cả đời hạnh phúc an khang, nam nhân chỉ đem lời ngọt ngào nói cho tình nhân nghe, không nói cho lão bà, vì không cần làm thế, lời ngon ngọt quá rỗng tuếch, đem mạng giao vào tay lão bà mới là yêu thực sự. Muội thấy mấy nam nhân đem nữ tử bên ngoài về rồi bỏ lão bà?
– Hừm, đó là là sủng thiếp diệt thê, bị quan phủ bắt được sẽ đánh chết thiếp, đó là cái lợi của vương pháp.
Tân Nguyệt là người ủng hộ kiên địch của luật hôn nhân Đại Đường, điều lệ trong đó thuộc tới không thể thuộc hơn, nàng biết sự tồn tại của Lý An Lan, cũng biết sự tồn tại của Na Mộ Nhật, nhưng nàng rất kiêu ngạo, cho dù là công chúa gả tới cũng chỉ làm thiếp, huống hồ từ những việc mà nàng biết, Vân Diệp không thích công chúa mấy, điều này làm nàng mừng thầm rất lâu.
Còn về phần Na Mộ Nhật, Tân Nguyệt không để trong lòng, một người Đột Quyết dựa vào cái gì mà tranh với nàng, Vân Diệp quan tâm tới Na Mộ Nhật chẳng qua vì cơ nghiệp trong nhà, là vì tương lai để con cái có chỗ tránh chiến họa, Na Một Nhật làm thiếp, Tân Nguyệt giơ cả hai tay tán thành.
Nam nhân khác trước khi thành thân đã có con rồi, không biết họa hại bao nhiêu thông phòng nhà hoàn, nam nhân của mình chưa bao giờ có thông phòng nhà hoàn, luôn do trưởng bối trong nhà chiếu cố, nghe Tôn tiên sinh nói, Diệp Tử tới giờ không ngờ vẫn còn thân đồng tử.
Huynh ấy không làm xằng làm bậy trước thành hôn, ngay cả Na Mộ Nhật cũng không đụng vào, đợi thành thân với mình, chỉ cần đem so sánh, Tân Nguyệt đã thấy thỏa mãn vô cùng, đừng thấy huynh ấy cứ la hét sai bảo mình, với người khác thì lịch sự nho nhã, chỉ vì mình là thê tử của huynh ấy không cần vờ vịt cho người khác xem, như thế mới sống với nhau lâu dài được, mẹ nói như vậy.
– Nghĩ cái gì thế, chảy cả nước dãi kìa, lát nữa đi giúp nãi nãi xem lại sổ sách trong nhà, hôm qua ta xem rồi, rối tung rối mù, nãi nãi đã nhiều tuổi, chuyện này không quản nổi nữa, sau này giao hết cho muội, nãi nãi nên nghỉ ngơi, hưởng phúc nhàn.
Lời của Vân Diệp kéo Tân Nguyệt ra khỏi suy nghĩ miên man, đột nhiên hôn lên má Vân Diệp một cái rồi chạy ù mất.