Linh Nhi!
Diệp Thành lảo đảo bước đi, hắn vội chạy về một hướng, “bịch” một tiếng, Diệp Thành quỳ xuống đất, hắn dùng khí lực còn sót lại điên cuồng mọi móc từng lớp đá nhuốm máu.
Cuối cùng, một bóng hình đẫm máu hiện lên trong tầm mắt hắn.
Diệp Thành điên cuồng, hắn ôm Sở Linh vào lòng, từng viên đan dược được bóp nát nhét vào miệng cô.
“Ta…Ta biết sẽ có ngày này mà, Sở Linh sẽ chết trong lòng Diệp Thành mà”, Sở Linh khó nhọc giơ bàn tay đẫm máu lên, cô run rẩy vuốt ve khuôn mặt Diệp Thành, nước mắt hoà với máu làm nhoà đi đôi mắt cô.
“Đừng bỏ rơi ta mà”, khuôn mặt Diệp Thành nhơ nhuốc toàn máu và nước mắt, hắn cố gắng đẩy ra bản nguyên thánh thể trút vào cơ thể Sở Linh nhưng vẫn không thể nào níu kéo lại chút sinh khí đang không ngừng lụi tàn, nước mắt hắn rơi lã chã thấm đấm y phục Sở Linh.
Trong nụ cười Sở Linh mang theo nước mắt, cô mỏi mệt nằm trong lòng hắn, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ cơ thể hắn, đôi mắt rưng rưng không còn chút ánh sáng, chỉ có giọng nói khẽ khàng vang lên: “Kiếp sau nguyện cho ta và chàng sống ở thế giới người phàm, không vướng bận chuyện hồng trần, ngày ngày cày cấy ruộng nương, trồng rừng đào mười dặm, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi”.
Giọng Sở Linh cũng im bặt sau khi đôi mắt cô từ từ khép lại, chỉ còn đôi hàng lệ long lanh chảy dài theo gò má.
A….!
Tiếng thét đớn đau của Diệp Thành thấu tận trời xanh.
Trong màn đêm đen tối, gió lạnh thét gào.
Thiên địa tang thương như có vẫn khúc viễn cổ vang lên mang theo nỗi thê lương ai oán.