Khuôn mặt Diệp Thành đẫm nước mắt, hắn điên cuồng vung huyết linh thần đao, hắn thậm chí không có thời gian mà nhìn Tử Huyên thêm lần cuối.
Đoàn quân viễn chinh của Đại Sở gần như bị nhấn chìm, chỉ còn lại hắn và Sở Linh, Thánh Chủ Thiên Đình của Đại Sở lúc này đang bỏ trốn lưu vong.
Không phải hắn sợ chết mà hắn cần phải sống, cần niết bàn trong tuyệt cảnh, cho tới khi đạt đến cảnh giới Chuẩn Thiên viên mãn, liệt vị thánh thể Đại Thành.
Chỉ có như vậy hắn mới có tư cách đấu lại với vị đế kia, mới có thể bảo vệ thương sinh của Đại Sở, mới có thể xoay chuyển càn khôn trên con đường trải đầy xương máu, đòi lại món nợ máu cho những anh hồn đã hi sinh vì Đại Sở.
Bên cạnh Diệp Thành, Sở Linh dàn dụa nước mắt.
Sức mạnh của Thiên Ma Đại Đế khiến hắn run sợ, đến cả Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên thông thiên cũng không thể trụ lại nổi sau đòn công kích của ông ta thì hắn không nhìn thấy bất cứ hi vọng nào, con đường phía trước trong mắt hắn không hề có ánh sáng le lói.
Vô vị!
Thiên Ma Đại Đế vặn cổ, lại lần nữa giơ tay chỉ vào Diệp Thành và Sở Linh ở phía xa.
Lại là đạo thần mang lôi chớp đó rẽ ngang qua bầu trời.
Chiến!
Tiếng hét của Diệp Thành vang vọng khắp nơi, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hắn thiêu đốt căn nguyên thánh thể và sức mạnh huyết mạch tạo ra hỗn độn đạo tắc đan xen với sức mạnh luân hồi đẩy vào bên trong thần đỉnh hỗn độn.
Thế nhưng vào giây phút thần mang lôi chớp kia sắp công phá Hỗn Độn Thần Đỉnh thì một bóng hình chắn trước mặt hắn, đó là Sở Linh .
Bang!
Âm thanh thần mang lôi chớp và Hỗn Độn Thần Đỉnh va chạm vào nhau vang lên chói tai.
Thế nhưng đạo thần mang kia không đâm xuyên Hỗn Độn Thần Đỉnh khiến Thiên Ma Đại Đế hơi nhướng mày, ông ta nhìn lớp độn giáp thiên tự của Hỗn Độn Thần Đỉnh, khoé miệng lại lần nữa nở cụ cười, đôi mắt đế đạo loé lên tia thần mang.