Tuy trong nội tâm bất đắc dĩ nhưng nghĩ lại cũng không có biện pháp, cũng giống như một hồ lô nước áp súc thành mật độ thủy ngân, cho dù khó khăn nhưng cũng có thể hoàn thành, nếu như áp súc một dòng sông thành mật độ của thủy ngân thì sao?
Khí hải tăng lớn sớm biết có lợi và có tệ nhưng không nghĩ tới nó lại phiền toái lớn như vậy!
– Trước kia mở thập đại đan điền có nghiên cứu qua, không nghĩ tới mười đan điền lại xếp thành tổ hợp đặc thù, từ đó ta có thể gia tăng tốc độ hấp thu và luyện hóa linh khí đều gia tăng gấp mười lần!
Cũng vứt bỏ không thoải mái trong lòng, Nhiếp Vân dùng tinh thần nội thị nhìn khí hải trong thập đại đan điền, hắn tấm tắc kêu kỳ.
Huyết mạch hoàng tộc thượng phẩm có thể nói huyết mạch thuần chính nhất trong thiên hạ nhưng chỉ có chín đan điền, hiện tại chính mình lại có mười, nói ra sợ rằng không có người tin.
Sau khi mở đan điền nhưng hắn không có quá nhiều thời gian nghiên cứu, lợi dụng thời gian rãnh nghiên cứu một chút thì hắn kinh hỉ phát hiện thập đại đan điền đang sắp xếp đặc thù, ẩn ẩn trợ giúp gia tăng tốc độ vận hành chân khí lên gấp mười lần!
Tốc độ vận hành chân khí càng nhanh, dùng đơn vị vật lý có thể nói thành công suất, công suất càng lớn thì hiệu suất càng mạnh!
Nói cách khác tuy hắn vẫn là cấp bậc Chí Tôn sơ kỳ không có gia tăng nhưng bởi vì mười đan điền sắp xếp đặc thù cho nên vận chuyển chân khí rất nhanh, từ đó thực lực của Nhiếp Vân tăng gấp mười lần so với lúc hắn tiêu diệt thích khách công hội!
– Chân khí đã củng cố triệt để, trong thời gian ngắn muốn tinh tiến có chút khó khăn, không bằng thừa dịp này nghiên cứu kiếm pháp một chút.
Sau khi đạt được huyền ngọc chi kiếm nhưng Nhiếp Vân đã bắt đầu lữ trình tự nghĩ ra kiếm pháp, chiêu thứ nhất sơn hà chi thế, có thể kích phát lực lượng sơn hà áp xuống làm cho không người có thể ngăn cản, chiêu thứ hai là đại địa chi thế ẩn chứa đại địa trầm trọng, một chiêu này có thể lật úp trời xanh, không ai có thể ngăn cản!
Hai chiêu này dùng lực lớn làm chủ, khí thế to lớn, vô kiên bất tồi, nhưng gặp phải loại trận pháp mềm mại như lúc ở thích khách công hội lại giật gấu vá vai, đụng vào tất gãy, cương mãnh có thừa nhưng nhu kình chư đủ.
– Dễ vỡ, mềm yếu vô lực…
Huyền ngọc chi kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, Nhiếp Vân lần lượt bổ xuống làm hắn lâm vào suy nghĩ.
Huyền ngọc chi kiếm dùng chắc chắn, nặng nề nổi danh, hiện tại nằm trong tay hắn bay bổng như cây gỗ, mang theo hương vị linh động phiêu dật.
– Ân, không đúng…
Luyện một hồi, Nhiếp Vân cau mày lắc đầu, cánh tay lắc lư sau đó thay đổi kiếm pháp.
Lần này kiếm pháp trầm trọng hữu lực, không khí như hóa thành nước bùn, bên trong mang theo mâ thanh như phong lôi nổ vang, khí bạo đáng sợ làm sơn động sụp đổ.
– Như vậy cũng không đúng, uy lực còn không bằng đại địa chi thế…
– Thử như vậy xem, cũng không đúng, tất cả đều không đúng…
Tay phải cầm huyền ngọc chi kiếm không ngừng vung vẩy múa may, trong đầu Nhiếp Vân liên tục sinh ra suy nghĩ.
Sáng tạo kiếm pháp và đại sư điêu khắc chú ý cảm ngộ, cho dù có tích lũy hùng hậu, tinh thông vô số kiếm chiêu cũng không thể sáng tạo ra chiêu kiếm mới.
Cho nên mặc dù Nhiếp Vân có được kinh nghiệm kiếp trước, kiếm đạo cũng rất mạnh nhưng hắn rất khó sáng tạo kiếm pháp mới.
– Dường như không đúng…
Lần lượt vung vẩy, Nhiếp Vân cảm giác bản thân mình đắm chìm trong ý cảnh sáng tạo quên đi thời gian, quên không gian.
Thời gian chậm rãi trôi qua, từ sáng đến tối, từ tối lại đến rạng sáng, Nhiếp Vân vẫn đứng nguyên tại chỗ nhưng hắn không ngừng cầm huyền ngọc chi kiếm múa may loạn xạ, hắn dường như biến thành khôi lỗi chỉ có thể hoạt động, cũng không có chút linh khí chấn động gì, hắn giống như tác phẩm điêu khắc, chỉ đợi đá vụn tiêu tán liền bộc phát hào quang sáng ngời.
Không biết quá bao lâu, đột nhiên Nhiếp Vân dừng lại.
– Cương nhu cùng tế, huyền ngọc chi kiếm đã không cần nhu kình, vì cái gì không thi triển ám kình? Bản thân huyền ngọc chắc chắn như vậy, cho dù rót toàn bộ ám kình vào bên trong cũng không thể có gì xảy ra.
Đôi mắt Nhiếp Vân lóe sáng dọa người.