Cổ Tam Thông tử trận, giết được một ma tướng nhưng cũng bị ghim chết trên tường thành bởi một ngọn giáo.
Vô Nhai Đạo Nhân cũng tử trận, đồng quy vu tận vùng ma tướng đó.
Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam cũng nằm trong lòng hậu bối, đến lúc hấp hối linh hồn họ đều bị thương nặng, dù Đại La Kim Tiên tại thế cũng không cứu được họ.
Ra đi thanh thản!
Giọng Diệp Thành khản đặc, hắn lặng lẽ xoay người bước lên hư thiên, đi thẳng tới Tây Thiên Môn.
Trước khi đi hắn vô thức quay đầu lại nhìn về một gốc cây cổ thụ.
Ở đó, lão già Gia Cát Vũ đang ôm Phục Linh, cả hai đều tóc bạc trắng, ánh sáng trong mắt hai người đều đã tối đi, họ nói cho nhau nghe những lời cuối cùng trên cõi đời này, trong tiếng thì thầm đong đầy tình cảm yêu thương.
Diệp Thành dời mắt, cũng giống như Hồng Trần Tuyết trước khi chết, trong tầm mắt mông lung của hắn hiện lên từng hình ảnh quen thuộc và từng bóng dáng thân quen.
Nhưng chiến tranh tàn khốc, hắn thậm chí không có thời gian để nhìn họ lâu hơn, cũng không có thời gian tiễn đưa họ, hắn phải đến Tây Thiên Môn cứu viện, hắn biết nơi đó cũng có rất nhiều bóng dáng quen thuộc đã tử trận.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Hướng Tây Thiên Môn cũng có tiếng nổ vang trời.
Quân cứu viện của Đại Sở đã tới, lúc này họ đang chiến đấu trời long đất lở với Thiên Ma.
Từ xa, Diệp Thành đã thấy bóng dáng Thượng Quan Hàn Nguyệt và Thượng Quan Ngọc Nhi.