“Ba, con là Hoắc Dận!””
“Rồi sao?””
Trong điện thoại Hoắc Tư Tước nghe giọng nói đột nhiên biến thành của con trai. Hắn khá quen với cái giọng nói này.
“Vậy con nói luôn, ba bây giờ không có chút nào giống đàn ông.”
“!!!!”
Ít nhất năm giây sau, Hoắc Tư Tước mới nghiến răng hỏi: “Không giống đàn ông?”
Hoắc Dận vẫn lạnh lùng như cũ: “Vâng, hôm qua chúng con đã về.”
“Sau đó thì sao?”
“Mẹ bảo chúng con về nhà.”
“……”
“Chúng con vốn muốn ra nước ngoài, mẹ nói không thể để cho ba buồn, vậy là mẹ đưa chúng con về. Nhưng ba… vẫn luôn như vậy, ba không tốt bằng mẹ!”
Cậu bé rất thẳng thắn!
Có thể vì cậu rất ít nói câu dài dòng. Lúc này, một đoạn văn dài từ trong miệng nhỏ của cậu phun ra.
Không trôi chảy cũng không đủ trôi chảy.
Nhưng mà, cậu vẫn cố gắng biểu đạt ý tứ của mình.
Hoắc Tư Tước ở bên này nghe được, chợt giật mình.
Trong cổ họng hắn vốn đã chuẩn bị rất nhiều lời lẽ để mắng thằng bé, bỗng nhiên lại nói không nên lời.
Ngày hôm qua bọn nhỏ về, là nhờ cô đưa về sao?
Sao có thể thế được?
Chẳng lẽ là vì cô sợ hắn nên mới không dám rời đi sau đó lựa chọn đưa bọn nhỏ về sao?