Trương Khởi Lan mang theo một đám cấp dưới lớn tuổi ở tiền tuyến giao chiến cùng Lữ Cận Hiền, một ít những tiểu tướng trẻ tuổi khí thịnh thì bị Diệp Ly giữ lại ở hậu phương. Nghe mỗi ngày trong đại doanh binh mã ra ra vào vào nhưng lại không có phần của bọn hắn, những người trẻ tuổi kia càng ngày càng táo bạo. Rốt cục, đến xế chiều ngày thứ ba đã thiếu kiên nhẫn tới tìm Diệp Ly lý luận.
Diệp Ly ngồi trong trướng, nở nụ cười ấm áp như gió xuân nhìn bọn họ, nụ cười chân thành nói: “Chư vị có cái gì muốn nói?” Một người cầm đầu nói: “Chúng ta muốn xuất chiến, vì sao ngươi lại giữ chúng ta ở phía sau, không cho chúng ta ra chiến trường.”
Diệp Ly chậm rãi vuốt vuốt chiết phiết trong tay, mở miệng nói: “Chỉ bằng ta là quân sư, chỉ bằng Trương tướng quân giao bọn ngươi cho ta quản lý. Chỉ bằng ta không cho cho, nên các ngươi không thể đi.” Giọng nói nhẹ nhành như vậy nhưng đối với những người trẻ tuổi này mà nói tuyệt đối là một loại kích thích, mọi người nhìn Diệp Ly, thần sắc như thể hận không được lập tức xông lên hung hăng đập nàng một trận. Tần Phong, Vệ Lận đứng phía sau Diệp Ly bình tĩnh quét mắt nhìn mấy người trẻ tuổi này một cái, đáy mắt hiện lên một tia sáng lạnh.
Diệp Ly nhìn những thanh niên trước mắt tiếp tục nói: “Các ngươi muốn ra chiến trường? Các ngươi ra chiến trường có ích lợi gì? Hai ngày này không có các ngươi, Trương tướng quân cũng để các tướng lĩnh dưới trướng đi theo đánh giặc, hơn nữa. . . Chưa từng cần đến Trương tướng quân phải tự mình tăng viện. Đầu óc không được cũng thôi đi, coi như là muốn dùng sức mạnh phá kẻ địch, mãnh tướng các ngươi cũng có thể đánh như binh lính bình thường sao? Thay vì lên chiến trường kéo chân sau của người khác, còn không bằng ở phía sau chờ đợi thì tốt hơn.”
Những người trẻ tuổi kia giận đến sắc mặt đỏ lên, một người tính khí táo bạo tiến lên một bước giơ ngón tay chỉ vào Diệp Ly đỏ mặt tía tai nói: “Ngươi một tay thư sinh trói gà không chặt, có tư cách gì nói chúng ta như vậy?”
Diệp Ly tự tiếu phi tiếu nhìn của hắn, chậm rãi mở miệng nói: “Bởi vì. . . . . .”
Phạch một tiếng, chiết phiến bị vung mở, giống như một mũi đao nhọn vô cùng sắc bén hướng về cổ họng của người trẻ tuổi. Người nọ sợ hết hồn vội vàng khom lưng tránh ra lại không nghĩ đến phía dưới bị hung hăng đạp một cước đá trúng huyệt đạo, còn chưa kịp phản ứng, thân thể thoáng một cái đã ngã xuống đất, từ mặt đất đầy tro bụi bay lên.
Diệp Ly vung chiết phiến vỗ hai cái, chậm rãi nói tiếp: “Các ngươi ngay cả cái tay thư sinh trói gà không chặt cũng đánh không lại.”
Mọi người không phản bác được, lần này bọn họ thật sự bị đả kích rồi. Mấy năm này Mặc gia quân hết sức coi trọng bồi dưỡng tướng lĩnh trẻ tuổi, cho nên mấy tiểu tướng này mới chưa đến hai mươi tuổi, nhưng hầu hết đều đã là Phó úy thậm chí là Hiệu úy rồi.
Nhưng đại đa số bọn họ đều chưa từng kinh qua chiến trường, đây cũng chính là điều Diệp Ly lo lắng nhất, cho tới bây giờ chiến trường vẫn luôn là cối xay thịt vô cùng khổng lồ, bất luận ngươi chỉ là một người bình thường hay là một kỳ tài ngút trời, một khi bị cuốn vào trong đó, cuối cùng thì thành tựu lớn nhất sẽ không phải là thông minh nhất lợi hại nhất, mà chính là kẻ có thể sống sót đến cuối cùng. Từ cổ chí kim, có bao nhiêu kỳ tài ngút trời lại bị sóng gió vùi dập đến chỉ còn là vô danh. Mặc dù Diệp Ly không có trông cậy lần này có thể khiến bọn họ hiểu được cái gì mới là chiến trường chân chính, những thứ kia cuối cùng cũng phải đợi bọn họ thực sự lên chiến trường mới có thể học xong, nhưng ít nhất cũng phải áp chế sự ngông cuồng của đám thiên kiêu chi tử này.
Dường như không nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của mọi người, Diệp Ly cười híp mắt nhìn chúng nhân nói: “Đừng nói ta bắt nạt các ngươi, hai người kia là theo chân ta học tập đấy. Đánh thắng được bọn họ, các ngươi đừng nói muốn đi theo Lữ tướng quân giao phong, cho dù các ngươi muốn đi Tây Lăng diệt Trấn Nam Vương ta cũng sẽ không cản các ngươi.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt lẫn nhau. Hình như Diệp Ly còn sợ lửa đốt chưa đủ nóng, tiếp tục đổ thêm dầu nói: “Nếu như không tự tin đơn độc giao chiến, cũng có thể cùng tiến lên.”
Tần Phong và Vệ Lận dĩ nhiên có thể lĩnh hội được ý tứ của Diệp Ly, Vệ Lận lạnh lùng xuy một tiếng, nói: “Đừng lãng phí thời gian, cùng lên đi.”
Ngữ điệu mang theo khinh miệt không thèm che giấu này rốt cuộc đã chặt đứt một tia kiềm chế cuối cùng trong đầu mọi người, không biết là người nào hô to một tiếng, năm sáu người trẻ tuổi đều nhất trí hướng Tần Phong và Vệ Lận nhào tới. Dĩ nhiên trong chuyện này, Vệ Lận mới vừa tự tạo cừu hận cho mình mới là trọng điểm được bọn họ chiếu cố.
Diệp Ly thối lui ra, nhàn nhã nhìn Tần Phong, Vệ Lận thành thục đối phó ở giữa mấy người trẻ tuổi. Nói là quần đấu còn không bằng nói là hai người bọn họ đang đùa giỡn với một đám Tiểu Miêu đang kích động. Những người tuổi trẻ này tay so với Mặc gia quân cùng thế hệ mà nói thì quả thật ưu tú hơn, nhưng mà muốn so với kẻ xuất thân từ Kỳ Lân, hơn nữa còn là hai người nổi bật trong đó như Tần Phong và Vệ Lận thì hoàn toàn không có cửa.
Thanh niên mới vừa bị Diệp Ly gạt ngã trên mặt đất vẫn ngồi đó, cũng không gia nhập vào trận đánh nhau này. Cũng bởi vì hắn đứng ở bên ngoài ngược lại càng có thể thấy rõ chênh lệch của mình với Tần Phong Vệ Lận, nhìn một chút Diệp Ly rốt cục vẫn phải cúi đầu bỏ xuống kiêu ngạo của bản thân.
Diệp Ly hứng thú đá đá hỏi hắn: “Tại sao không đi thử một chút xem?” Người thanh niên ngồi dưới đất cũng không chuyển chỗ, lắc đầu nói: “Ta cũng không phải kẻ ngu, chúng ta căn bản không có cửa đánh lại hắn. Chẳng lẽ còn muốn mất mặt sao?” Diệp Ly gật đầu cười nói: “Các ngươi quả thật không phải là đối thủ của bọn họ, nhưng cái này không quan trọng. Bọn họ và các ngươi không phải là người chung một đường, nếu võ công của các ngươi có thể cao cường đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu như thật sự không được cũng không cần thiết phải cùng bọn họ so sánh. Trương tướng quân cũng chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ.”
Người thanh niên bất mãn nói: “Vậy tại sao ngươi còn muốn bọn họ động thủ?”
Diệp Ly nhướng mày nói: “Bởi vì giữa Trương tướng quân và các ngươi, hiển nhiên là Trương tướng quân có đầu óc thông minh, mà các ngươi đã không có gì cả lại cứ muốn cho rằng mình cái gì cũng có, ta cho rằng ngươi không chỉ có bản lĩnh mà đầu óc cũng cần được sửa chữa đấy.”
Người thanh niên mở to hai mắt nhìn, cứ nhìn chằm chằm Diệp Ly nói: “Chúng ta mới không ngu ngốc!” Bọn họ là lớp nhân tài mới của Mặc gia quân, người nào nhìn thấy mà không khen bọn họ một câu tiền đồ vô lượng? Diệp Ly đồng ý gật đầu nói: “Các ngươi quả thật không ngu ngốc, ngu ngốc đến mấy cũng không đến được trình độ của các ngươi? Ngươi gặp qua người ngu ngốc nào tự mình đi tìm chết chưa?” Người thanh niên lần nữa tức đỏ mặt rồi, đây chính là đang nói bọn họ ngay cả kẻ ngu cũng không bằng.
Diệp Ly hứng thú nhìn người trước mắt, không khỏi cười một tiếng. Thanh niên mới hai mươi tâm tình còn dễ dàng thay đổi như thế, ở thời đại này trưởng thành sớm này người như thế xem như tương đối hiếm thấy. Thấy Diệp Ly như đang cười chế nhạo mình, người nọ không khỏi thẹn quá hóa giận, “Ngươi cười cái gì mà cười? !” Diệp Ly ho nhẹ một tiếng, lấy chiết phiến che lại khóe môi nói: “Không có gì, muốn cười mà thôi.”
Hai người đang nói chuyện, Tần Phong và Vệ Lận đã đánh một đám tiểu bằng hữu không biết trời cao đất rộng ngã xuống mặt đất rồi. Vô luận đã nhân nhượng thế nào, bất đắc dĩ thực lực của hai bên chênh lệch thật sự quá lớn, cho nên những tiểu tướng thiếu niên đang áo mũ chỉnh tề nay đều chật vật té trên mặt đất như chó tìm chỗ chết .
Diệp Ly từ trên cao nhìn xuống cười nhẹ nhàng nhìn bọn họ nói: “Thế nào? Hiện tại đã phục hay chưa?”
“Phục . . . . . .” Mặc dù đám tiểu tướng còn có chút như đưa đám, nhưng ánh mắt nhìn về phía ba người Diệp Ly đã không còn giống lúc trước. Trong quân chính là kẻ mạnh làm vua, những thanh niên này ngay cả được nuông chiều quen nhưng cũng đều tôn trọng kẻ mạnh như nhau. Một phen đánh nhau vừa rồi cũng làm cho bọn họ hiểu được chênh lệch của mình và đối phương.
“Nhưng mà Sở tiên sinh, chúng ta cũng không thể cứ núp ở phía sau mặt để người khác bảo vệ?” Mặc dù tự biết không bằng, nhưng bọn họ bây giờ đang ở trên chiến trường a, có ý nghĩ cũng đều phải thu lại để sau này hãy nói, hiện tại cần phải giải quyết chiến sự trước mắt chiến sự.
Diệp Ly mỉm cười nhìn bọn họ hỏi: “Các ngươi thật sự muốn đánh giặc?”
Mọi người vừa nghe liền biết lời nói có ý, sáu bảy ánh mắt đồng loạt nhìn Diệp Ly, trong đó có mong đợi cùng khát vọng, khiến cho Diệp Ly không khỏi cũng cảm giác áp lực thêm mấy phần. Nhìn những thanh niên nhiệt tình trước mắt này, Diệp Ly cười khẽ nói: “Cũng không phải là không thể. Trở về từ trong đám thuộc hạ của các ngươi chọn ra hai trăm binh sĩ tinh nhuệ, đợi lệnh.”
“Sở tiên sinh, chúng ta muốn làm cái gì?”
Diệp Ly trầm giọng nói: “Bí mật. Nhớ lấy, hết thảy cũng phải bất động thanh sắc, không thể khiến cho bất luận kẻ nào chú ý, bao gồm cả Trương tướng quân. Bị phát hiện thì tự mình lưu lại suy nghĩ.”
Người trẻ tuổi đều thích những thứ thần bí kích thích, thấy Diệp Ly nói như thế mọi người càng thêm hưng phấn. Diệp Ly nhìn bọn họ khẽ nhíu mày nghiêm nghị nói: “Còn nữa, này mặc dù là diễn trò nhưng nguy hiểm vẫn là tồn tại . Nhiệm vụ lần này có thể nói là nguy hiểm trong nguy hiểm, ta không thể bảo đảm không có thương vong, các ngươi rõ chưa?”
“Thuộc hạ hiểu!” Mọi người cùng hô lên, Diệp Ly nói cái này đối với bọn họ hoàn toàn cũng không phải là chuyện xa lạ. Trên chiến trường nơi nào không có người chết kẻ bị thương chứ?
Diệp Ly gật đầu nói: “Tốt, đi chuẩn bị đi, canh hai ngày mai tập hợp.”
“Dạ!”
“Vương phi, những tiểu tử này quá không hiểu chuyện rồi, Vương phi cần gì phải để ý tới bọn họ.” Vệ Lận hơi bất mãn nói. Mấy ngày qua những tiểu tử này vô lễ với Vương phi, nếu là ở trong vương phủ thì có chết một trăm lần cũng không đủ.
Diệp Ly cười nhạt nói: “Cũng là một đám người trẻ tuổi, còn rất khả ái .”
Tần Phong và Vệ Lận mặc nhiên liếc nhau một cái, đồng thời quyết định vẫn không nên truyền câu nói này của Vương phi ra ngoài, để Vương gia biết được thì đám tiểu tử coi như thật sự là chết một trăm lần cũng không đủ đấy.