“Cậu vội cái gì? Không biết trước khi tôi ra tay, thích hù dọa phạm nhân sao? Hơn nữa, cậu còn chưa cạo đầu, bảo tôi xuống tay thế nào đây, mau lên, cạo cho hắn kiểu đầu Địa Trung Hải đi là được.”
Trợ lý: “………….”
Mộ Nhất Hàng thấy trợ lý cầm dao cạo đặt lên đầu mình, nhất thời hoảng loạn, vừa gào vừa kêu: “Nếu mấy người dám đụng vào tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho mấy người.”
Bác sĩ không đáp lời hắn, cầm dao phẫu thuật mà khoa tay trên đầu hắn, lúc khoa tay, từng động tác khiến Mộ Nhất Hàng hết sức sợ hãi, cả phòng hành hình bị tiếng hét của hắn lấp đầy.
Hắn không biết, ở bên cạnh phòng hành hình, còn có người hét to hơn cả mình.
Triệu Vân Huyên nhìn thấy Mộ Nhất Hàng bị hành hình qua kính thủy tinh, kinh hoàng mà điên cuồng đập vào tấm thủy tinh trước mặt: “Đừng, đừng lấy tinh hạch ra, mấy người thả con tôi ra, mấy người thả thằng bé ra đi, mau thả thằng bé ra đi.”
Nhưng không một ai để ý tới bà, trong phòng chỉ có một mình bà, bốn phía xung quanh trống không, không có bàn, không có đèn, nước sơn tối đen, chỉ có mình bà gào khóc, khắp phòng vọng lại tiếng của bà.
Hơn nữa, người của cục điều tra quá tàn nhẫn, thế mà lại để bà mở to mắt nhìn bác sĩ lấy tinh hạch trong đầu con trai bà, thấy nhưng không thể ngăn cản, cảm giác này quá đau đớn, so với cắt da cắt thịt bà còn đau hơn.
“Tôi van xin các người, các người mau thả Nhất Hàng ra, thả con trai tôi ra.” Giọng Triệu Vân Huyên đã khàn cả đi, đôi mắt đỏ quạch, tiếng kêu hết sức thê thảm.
Lúc nhìn thấy bác sĩ cầm dao khoa tay trên đầu Mộ Nhất Hàng, đôi chân bà nhũn ra, quỳ sụp xuống đất: “Đừng, đừng mà.”
Sau đó, bà càng ra sức đập cửa thủy tinh, thậm chí còn lấy đầu đập, tiếc là người ở căn phòng bên cạnh không nghe được.
Dù bà có đập vỡ đầu, họ cũng không biết ở phòng bên cạnh có người đang nhìn họ phẫu thuật.
Sau khi trợ lý cạo đầu cho Mộ Nhất Hàng xong, liền nói: “Bác sĩ, có thể xuống tay rồi.”
Bác sĩ nhìn cái đầu trơn bóng, bất mãn nói: “Sao cậu lại cạo cho hắn đẹp như vậy, làm tôi không nỡ dùng thuốc tê.”
“Thế anh đừng dùng nữa, dù sao thì người bị đau cũng có phải chúng ta đâu.”
“Kể cũng có lý.” Ánh mắt bác sĩ đột nhiên đanh lại, lập tức rạch một dao trên đầu Mộ Nhất Hàng.
Nhất thời, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, ngay cả binh linh gác ở ngoài cũng nghe rõ, không khỏi quay đầu lại, nhìn cửa phòng đóng chặt.
Sau khi Mộ Nhất Hàng hét thảm thiết, liền rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Triệu Vân Huyên ở phòng bên cảnh thấy đầu con trai chảy máu xuống, cũng kêu thảm thiết theo, sau đó bởi vì không chịu nổi kích thích quá độ mà ngất xỉu.
Sau đó liền có người mở cửa phòng, đưa bà tới nhà lao.
Bác sĩ trong phòng hành hình nhìn Mộ Nhất Hàng đau đến ngất lịm đi, chẹp chẹp miệng: “Cậu đấy, hại ai không hại, lại cứ cố ý đi hại vợ bạn tôi, lần này thì hay rồi, người ta không hành hạ cậu tới chết thì sao chịu buông tha.”
Những người bên cạnh đều nhìn về phía bác sĩ.
Bác sĩ nhận ra ánh mắt của những người khác, liền pha trò: “Tôi lỡ miệng ấy mà, mọi người đừng kể chuyện này đi nhé?”
Mọi người không nói gì.
“Tôi không phải Mộ Nhất Hàng, tôi biết rõ mặt mũi mấy người, nếu chuyện này truyền ra ngoài, hừ hừ.”
Bác sĩ cầm dao phẫu thuật khua khua trước mặt bọn họ.
Mọi người lập tức lắc đầu lia lịa.
“Thật ra mấy người có nói cũng chẳng sao, chỉ cần tôi không thừa nhận là được rồi, đến lúc đó, tôi nói mấy người cố ý hãm hại tôi, kết quả của mấy người cũng giống cái tên đang nằm trên giường này thôi.”
Mọi người: “………….”
Bác sĩ thấy mọi người không dám ho he gì, liền bật cười ha hả: “Đùa đó, việc gì mà phải căng thẳng như vậy, chơi chẳng vui chút nào, mau phẫu thuật đi, không máu chảy hết ra bây giờ.”
Hơn nửa giờ sau, hai viên tinh hạch được đưa tới trước mặt thẩm phán viên, dưới ánh đèn chiếu rọi, tinh hạch sáng lấp lánh.
Trong lòng Mộ Duyệt Tri không rõ có cảm giác gì, ông khó khăn cất tiếng: “Đây là tinh hạch của Nhất Hàng sao?”
“Vâng.”
Mộ Duyệt Tri cầm lấy tinh hạch mà nhìn.
Rõ ràng chỉ là một viên tinh hạch nho nhỏ, nhưng lại khiến ông thấy nặng vô cùng.
Ông hỏi: “Cần bao nhiêu lương thực để đổi lấy nó.”
“Mười tấn gạo.”
Mộ Duyệt Tri không nghĩ ngợi gì mà nói: “Được rồi.”
Thẩm phán viên đưa tập văn kiện trong tay cho Mộ Duyệt Tri: “Ký vào phần văn kiện này xong, tinh hạch sẽ là của nhà ông, lát nữa, chúng tôi sẽ tới Mộ thị lấy lương thực.”
“Được rồi.”
Mộ Duyệt Tri cầm tinh hạch về, rời khỏi phòng của thẩm phán viên, cùng các thành viên khác trong Mộ gia quay về tòa nhà Mộ thị, đi tới phòng làm việc của Mộ Duyệt Thành, đưa tinh hạch tới trước mặt Mộ Duyệt Thành.
“Anh ba, đây là tinh hạch em dùng mười tấn gạo đổi về.”
Mọ Duyệt Thành nhận lấy hai viên tinh hạch rồi cầm trong tay, sau đó siết chặt tay mình, giọng khản đặc: “Em ra ngoài trước đi.”
“Vâng.”
Sau khi Mộ Duyệt Tri đi, Mộ Duyệt Thành lại mở tay ra, nhìn hai viên tinh hạch trong tay, thất thần lâu thật lâu.