Vốn dĩ khoảng thời gian sống cùng nhau, nhìn thấy Chiến Như Ý bình tình tường hòa, sự áy náy trong lòng cũng phai nhạt đi một chút, ai biết vừa nhắc đến chuyện rời đi lập tức lại bị ghét bỏ một trận.
Thời gian một trăm năm chỉ như một cái búng tay, loáng một cái đã qua.
Thiên Tẫn Cung, sau khi hoan du, Hạ Hầu Thừa Vũ đôi mắt quyến rũ như tơ, vẻ mặt thỏa mãn nằm ghé sát trên ngực Thanh Chủ, khe khẽ thì thầm.
Sau khi nói mấy câu, Thanh Chủ khẽ vuốt ve cái lưng trơn bóng của bà ta, đột nhiên lại nói:
– Thừa Vũ, trẫm chuẩn bị tặng cho nàng kiện tướng đăc lực, giúp nàng xử lý việc của thị trấn, không biêt ý của nàng như thế nào.
Hạ Hầu Thừa Vũ cười khanh khách nói:
– Không biết bệ hạ muốn tặng cho thần thiếp kiện tướng đắc lực nào để thần thiếp sai bảo đây?
Thanh Chủ cười ha ha một tiéng. nói:
– Ngưu Hữu Đức đã chịu xong hình phạt một trăm năm ở Ngự Viên rồi, ở Thiên Nhai hắn chính là uy danh hiển hách, một danh hiệu sáng ngời có thể dọa được vạn người ở Thiên Nhai đổ xô ra đường, phái hắn đi trợ giúp cho nàng không phải là rất tốt ư?
“A…” Hạ Hầu Thừa Vũ có chút sững sờ, nhổm người dậy, nhìn Thanh Chủ đang cười híp măt ngạc nhiên nói:
– Ngưu Hữu Đức ư? Bệ hạ muốn để hắn trở về Thiên Nhai ư?
– Không! – Thanh Chủ lắc đầu, nói tiếp: – Đi Quỷ thị đi địa phương đó rất loạn, hắn có một bộ chỉnh lý Thiên Nhai, để hắn đi Quỷ Thị thử xem.
– Đi Quỷ Thị ư?- Hạ Hầu Thừa Vũ cả kinh, đó chính là địa bàn của Hạ Hầu gia, đây là muốn làm cái gì? Vội vàng bò dậy, gập chân ngồi lên bên cạnh nói: – Bệ hạ, người này khó có thể quản thúc, thần thiếp không dùng nổi.
Hai mắt Thanh Chủ híp lại, cũng ngồi dậy, trong ánh mắt tràn đầy lãnh quang, nói:
– Nàng không vừa ý với sự sắp xếp của trẫm ư?
Hạ Hầu Thừa Vũ Vội vàng xua tay, nói:
– Thần thiếp không có ý đó, thần thiếp chỉ cảm thấy Ngưu Hữu Đức là nữ tế của Khâu Thiên Vương, việc này sợ là Khâu Thiên Vương sẽ không đồng ý.
Thanh Chủ lại hỏi:
– Khấu Lăng Hư bên đó nàng không cần quản, ta chỉ hỏi nàng có tiếp nhận hay không?
Hạ Hầu Thừa Vũ muôn nói lại thôi, nhưng bà ta có thể nói gì được miên cưỡng cười vui nói:
– Đương nhiên là thần thiếp tuân mệnh!
Sắc mặt Thanh Chủ hòa hoãn lại, lộ ra ý cười. tay lại xoa bóp hai bầu ngực đầy đặn của bà ta tiện đà ôm bà ta ngã xuống giường, chỉ là lần này Hạ Hầu Thừa Vũ thực sự không có tâm tư gì. nhất tâm lưỡng dụng, một bên là hầu hạ, một bên là Suy nghỉ dụng ý của Thanh Chủ.
Bà ta muốn lập tức liên hệ với gia gia, nhưng lại bị Thanh Chủ quân lây không có cách nào thoát thân.
… Cùng lúc đó, Ngự Viên tổng trấn phủ, mấy vị cấp cao của Hăc Long Ti đều ở đây, còn có Miêu Nghị mặc một bộ nhất phẩm hắc giáp.
Văn Trạch dẫn mấy người cùng đi vào trong điện, đi đến chổ thượng vị liền dừng lại, quay người đối diện với những người của Hắc Long Ti, giương mảnh ngọc điệp trong tay lên, trầm giọng nói:
– Thiên Cung pháp chỉ. Ngưu Hữu Đức nghe lệnh!
– Có! – Miêu Nghị bước ra khỏi hàng đứng chắp tay.
Văn Trạch đọc lớn:
– Ngưu Hữu Đức ở Cửu Hoàn Tinh Thiên Nhai dung túng bộ hạ làm việc xấu, niệm tình làm việc có công, phạt canh gác ở Ngự Viên một trăm năm để trừng trị. Nhưng, thời gian trăm năm này sắp xếp luân phiên trực ban hơn một vạn hai ngàn lần, thực tế đến nơi canh gác lại chỉ có hơn ba trăm lần, như vậy là xem thường, lừa dối, không có một chút lòng ăn năn hối cải, đúng là hiếm thấy, vốn muốn nghiêm trị không tha, nhưng được bệ hạ khai ân. liền vòng khai một mặt, lệnh đi Quỷ Thị tạm thời thay chức tổng trấn, để xem hiệu quả rồi lại định luận tiếp, hết!
Ý chi này vừa đọc ra, tất cả người ở hiện trường đều sững sờ, Miêu Nghị cũng sững sờ, đi Quỷ thị tạm thời thay chức Tổng trấn ư? Tình hình gì đây?
Một đám người ngơ ngác nhìn nhau, để một người cấp bậc một tiết hắc giáp đi Quỷ thị tạm thay chức Tổng trấn, đây là trừng phạt hay là khen thưởng đây?