“Không sao đâu, không có chuyện gì đáng sợ cả.” Hưng Công nhìn Hàn Ân Ý giữa thảm đỏ đã được Hàn Trịnh bảo vệ liền giả vờ an ủi chính thê của hắn, nghiêng người tránh đi một con châu chấu bay đến.
Trần Ngọc Thi ôm chặt Khôi Tinh Ôn vào trong lòng, bởi vì lên thuyền không được mang theo vũ khí nên hiện tại trên người nàng không có vật gì có thể tấn công, chỉ có thể dùng tay đánh thẳng vào những con vật đáng sợ đang lao đến, ngay khi tay nàng bị ướt đẫm bởi máu tanh và nội tạng của châu chấu ma, Khôi Tinh Ôn liền đưa đến một cây trâm cài dài.
“Lấy cây trâm của ta làm vũ khí đi, nghe nói loài châu chấu ma này trong máu có độc tố, đừng nên tiếp xúc nhiều quá!”
“Được!” Trần Ngọc Thi cũng không quản quá nhiều liền nhận lấy trâm cài, thuận tay chém ngang một cái chặt đôi cơ thể loại côn trùng đang bay tới, cẩn thận che chở không để mỹ nhân yếu đuối dính phải chất bẩn từ xác chúng bắn ra.
Hàng nghìn châu chấu từ dưới mặt nước nhảy lên thuyền hoa, chiếc càng sau sắc nhọn cắt qua đèn lồng treo trên thuyền, ngọn nến được đặt bên trong thoáng đã bén đến vết rách bị cứa đứt, cứ như thế cả chiếc đèn liền bốc cháy hừng hực.
“A! Cháy rồi! Ai đó mau dập lửa đi!”
“Á, cứu với!”
“Thuyền hoa bốc cháy mất! Mau dập lửa đi! Mau tìm cách đuổi hết bọn côn trùng kinh tởm này ra khỏi thuyền đi!”
“Ai đó mau nghĩ cách đi! Á! Mau tránh ra con vật xấu xí này!”
“Không phải có Hàn Ân Ý biết gọi chim đến sao? Khắc tinh của loài côn trùng là chim đấy, mau kêu nàng ta gọi chim đến đi!”
“Đúng vậy, Hàn Ân Ý ngươi mau mau gọi chim đến đi, nếu không chúng ta sẽ chết mất!”
Chẳng biết ai là người bắt đầu, sau câu nói đầu tiên, Hàn Ân Ý đột ngột bị điểm danh vừa lo sợ vừa hoàng mang, run rẩy nép sau lưng Hàn Trịnh tránh né đám côn trùng nhảy đến, trong lòng nổi lên sự bất an kinh hoàng.
“Ta không biết, ta không thể!”
Mỗi lần diễn tấu, để có thể thu hút các loại chim tiến đến nàng ta đã phải chuẩn bị rất lâu và kỹ lưỡng, không chỉ dùng thuốc dụ dỗ bọn chúng mà còn phải có người ở bên ngoài hỗ trợ, điều khiển những loài nhất định kết hợp với tiếng đàn của nàng ta.
Những tình huống ngoài ý muốn này, nàng ta không làm cho chim muôn bay tán loạn đi đã là may mắn rồi, sao có thể điều khiển chim chóc tấn công những con côn trùng đáng sợ này chứ?!
Huống hồ, buổi tối hôm nay nàng ta vốn chỉ muốn đàn một khúc bình thường, nào có chuẩn bị gì đâu!
Lại nhìn những con côn trùng to lớn đó, có khi ngay cả một con hoàng anh cũng nhỏ hơn bọn châu chấu ma này, nếu muốn gọi chim tới bắt, chỉ sợ chỉ có linh điểu mới có thể dọn sạch, mà linh điểu là loại mà nàng ta có thể gọi là tới được sao?!
“Không phải ngươi ở Thiên Linh quốc đánh đàn trấn an thủy triều linh thú sao? Ngươi mau mau đánh đàn điều khiển bọn côn trùng đi!”
“Nếu không thì mau gọi chim của ngươi đến, kêu bọn chúng ăn hết đám côn trùng kinh tởm đang bay này đi.”
“Á, ai đó mau mau làm gì đi! Bọn chúng càng ngày càng đông rồi!”
“Nguy rồi, thuyền hoa bén lửa rồi! Người đâu, mau dập lửa, cháy rồi!”
“Thuyền hoa cháy rồi! Mau lấy nước dập lửa đi! Kêu thuyền gia lái thuyền quay lại gần bờ đi!”
Chỉ trong chớp mắt, cả thuyền hoa đã loạn hơn đám châu chấu ma, người trên thuyền chạy loạn tứ phía kêu gào thảm thiết, bao nhiêu hình tượng xinh đẹp quý khí đều sụp đổ trong thoáng chốc. Những công tử tiểu thư không mang nổi lớp mặt nạ giả tạo thường ngày nữa, cau có khóc thét cầu cứu trong vô vọng.
Hàn Băng nhìn biến chuyển trên thuyền có chút bất ngờ, hơi nghiêng đầu nhìn Tư Đồ Vũ Thiên một cái. “Đây chính là kịch diễn mà huynh nói sao?”
“Vẫn còn, Băng Nhi tiếp tục xem đi” Mỗ nam nhân vươn lên chạm nhẹ má nàng một cái rồi mỉm cười, hất đầu về hướng thuyền hoa.
Hàn Băng đột nhiên bị tấn công không kịp chuẩn bị liếc nhìn hắn một cái, mím môi nhìn về chiếc thuyền giữa hồ nước, vành tai trong bóng đêm không tự chủ được hơi đỏ lên. Tư Đồ Vũ Thiên siết chặt cánh tay hơn một chút, cùng nàng tiếp tục quan sát động tĩnh bên dưới.
Trên thuyền, Nam Thiên Sang không chút luống cuống lấy đũa làm vũ khí đánh bay tất cả những con châu chấu ma bay đến khiến Nhất Tông cùng Quốc Lôi kinh ngạc đến trợn tròn mắt, cũng nhanh chóng học tập theo tiểu tử, cầm lấy đồ vật thuận tay mà phòng thủ.