“Ta lại không nghĩ như thế.” Nguyệt Phong hạ giọng, “Ngài có thâm thù đại hận với ta? Hay là ngài vẫn để tâm chuyện hai năm trước?”
Thấy Nguyệt Phong nhạy bén như vậy, trong lòng cô liền khen nàng ta một tiếng.
Thiếu nữ, đoán rất đúng nha, người ta còn rất để tâm đó.
“Không có nha.” Vân Yến không thừa nhận, khuôn mặt ra vẻ tùy ý, “Cô không tin ta cũng không sao, cô chỉ cần trả lời lời đề nghị hợp tác của ta là được.”
“Ta không đồng ý.” Nguyệt Phong nhàn nhạt từ chối.
Nghe lời từ chối chắc nịch của Nguyệt Phong, đôi mắt Vân Yến hơi lóe, cô buông tay, giọng nói có phần vô tư.
“Để ta kể cô nghe một câu chuyện, nghe cho kĩ vào.”
“Ngày xưa có một thiếu nữ thiên tư cao, lại còn xinh đẹp, được mọi người yêu thương ngưỡng mộ cho nên nàng ta sống rất vui vẻ. Vì cuộc sống của nàng ta rất thuận lợi, lại còn rất hạnh phúc. Vào một ngày nọ vì bị lôi cuốn vào thị phi mà nàng chợt nhận ra bản thân chỉ là một con hậu trên một bàn cờ, mặc người chơi điều khiển, cuộc đời luôn luôn trong tầm tay của người chơi. Thế là nàng bắt đầu căm hận người chơi, nàng quyết định tự sinh ra tâm ma hòng chóng lại người chơi, thế nhưng đáng tiếc thay, nàng từ một con hậu vẻ vang trở thành một con tốt nhỏ bé. Cuộc đời ngày sau lún vào bùn sâu, không thể đi ra.”
“Thế nào Nguyệt lâu chủ, câu chuyện của ta có hay hay không?”
Vân Yến tà mị cong môi, trong mắt toàn là ý cười.
Nguyệt Phong hơi nhấp môi, định nói gì đó nhưng cả ngày không thể nói ra được một từ.
Ngước mắt nhìn người đối diện, trong tâm của Nguyệt Phong đột nhiên sinh ra một cỗ ghen tị cùng chán ghét.
Khuôn mặt Vân Yến trước sau như một, luôn có ý cười, nhưng nhìn càng lâu nàng ta lại càng có cảm giác cô đang chê cười mình, lại có lúc nàng ta lại có cảm giác Vân Yến đang tiếc hận cho bản thân mình.
Từ đầu đến cuối Nguyệt Phong hoàn toàn không đọc ra suy nghĩ của cô, điều này làm cho nàng ta có một cảm giác đầy áp lực.
Nàng ta không thích đối diện với những người như Vân Yến, vì có thực lực mà kiêu ngạo, ngông cuồng, trông có vẻ là người làm việc theo cảm xúc thế nhưng Nguyệt Phong lại không cảm nhận được khi nào cô vui hay cô buồn.
Vân Yến là một con người mà Nguyệt Phong cả đời này không muốn dính dáng tới.
Nhưng vì tính cách Nguyệt Phong vốn được thiết lập là mạnh mẽ, có thù tất báo, kiên cường v.v… Điều này buộc nàng ta phải đối diện với cô.
Khi đã đối diện rồi, Nguyệt Phong chợt nhận ra, người này cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu rõ, dường như cô là người đã ngắm nhìn toàn bộ nhân sinh của tất cả mọi người mà cô từng gặp qua.
Câu chuyện mà Vân Yến vừa kể, chính là câu chuyện cuộc đời phiên bản được rút gọn của Nguyệt Phong.
Ba phần tư nội dung câu chuyện là chính xác, phần còn lại thì Nguyệt Phong không chắc.
Nguyệt Phong rũ mi, lạnh lẽo đáp: “Rất hay, nhưng mà ngài nghĩ thiếu nữ đó có khả năng thể lật đổ ‘người chơi’ được hay không?
Hình ảnh cô quạnh của thiếu nữ hiện lên trước mắt Vân Yến, cô a lên một tiếng sau đó không để tâm mà đáp: “Không thể nha, một ngày làm quân cờ, cả đời làm quân cờ.”
Một ngày làm quân cờ, cả đời làm quân cờ.
Cả đời làm quân cờ…
Móng tay bấu chặt vào mu bàn tay, máu úa ra cả bàn tay, Nguyệt Phong cắn môi, cố gắng điều hòa hơi thở đang hỗn loạn của bản thân.
Thấy tâm trạng bất ổn của Nguyệt Phong, Vân Yến hài lòng lên tiếng, một lần nữa đưa ra lời mời: “Hợp tác đi, ta nghĩ là Hòa Minh hòa thượng có thứ gì đó giúp cô xóa bỏ tâm ma phải không? Nếu không thành công ta cũng không giết cô.”
Nguyệt Phong không trả lời đề nghị của cô mà lại nói sang chuyện khác.
“Ta căm ghét thiên đạo, ta căm ghét cả thế giới này!” Nàng ta lạnh nhạt nói, đôi mắt kiên cường hiện lên một cỗ đau thương, “Vì sao thiên đạo lại có thể bất công như vậy? Vì sao lại là ta…”
Sự chán ghét thiên đạo ngày một tăng của Nguyệt Phong lan truyền đến Vân Yến làm cho cô không khỏi cười thầm.
Thiếu nữ, cô là nữ chính mà còn chán ghét thiên đạo, nó sẽ đau lòng đến nhường nào?
“Nếu không muốn làm quân cờ thì nhảy ra khỏi bàn cờ, chịu một số phận không chốn nương tựa nha.” Vân Yến nhún vai.
(Quân cờ được tạo ra để chơi cờ, một quân cờ mất, cả bàn cờ bị bỏ đi.)
Nguyệt Phong cười mỉa mai, khuôn mặt tuyệt diễm hiện lên một tia bất khuất.
“Ta không cam lòng! Bao nhiêu sự cố gắng trước đây, bao nhiêu lần sinh tử trước đây… lại không thể sánh với một cái danh thiên đạo chi tử hay sao? Thành công là nhờ cái danh ấy hay sao? Ta cả đời này đều không phục!”
Vân Yến chỉ cười không đáp.
Nói đúng quá rồi, cô còn có thể nói gì?
An ủi?
Không, Vân Yến không rảnh.
Ai da, không biết thiên đạo trước khi bị cô tống cổ đã truyền đạt thông tin gì đến Nguyệt Phong làm cho một con người như nàng ta lại căm phẫn như vậy.
Bất quá chuyện có thể làm ảnh hưởng đến một người có lòng tự trọng cao như Nguyệt Phong, Vân Yến có đoán được vài phần.
Đại khái là nàng ta biết mình nếu không có cái danh thiên đạo chi tử và hào quang nữ chính thì sẽ không thể nào có một thân phận và sự thành công như bây giờ, cho nên mới dẫn đến tuyệt vọng và căm hận đi.
Ai ui, tính tình rất khó chịu nha.
Yên phận làm nữ chính là được rồi, căm hận chi không biết.
Tác giả: Để phòng mọi người không hiểu chỗ câu chuyện của Vân Yến kể, tui sẽ giải thích.
Nguyệt Phong nói bản thân chỉ tin ba phần tư vì một phần tư còn lại rất ngược đời. Ai chơi cờ vua sẽ biết con tốt có thể thành hậu, vua,… nếu đến được cái phần ô cuối đối diện, nhưng con hậu thì không thành con tốt được, chỉ có thể bị mấy con khác đá ra khỏi bàn cờ thôi.
[ Phần này để đọc thêm nếu rảnh.]Tâm ma của Nguyệt Phong chính là căm hận thiên đạo.
Việc Vân Yến biết được cuộc đời của Nguyệt Phong là nhờ kỹ năng của cô, nhưng mọi người cũng đừng nghĩ kĩ năng này là nghịch thiên, thế sự khó lường, tương lai cũng có thể theo đó mà thay đổi.