Cậu ta sợ đến vãi cả linh hồn, nhanh chóng đắp chăn kín cho cô.
Cậu ta rút cà vạt ra, liếc nhìn ban công rồi vội vàng rời đi.
Cửa phòng bị phá mở, chỉ có Hứa Trúc Linh đang hấp hối ở bên trong.
Cô đã sức cùng lực kiệt, khi thấy ông cụ Cố, hai mắt cô đẫm lệ mông lung.
Tuy cô không thể chống đỡ được đến lúc Cổ Thành Trung đến, thế nhưng ông cụ tới, thì cũng có người giữ gìn lẽ phải cho cô rồi.
La Thanh Nhã liếc nhìn trong phòng, không thấy Cố Trường An đâu, ông không khỏi thở dài một hơi.
“Bổ, con đã nói rồi, Hứa Trúc Linh đang nghỉ ngơi!”
Cố Chí Thanh lật tủ quần áo, tra xét buồng vệ sinh, hoàn toàn không tìm thấy người khác.
Tuy ông nghi ngờ, nhưng lúc này cũng không quản được nhiều như vậy.
Ông vén chăn lên, muốn đưa Hứa Trúc Linh rời đi, nhưng vừa mở ra chăn thì phát hiện quần áo cô xốc xếch.
“Đây là chuyện gì xảy ra?”
“Cái này… Làm sao con biết, có thể là chính cô ta cởi.”
La Thanh Nhã chột dạ, trợn tròn mắt nói mò.
Cổ Chí Thanh chỉ có thể nhịn cơn tức giận mà nghe chị ta nói bậy.
Cố Chí Thanh để người làm nữ thay quần áo cho Hứa Trúc Linh, những người khác thì đến phòng khách.
Cố Chí Thanh nhận được điện thoại của Khương Anh Tùng, biết được chuyện đã xảy ra, nên mới lập tức khẩn cấp chạy tới.
Ông đoán được là Cố Trường An làm, nhưng chưa bắt được thằng nhóc con này, ông cũng hết cách.
Chỉ hy vọng Hứa Trúc Linh vẫn trong sạch, nếu không cậu ba mà trở về thì sẽ thành một trận gió tanh mưa máu.
Cố Chí Thanh ngồi ở trên ghế sa lon, La Thanh Nhã đứng ở một bên.
“Bố, Đan Thu là con dâu của con, con thân là mẹ chồng, chung quy là giữ gìn lẽ phải cho nó. Nhà họ Hứa đã mặc kệ Hứa Trúc Linh, toàn quyền giao cho con xử lý rồi. Bố, chuyện này bố không nên nhúng tay!”
“Bố còn chưa chết, bố vẫn là chủ của nhà họ Cố! Từ lúc nào, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, mà có thể bỏ qua bố, mấy người tự ý xử lý rồi? Đây là ý của con, hay là ý của Cố Triệt?”
“Cái này… Đây là ý của con…”
Đối mặt với ông cụ rất khí thế, chị ta cũng không tiện cuốn Cố Triệt vào.
Từ khi Cố Thành Trung trở về, ông cụ càng ngày càng bất mãn với Cố Triệt, rất bất công.
Mặc dù chị ta không thích bố chồng này, nhưng e ngại ông. “Đây là chuyện nhà họ Cố, nên giao cho bố xử lý. Đan Thu bây giờ đang ở bệnh viện, còn không biết ra sao, bố mang Hứa Trúc Linh về nhà cũ, chờ bệnh viện bên kia có tin tức rồi sẽ quyết định sau.”
“Bố… Bố đang cố mưu cầu lợi ích cá nhân à?” La Thanh Nhã nghe ông muốn mang người đi, thì thái độ cũng gay gắt.
“Mưu cầu lợi ích cá nhân? Bố sợ lại có người đang lạm dụng hình phạt riêng đấy!” Ông cụ tức giận nói.
“Bố, người có thể mang về nhà cũ, thế nhưng con cũng muốn đi theo. Hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, Hứa Trúc Linh chính là hung thủ hại người! Nếu bố phải đợi kết quả của bệnh viện, thì con đây không có lời nào để nói. Nhưng con cũng sợ bố thiên vị chú ba mà oan ức Đan Thu nhà con, nên con cũng không thể ngồi xem mặc kệ được.
Nếu bố không mưu cầu lợi ích cá nhân, thì con đến cũng không thành vấn đề chứ?”
Cố Chí Thanh nghe vậy thì nhíu mày, không đáp ứng cũng không được.
Cuối cùng ông đưa người về nhà cũ, muốn mời một bác sĩ trị liệu, nhưng không nghĩ La Thanh Nhã lại quỳ trên mặt đất, than thở khóc lóc để ngăn cản.
Chị ta lên án Hứa Trúc Linh độc ác, nói Đan Thu chưa biết sống chết, vẫn còn ở bệnh viện. Chị ta thương cảm cho chắt trai, mới vừa mang thai được một tháng đã bị sát hại dã man.
Nếu Hứa Trúc Linh được cứu trị, chị ta sẽ đập đầu tự tử liền.
Ông cụ rất tức giận, lại không thể thiên vị quá rõ ràng.
Ông chỉ có thể đặt Hứa Trúc Linh dưới mí mắt mình, phòng ngừa La Thanh Nhã làm mấy chuyện xấu.
Nhưng… Lại không thể giúp cô vượt qua kiếp nạn này.
Ông phái Khương Anh Tùng đi tìm thím Trương, không nghĩ tới thím Trương lại mất tích.
Ngay cả nhà họ Hứa cũng tán thành cô phạm sai lâm, nói cô đẩy người xuống lầu, và đưa Hứa Trúc Linh lên nơi đầu sóng ngọn gió.
Hứa Đan Thu ở trong bệnh viện, trong bụng cô ta là chắt trai của ông, ông cũng lo lắng.
Vì vậy ông chỉ có thể lui bước, nói khi bệnh viện bên kia có tin tức, Hứa Đan Thu thoát khỏi nguy hiểm, thì mặc kệ đứa bé có đảm bảo giữ được hay không, ông cũng phải cứu Hứa Trúc Linh.
Dù có định tội, thì cũng phải nghe lời tội phạm nói một chút.
La Thanh Nhã sai người nhốt Hứa Trúc Linh vào kho.
Trong kho có phòng, là phòng mà lúc trước người làm vườn ở.
Phòng ở rất nhỏ, rất tối, vừa đến chạng vạng bên trong đã tối đen như mực.
Bên trong không có đèn…
Hứa Trúc Linh cuộn mình ở trên giường, cô rốt cuộc không biết mình đau ở đâu.
Đại não thân kinh cô co quắp từng đợt, làm cô quên mất sự sợ hãi. Sắp chết rồi, chết rồi thì cô sẽ biến thành ma, cô vẫn còn sợ bóng tối.