“Sao có thể”, Bạch Dực bay đi khiến ánh mắt của mấy người phía Thành Côn nheo lại, sự khác nhau giữa trước và nhau quá lớn, khiến người ta nhất thời không phản ứng lại kịp.
Tại hiện trường, người cảm nhận được rõ ràng nhất chính là Bạch Dực đang bay trong không trung. Khuôn mặt hắn không sao tin nổi, cho tới bây giờ hắn vẫn không dám tin đường đường một kẻ ở cảnh giới Chân Dương như hắn mà lại bị một tên ở cảnh giới Nhân Nguyên đánh bay.
Thế nhưng hắn dù sao cũng là đệ tử chân truyền thứ tư nên sau khi ngã ra đất hắn đã nhanh chóng lùi về sau ba, bốn trượng.
“Thưởng thêm cho ngươi một chưởng nữa”, Diệp Thành sát phạt đến, không nói lời nào cứ thế tung ra Bát Hoang Chưởng mạnh bạo.
Bạch Dực tối sầm mặt, linh lực trong cơ thể cuộn trào, hắn không lùi mà tiến, một đạo đại ấn ập ngay vào mặt.
Rầm!
Quyền chưởng giao nhau phát ra âm thanh dữ dội, điều khiến tất cả mọi người ngạc nhiên đó chính là sau khi vừa ăn một đòn đau đớn, Bạch Dực ở cảnh giới Chân Dương đột nhiên lại bị một chưởng nữa của Diệp Thành đánh lùi về sau, mỗi lần lùi về sau, trên chiến đài lại hằn lên vết chân sâu.
“Tên tiểu tử này là quái thai gì vậy chứ?”, Bạch Dực ngỡ ngàng. Một đòn trước đó hắn có thể cảm nhận được sức mạnh từ nắm đấm của Diệp Thành thế nào, sức mạnh đó vượt xa khả năng mà một tên ở cảnh giới Nhân Nguyên có được.
“Tiếp tục”, Bạch Dực còn đang chưa hoàn hồn thì Diệp Thành đã lao đến như mãnh hổ.
“Muốn chết”, bản năng chiến đấu khiến Bạch Dực rút sát kiếm ra, sau đó hắn nhẩm niệm pháp quyết, sát kiếm đột nhiên rung lên dữ dội, lấy Bạch Dực làm trung tâm huyễn hoá ra từng kiếm khí sắc lạnh.
“Phi tiên kiếm trận”, sau khi Bạch Dực hô lên, cánh tay hắn vòng một vòng trong không trung, mũi kiếm chĩa về phía Diệp Thành.
Diệp Thành không lùi về sau, kiếm Xích Tiêu trong tay vung lên, xung quanh kiếm khí vang lên từng âm thanh vút vút, kiếm trận phòng ngự Thiên Canh hiện ra.
Bang, bang, keng!
Kiếm trận của Bạch Dực điên cuồng công kích Thiên Canh Kiếm Trận tạo ra từng đốm lửa, thế nhưng điều khiến tất cả mọi người phải bất ngờ đó chính là kiếm trận của tu sĩ ở cảnh giới Chân Dương lại không thể công phá kiếm trận phòng ngự của Diệp Thành.
“Đến lượt ta”, Diệp Thành lạnh giọng, kiếm Xích Tiêu chĩa vào Bạch Dực, Thiên Canh Kiếm Trận ở thế phòng ngự trở thành kiếm trận ở thế tấn công, vả lại từng đường kiếm khí vô tình với số lượng khủng khiếp khiến Bạch Dực cảm thấy rợn người.
Nói thì lâu nhưng mọi thứ lại xảy ra rất nhanh.
Bạch Dực phòng thủ, một tay kết ấn ngưng tụ ra một cái thuẫn giáp to dày.
Bang, bang, keng!
Kiếm khí của Thiên Canh Kiếm Trận lần lượt đánh vào thuẫn giáp kia, mỗi một đường kiếm khí để lại vết kiếm hằn sâu trên thuẫn giáp. Không tới hai hơi thở, thuẫn giáp của Bạch Dực đã xuất hiện vết nứt.
“Phá cho ta”, Diệp Thành lao tới tung chưởng Bát hoang bá đạo đánh vào thuẫn giáp kia.
“Tên đó rất dị thường”, Gia Cát Vũ trước đó mong mỏi xem Diệp Thành quyết đấu cũng sững người.
“May mắn thôi”, Bích Du vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng có thể thấy, thần sắc của cô thêm phần kinh ngạc, khoảng cách là cả một cảnh giới lớn như vậy, ấy thế mà chiếm được thế thượng phong, nếu đổi lại là cô ta thì cô ta cũng không thể làm được.
“Ta nói mà, hắn không thể yếu như vậy được”, so với Bích Du thì Thượng Quan Ngọc Nhi từ đầu tới cuối đều không hề nghi ngờ về thực lực của Diệp Thành, có thể thoát khỏi bàn tay của một kẻ với tu vi Không Minh tầng thứ tám thì tên này đương nhiên khác thường.
“Muội nói này, tên đồ đệ này của tỷ thật khiến người ta phải kinh ngạc”, phía Hằng Nhạc Tông, mấy người phía Sở Linh tấm tắc nhìn Diệp Thành trên chiến đài rồi lại nhìn sang Sở Huyên: “Cách nhau cả
