“Ông xã!”
Quả thật người đàn ông này chỉ khiến cô càng lúc càng yêu anh nhiều hơn thôi!
Anh đúng là một người chồng tốt nhất.Trước giờ, chắc có lẽ anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng có thể chịu đựng cô và mua cho cô rất nhiều thứ ở trên đời này.
Lục Diệp Bằng mỉm cười, chợt suy nghĩ gì đó liền cong môi lên khẽ đề nghị với cô.
“Thấy anh tốt với em như vậy,thì em đền đáp gì đó cho anh đi!”
Lam Lam không suy nghĩ liền gật đầu nhanh chóng.
“Cũng được!Anh muốn gì em sẽ mua nó cho anh”.
Lục Diệp Bằng nở một nụ cười gian xảo.
“Em tặng quà cho anh bằng tiền của anh thì cũng kỳ quá có phải không? Để anh suy nghĩ một món quà để vừa túi tiền của bà xã mới được!”
“Anh…..Anh thích gì vậy?”Trong lòng cô nghi hoặc.Chắc chắn anh lại bày trò gì nữa rồi!
Nhìn nét mặt có chút lo lắng của cô,anh chẳng biết nên khóc hay nên cười.
Cuối cùng anh lấy chiếc điện thoại của mình ra, đưa cho cô xem thứ bên trong màn hình điện thoại.
“Đây là mẫu xe Rolls-Royce mới nhất vừa ra mắt, là phiên bản giới hạn, trên thế giới chỉ có ba chiếc….Bà xã! Mua cho anh nhé!”
“Hả….!” Lam Lam mở mắt thật to ra nhìn số tiền bên trong
Hai mươi tám triệu USD.
Trời ơi! Cô làm gì có số tiền lớn đến như thế để mua cho anh
Lục Diệp Bằng nhướng môi lườm liếc cô.
“Sao hả? Em có mua được không?”
“Ông xã!” Lam Lam bắt đầu nũng nịu với anh “Em làm gì giàu bằng anh,ba mẹ em cũng chẳng giàu bằng anh…. Làm sao em có thể mua cho anh được…Em có thể tặng anh bằng một thứ khác!”
Lục Diệp Bằng siết chặt eo cô.Từ nãy giờ anh chỉ đợi cho cô nói ra câu này thôi.
“Thôi được! Anh sẽ cho em thêm một cơ hội”.
Gương mặt Lam Lam chợt bừng sáng.
“Vậy anh nói đi,em sẽ dùng hết tính mạng để có thứ mà anh muốn”.
Lục Diệp Bằng cong môi, nói khẽ vào tai cô một câu đầy ám muội.
“Em có thể lấy thân báo đáp được mà! Chỉ cần em lên giường cùng anh hằng đêm”
Lam Lam chợt sững sốt, gương mặt bỗng chốc như quả cà chua liền đỏ ửng lên.Cô lườm liếc đánh nhẹ vào người anh.Âm điệu điều chỉnh thật là nhỏ xuống.
“Anh đừng trở nên thú tính như vậy chứ! Anh cũng phải giữ gìn sức khỏe đi, bác sĩ chỉ khuyến cáo không nên làm dụng nó để giải quyết nhu cầu của anh”
Khi nói đến những vấn đề này, cô cũng đã qua Mỹ nghiên cứu.Chỉ nên quan hệ một tuần ba lần thôi, mà người đàn ông này thì lại không chịu hiểu cứ đòi hỏi với cô vô cớ.
Lục Diệp Bằng nhíu mày, nghiêm mặt nhìn cô.
“Nhu cầu gì? Anh yêu em, nên phải thể hiện tình yêu đối với em chứ không phải là giải quyết nhu cầu như em nói”.
Thấy dáng vẻ cáo gắt của anh như vậy cô lại không đành lòng, lại xuống nước mỉm cười lấy lòng anh.
“Em biết rồi mà! Chồng yêu của em đừng cao có nữa,sẽ già nhanh lắm!”
Ánh mắt Lục Diệp Bằng chợt sáng lên.
“Kể từ hôm nay không ngủ riêng gì nữa,em phải về phòng ngủ với anh”.
Từ bữa cấm trại về đến giờ,cô lại giở chứng không cho anh lại gần cô.Báo hại anh lúc nào cũng như người mất hồn khi nhìn thấy cô ở khắp mọi nơi trong nhà mà không làm được gì.
“Nhưng…..” Lam Lam ngập ngừng.
Lục Diệp Bằng hiểu ý của cô.
“Em yên tâm,anh sẽ không động vào em khi chưa có sự cho phép của em….Anh biết em vẫn còn chuyện gì đó với mẹ,anh sẽ chờ em…”
Dứt lời, anh không đợi cô nói gì nữa hết thì anh đã đi đến chiếc quầy thanh toán đôi giày mà cô đang mang.
Lam Lam nhìn theo bóng lưng của anh.Cô biết trong lòng anh luôn muốn biết giữa cô và mẹ đang có chuyện gì với nhau.
Nhưng anh hãy yên tâm,trong lòng cô giờ đây đã quyết định một chuyện và sẽ không khiến anh thất vọng về cô.
******
Lục Diệp Bằng và Lam Lam vừa bước ra khỏi cửa hàng đang định đi về nhà, thì bất ngờ ánh mắt của cô đã nhìn thấy người mẹ mà cô vừa mới nhắc đến đang bước ra từ một cửa hàng khác và chuẩn bị đang đi về hướng của cô.
“Chết rồi!”
Lam Lam chợt dừng bước khiến Lục Diệp Bằng cũng dừng bước theo.
Anh chợt quay đầu nhìn cô hỏi.
“Chuyện gì vậy em?”
Cả người Lam Lam run lên, miệng lắp bắp.
“Mẹ…. Là mẹ đó anh!”
Lục Diệp Bằng theo lời nói của cô cũng đưa mắt nhìn ra phía trước.
Đúng thật là mẹ của cô, bên cạnh còn có Cô Tiểu Ni và Thi Thi cùng với Tiểu Sơ đang đi cùng với bà.Có lẽ họ cũng giống như cô và anh đến đây để mua sắm.
Lam Lam suy nghĩ nhanh rồi nhìn qua anh, giọng nói có phần run rẩy.
“Anh…..Anh đi về trước đi!”
“Sao?” Nét mặt Lục Diệp Bằng lập tức chuyển màu.
Không còn cách nào khác,Lam Lam vừa nhìn mẹ vừa đưa tay xua đuổi anh.
“Anh về nhà trước đi, một lát nữa em sẽ về”.
Trong lúc xô đẩy,Lam Lam đã có chút mạnh tay khiến Lục Diệp Bằng có một chút loạn choạng dường như muốn ngã ra đằng sau, nhưng cũng may đã có chiếc cột đã đỡ lấy cơ thể của anh.
Vậy mà Lam Lam lại không nhìn thấy, cô vừa đưa tay xô anh thì bước chân cũng đã di chuyển chạy đến trước mặt mẹ của mình.
Lục Diệp Bằng đứng thẫn thờ nhìn bóng dáng cô rất lâu, rồi sau cầm những giỏ đồ của cô liền rời khỏi.
Lúc này Lam Lam quay đầu nhìn anh, trong lòng không ngừng tự hỏi có phải là cô đã quá đáng với anh rồi hay không?
Chẳng mấy chốc Lam Lam đã đến trước mặt của mẹ mình và mọi người.
“Mẹ và mọi người đi mua sắm sao?”
Bà Tần vừa nhìn thấy con gái, trong lòng bỗng chốc nỗi lên cơn thịnh nộ.
“Sao từ sáng giờ mẹ điện thoại cho con không được? Điện thoại cho Thiên Dật thì thằng bé nói con chưa về”.
Nghe xong,Lam Lam vội lấy điện thoại mình ra,xem thử.
Biết được kết quả cô đưa điện thoại lên trước mặt mẹ, cười trừ.
“Điện thoại con hết pin từ hồi nào mà con cũng không hay nữa!”
Bà Tần lườm liếc cô, một lát sau thấp giọng hỏi.
“Con cũng đi mua sắm sao?” Rồi bà nhìn xuống tay của cô ” Bộ con chưa mua gì sao?”
Lam Lam nhớ lại, tất cả những thứ cô mua đều được anh mang về hết rồi!
“A…” Cô bất chợt suy nghĩ “Con đâu có đi mua, chỉ là A Mẫn đang cần một số thứ để cho chuyến đi du lịch của mình nên con đi cùng cô ấy thôi!”
“Vậy sao?” Bà Tần nghi hoặc, rồi nhìn xung quanh “Vậy A Mẫn đâu? Không lẽ A Mẫn thấy mẹ sợ hãi bỏ về rồi sao?”
Lam Lam chợt cứng họng.
Nghĩ bụng, không lẽ chuyện gì mẹ cũng biết hay sao?
Bà Tần nhìn thái độ của con gái bà chỉ cảm thấy chán chường.Bà đưa tầm mắt nhìn xuống phía lầu dưới.
Lục Diệp Bằng đang phải ôm một đống đồ của con gái của bà mà lủi thủi đi về một mình.
Hình ảnh hai đứa này giằng co khi nãy làm sao mà qua được ánh mắt của bà.
Nhìn thôi bà cũng đủ hiểu, Lam Lam chính là người đuổi Lục Diệp Bằng về nhà,để cho bà không thể nhìn thấy.