– Bỏ đi! Ở đây dù sao cũng là Ngự Viên, ầm ĩ quá cũng không tốt, món nợ này để sau hãy tính.
Lạc Quy thấy cao thủ pháp lực vô biên, cũng biết âm ỉ thêm nữa càng không chiếm được tiện nghi, nhìn Miêu Nghị hừ nặng một tiếng, quay đầu nói:
– Đi!
Ai biết Miêu Nghị từ đầu đến đuôi không lên tiếng lúc này lại lên tiếng, lạnh lùng nói:
– Đứng lại cho ta!
Một đám người vừa mới quay người đều lần lượt quay đầu lại. Doanh Huy cười lạnh một tiếng, nói:
– Sao nào? Còn muốn giữ bọn ta lại mời cơm sao?
Văn Trạch nhíu mày, cũng nói với Miêu Nghị:
– Lão đệ, bỏ đi.
– Đệ cũng muốn bỏ qua rồi.
Miêu Nghị nhìn dưới chân đám người kia chép chép miệng, nói:
– Các loại lương thực, rau củ của các nương nương trong cung đều bị bọn họ giẫm đạp thành như thế này rồi, bọn họ cứ đi như thế, ngộ nhỡ trở vê có người lây chuyện này ra nói đệ là người canh giữ ở đây nhưng lại không làm hết trách nhiệm, dù sao cũng phải có ý kiến chứ.
Đám người Doanh Huy nhìn xuống dưới chân mình, đều sửng sốt.
Ngay sau đó Miêu Nghị quát lên một tiếng giận dữ:
– Người đâu!
Một nhóm nhân mã của Hắc Long Ti đang tụ tập ở xa xa trước là sửng sốt, tiếp đó là không nhìn Miêu Nghị chỉ là một tiểu binh, nháp nhao nghe lệnh lướt đến.
Miêu Nghị chép miệng nói:
– Những người này không để vào mắt những thứ này của các vị nương nương, lại dám tùy tiện hủy hoại, quay về cấp trên mà truy cứu, chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ, bắt hết lại chờ xử lý.
Văn Trạch gãi gãi trán, nghĩ thầm đây lại là hà cớ gì, cho dù có bắt những người này lại đưa đi, cũng cùng lắm là mắt chửi một chút, quay về lại không có chuyện gì, ngược lại là Ngưu Hữu Đức ngươi lại làm ác nhân rồi.
– Ta xem ai dám! Thiên Phi nương nương…
Doanh Huy quay người giận dữ quát, lời chưa nói xong, lại thở dốc một tiếng, hai con ngươi thiếu chút nữa bắt ra ngoài, khóe miệng trào máu.
Miêu Nghị đột nhiên đâm ra một thương, nhanh chư chớp đâm vào sau đầu hắn.
Một thương đâm ra, lại rút ra, cả người thuận thể xông vào đám người, trong nháy mắt thương đâm ra như rồng, hàn mang như lưu tinh, đẩy ra từng đóa huyết hoa.
“A…” từng tiếng kêu thảm thiết tuôn ra, như mãnh hổ vào lồng dê, trong nháy mắt hơn chục người trở tay không kịp bị toi mạng.
Lạc Quy là người may mắn, trước tình hình đứng gần Miêu Nghị như vậy, Miêu Nghị lại không giết hắn, một chân đạp hắn thổ huyết bay ra ngoài.
Những người còn lại hồn phi phách tán, chạy tứ tán khắp nơi, đám người Văn Trạch đứng cách đó không xa cũng sợ ngây người.
“A…” Đám nữ nhân đứng vây quanh Quảng Mị Nhi cười hi hi ha ha lúc trước đều tái mặt, kinh hãi kêu lên rồi bay lên trời chạy trốn.
Miêu Nghị lắc người một cái, một chân đạp Lạc Quy đang muốn bò dậy trở lại mặt đất, mấy cây ngân thương cắm vào mặt đất trước đầu hắn, suýt chút nữa là khiến cho hắn sợ đến mức hai con ngươi bắn ra, sợ đến mức không dám lộn xộn, nhìn đồng bọn ở gần đấy còn đang co quắp máu miệng tuôn trào ra.
Thương cắp xuống đất, Miêu Nghị cầm Phá Pháp Cung trên tay, “bang bang hai tiếng, hai nhánh Lưu Tinh Tiễn liên tục bắn ra, “a…a…” nữ tử trong không trung kêu lên hai tiếng thảm thiết, hai nữ tử từ trên trời rơi xuống. người càng bị dọa cho sợ chạy thục mạng trong không trung hồn phi phách tán.
Cây Lưu Tinh Tiễn thứ ba đang muốn bắn ra, Văn Trạch lấy lại tinh thần lách mình tới, giữ lấy cổ tay Miêu Nghị không để hắn làm loạn thêm nữa.