-Hồng phu nhân, tại hạ có vài lời muốn cùng thiếu phu nhân nói riêng một chút, phu nhân không ngại chứ?
Tống Thanh Thư nhìn Tô Thuyên hỏi.
Tô Thuyên khẽ mỉm cười, làm tư thế cứ tự nhiên, rồi xoay người.
Tống Thanh Thư lôi kéo Song Nhi đi tới bên trong góc, đem một vật nhét vào trong tay nàng, nhẹ giọng nói:
-Muội hãy nhớ kỹ, sau khi ta đi, muội khởi hành đến Động Đình Hồ tại Bạch Mã Tự của Dược Vương trang, tìm gặp Độc Thủ Dược Vương, đem viên Báo Thai Dịch Cân Hoàn này cho lão tiến bối, vốn là lão tiền bối đang nghiên cứu độc tính của Báo Thai Dịch Cân Hoàn, có này viên thuốc này thì không bao lâu nữa có thể tìm ra cách tạo ra giải dược.
Thì ra lúc vừa rồi Phương Di tìm ra Báo Thai Dịch Cân Hoàn trong lồng ngực của Tô Thuyên, Tống Thanh Thư mượn cớ kiểm tra nàng, tay mắt lanh lẹ lấy được một viên.
Song Nhi bàn tay bị hắn nắm, thấy những người khác không chú ý đến, mừng rỡ nói:
-Ta biết Tống đại ca sẽ không ngu ngốc đi chịu chết như vậy mà..
-Đây chỉ là lưu lại một đường lui mà thôi, bây giờ binh hoang mã loạn, dọc theo đường đi muội phải cẩn thận.
Tiếp theo Tống Thanh Thư liền đem vị trí của Dược Vương trang nói cùng nàng, tiện thể nói ra chuyện mình quan hệ với Dược Vương trang.
-Thật cảm động a, giống như là bên trong khuê phòng phụ nhân tống biệt trượng phu xuất chinh.
Tô Thuyên ở một giễu cợt nói.
Song Nhi da mặt đỏ lên, nhẹ nhàng đẩy Tống Thanh Thư, thuận thế rút tay trở về, Tống Thanh Thư biết nàng không muốn để cho người khác biết quan hệ hai người, liền xoay người hướng về phía Tô Thuyên đi đến, nói:
-Hồng phu nhân, vậy thì chúng ta lên đường.
Cùng Tô Thuyên, Phương Di một đường chạy đi, rất nhanh trời đã xẩm tối, Tống Thanh Thư nhấc lên cương ngựa, ngừng lại:
-Chạy lâu như vậy, cũng nên tìm một chỗ ăn một bữa no nê, rồi nghỉ ngơi qua đêm đi.
-Cũng được.
Tô Thuyên tuy rằng sốt ruột về Thần Long Đảo, nhưng cũng rõ ràng ba người không thể chạy suốt ngày đêm.
Nhìn hai nữ nhân từ trên lưng ngựa nhảy xuống, Tống Thanh Thư nghĩ thầm: ‘’ Hừ… xe ngựa không chịu đi, nhất định đòi cưỡi ngựa, cái yên ngựa cứng rắn mình cỡi mà cái mông còn đau e ẩm, hai nàng không sợ cái đó bên dưới hạ thể của mình bị bầm dập sao?..’’
………………………………………………………………………………………..
-Tiểu nhị, cho ba bát mì Dương xuân, với chuẩn bị cho chúng ta một ít bánh bao để mang đi theo ăn dọc đường.
Vào trong một tử điếm, Tô Thuyên gọi tiểu nhị dặn dò.
Tống Thanh Thư vừa nghe qua con mắt trợn lớn:
-Này, có phải vậy không chứ, Hồng phu nhân để cho tại hạ ăn những thứ này?
Tô Thuyên hơi đỏ mặt, bình thường nàng cũng không theo mang nhiều ngân lượng, lần trước tại Thịnh Kinh kinh thành toàn quân bị diệt, nàng cũng hốt hoảng chạy trốn, lại chưa có về Thần Long đảo, trên người bây giờ chỉ còn có chút ngân lượng này là dựa vào cầm cố đồ trang sức đổi lấy.
Đương nhiên tất cả những thứ này nàng làm sao nói rõ được với Tống Thanh Thư, nên đành giải thích:
-Thần Long đảo từ trước đến giờ chi tiêu mộc mạc đơn giản, mì Dương xuân là đã đủ tốt rồi, thiên hạ còn có bao nhiêu nạn dân cũng ăn không được.
-Khoan đã tiểu nhị, đừng làm mì Dương xuân, để gọi món ăn khác….
Tô Thuyên còn chưa kịp ngăn cản, Tống Thanh Thư đã chậm rãi nói:
-Tiểu nhị ngươi nghe cho rõ, Yến oa kê ti thang, Hải tham hối trư cân, Hải đái trư đỗ ti canh, Bảo ngư hối trân châu thái, Ngư sí bàng giải canh, Ngư đỗ ổi hỏa thối, Chưng đà phong, Lê phiến bạn chưng quả tử ly, Chưng lộc vĩ, Tức ngư thiệt hối hùng chưởng, Tao chưng thì ngư, Giả ban ngư can ..
Thấy tiểu nhị trợn mắt há mồm, Tống Thanh Thư cau mày nói:
-Có gì lạ không?
Tiểu Nhị vốn thấy ba người bọn họ mới vào chỉ gọi mì Dương xuân, còn có chút xem thường, bây giờ lại thấy hắn tuôn ra nhiều món ăn nổi tiếng như vậy, phản ứng đầu tiên chính là nghe gọi những món ăn này thì sợ rằng ăn xong sẽ quịt tiền. Nhưng nhìn thấy ba người y phục chỉnh tề, nam tuấn lãng, nữ kiều diễm, lập tức liền bỏ đi nghi ngờ trong lòng, cười nịnh nói:
-Đại gia, ngài báo những thức ăn này có chút quá mức quý báu, nơi này không có đầy đủ các món đó a.
Tống Thanh Thư gật đầu:
-Ta biết các ngươi nơi này không thể có, đầy đủ như vậy đi, những món ăn đó, món nào có thì mang lên.
-Vâng..!
Tiểu nhị mặt mày hớn hở liền xoay người đi..
Tiểu nhị vừa rời đi, Tô Thuyên nghiêng người qua, nghiến răng nói:
-Tống đại nhân muốn chết a, sao gọi toàn món đắt tiền như thế!
-Có vấn đề sao?
Tống Thanh Thư nhún vai,
-Nếu Hồng phu nhân đã mời tại hạ đến Thần Long đảo, thì phải dùng chi lễ để đối xử, tại hạ ăn không quen mì Dương xuân , chỉ muốn ăn chút các món ăn ở kinh thành, chút yêu cầu cũng không tính là quá đáng chứ?
Tô Thuyên nhìn Tống Thanh Thư bình thản nói, tức giận đến suýt chút nữa đem tách nước trà giội vào trên mặt hắn.
Tô Thuyên suýt chút nữa bị hắn làm cho tức chết, đành mạnh miệng nói:
-Nhưng ở bên ngoài, ngân lượng không nên lộ ra, Tống đại nhân gọi món ăn rêu rao như vậy, người nhìn vào sẽ cho là chúng ta là dê béo, vạn nhất gặp phải lũ phỉ nhân thì sao?
-Tại hạ không nghe lầm chứ, đường đường Giáo chủ phu nhân Thần Long Giáo, lại còn sợ đến lũ tiểu mao tặc?
Tống Thanh Thư vẻ mặt ngạc nhiên nhìn nàng,
-Quên đi, nếu có phỉ nhân đến, cùng lắm là tại hạ chịu thiệt một chút, giúp Hồng phu nhân đánh đuổi bọn chúng..
Tô Thuyên bị hắn trêu tức trong đầu nóng lên, bật thốt lên:
-Nhưng trên người của ta không mang theo nhiều ngân lượng như vậy a!