Thầy Đạo nói thầm, hình như đang nói với con chim hơn là đang nói với chính mình:
“Nhìn xem, tao đã cảnh báo con chim phượng hoàng ngu ngốc đó đừng tiếp tục cài cây trâm trên đầu. Nhưng có vẻ nó không thèm nghe lời người thầy nhìn có vẻ vô dụng này, nhỉ?”
Thầy Đạo thả con chim ra. Thầy nói:
“Theo dõi chúng.”
Hải Phong chạy đến lớp Trúc Chi. Nó cũng nghe chuyện Thanh Lâm không đến trường. Nghe đâu chuyện này chưa từng xảy ra. Thanh Lâm là con thầy hiệu trưởng, vì vậy chưa bao giờ thấy cậu ta nghỉ học một ngày nào. Theo như lời đồn mà Hải Phong nghe được, Thanh Lâm từng nói:
“Bởi vì tôi không muốn người ta cho rằng tôi được ba tôi ưu tiên nhiều thứ, nhất là nghỉ học khi nào tôi muốn.”
Thanh Lâm chấp hành nội quy rất tốt. Không thể nào có chuyện nó không đến trường. Trừ phi, Thanh Lâm đã xảy ra chuyện. Hải Phong vội vàng chạy sang đây, muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Thanh Lâm.
Hải Phong ngồi xuống bàn kế bên bàn học của Trúc Chi. Nó nói giọng hoang mang tột độ:
“Bộ có chuyện gì với thằng Lâm hả? Mọi người đang đồn đãi nó bị bệnh rất nặng hoặc đã mất tích, nên nó mới nghỉ học.”
Trúc Chi ra hiệu cho Hải Phong cúi thấp cái đầu xuống gần mình. Cô nói nhỏ:
“Thầy hiệu trưởng xin cho nó nghỉ vì nó bị sốt nặng. Nhưng tụi này biết Thanh Lâm bị mất tích. Có ai đó bắt nó đi. Nếu là tụi bắt cóc tống tiền thì chẳng thể hiểu nổi bọn đó. Thanh Lâm mất tích từ đêm qua, nhưng chẳng thấy ai đòi tiền chuộc.”
Nhất Uy cũng phụ họa:
“Lạ, đúng không? Tụi bắt cóc còn đợi cái gì nữa mà không nói ra ý đồ của chúng. Tao với Trúc Chi tính đến tìm anh Thanh tìm cho ra tung tích của nó. Chờ đến tụi bắt cóc liên lạc chắc tao già luôn.”
Hải Phong không hiểu. Nó ngơ nhác:
“Nhưng bao nhiêu người nó không bắt, nó bắt Thằng Lâm chi?”
Trúc Chi đương nhiên nói dối:
“Vì nó là cháu cảnh sát trưởng. Tui nghĩ bác ấy có nhiều kẻ thù.”
Nhất Uy bồi thêm:
“Mày đừng hỏi nữa. Tao với Chi cũng đâu phải tụi bắt cóc đâu mà biết. Sao?”, Nhất Uy nghiêm túc hỏi Hải Phong, “Mày muốn tham gia với tụi tao không?”
Hải Phong rất muốn tham gia. Chỉ có điều, hôm nay lớp của nó học cả ngày, buổi tối lại tham gia buổi tiệc gì đó của cậu mợ. Nó nói với giọng tiếc rẻ:
“Tao không thể đi được. Tao bận nhiều việc quá. Có gì mới, nhớ báo tao một tiếng nha.”
Hải Phong buồn rầu đi ra khỏi lớp học. Nó trông hơi giận khi không thể tham gia cùng nhóm bạn. Khuôn mặt trở nên căng thẳng sau khi về lớp học. Hình như nó đang nghĩ cách xin nghỉ học chiều nay, tìm cách gia nhập đội hình tìm kiếm Thanh Lâm.
Nhất Uy đợi Hải Phong đi khuất mới nói ra điều lo lắng từ nảy đến giờ. Cậu nói với Trúc Chi:
“Chúng ta bị theo dõi từ nảy đến giờ. Thầy Đạo chưa rời mắt khỏi lớp mình. Nếu không nhờ tiếng trống, thầy ấy vẫn muốn nhìn chúng ta thêm.”
Trúc Chi mỉm cười:
“Cứ để thầy ấy đắc ý thêm một chút đi.”
Nhất Uy nói
“Tối nay, chúng ta sẽ xuất phát. Vô Ảnh đang điều tra số lượng thuộc hạ của Mạnh Quân rồi.”
Trúc Chi rút cây trâm xuống cầm trên tay. Cô nói:
“Chỉ còn lý giải về Nguyệt Nương nữa thôi.”
“Chúng ta sẽ hỏi thẳng Mạnh Quân vậy.”, Nhất Uy kết một câu.
Buổi trưa, Trúc Chi trở về nhà một mình mà không có Nhất Uy đi cùng. Vừa vào nhà, cô dùng thần lực dịch chuyển đến nhà Tuấn Tú. Cô và Nhất Uy thống nhất với nhau sẽ dùng thần lực ngay trong nhà mỗi người. Họ đề phòng có kẻ theo dõi họ.
Rất may, Trúc Chi và Nhất Uy quyết định như thế. Bởi vì con chim màu vàng kim tự phân thân ra làm hai và theo dõi họ. Một con theo đuôi Nhất Uy, con còn lại theo dõi Trúc Chi. Ngay khi chim động chạm vào hàng rào nhà Trúc Chi, nó đã bị dội mạnh rơi xuống đất. Thầy Đạo phái một con chim được phù phép, dĩ nhiên nó không bước vào ranh giới bên trong ràng rào được. Phong ấn của Huyết Yêu vô cùng mạnh. Một con chim không cách nào theo vào bên trong.
Trúc Chi vừa vào nhà, cô đã vội ngã lưng xuống giường. Nhất Uy ngủ phòng Tuấn Tú. Anh đang bận rộn trong bệnh viện, anh đã giao ngôi nhà này lại cho Huyết Yêu làm căn cứ. Còn hai người kia cần ngủ lấy sức chiến đấu vào tối nay.
Trúc Chi nhét cây trâm xuống dưới gối, rồi ngủ thiếp đi.
“Mạnh Quân, tốt nhất ngươi nên giết cả linh hồn của ta. Nếu không, ngươi sẽ hối hận.”, Trúc Chi nghe Nguyệt Nương gào lên.
Mạnh Quân treo lơ lửng Nguyệt Nương giữa trời, bên dưới đúng là cái hồ sen mà Trúc Chi hay mơ thấy, khắp nơi đều là mặt nước, không thấy bờ. Cô thấy mình đang nằm trên chiếc thuyền con, có Mạnh Quân đang ngồi trên đó.
Mạnh Quân nói to, hy vọng giọng của gã vang tận phía trên, nơi mà Nguyệt Nương đang bị trói trên kia:
“Viên hắc ngọc nàng đã đem nó giấu ở đâu hả, Nguyệt Nương?”
Nguyệt Nương hằn hộc:
“Đừng gọi ta là Nguyệt Nương, ngươi không xứng.”
“Nàng nói ta không xứng với nàng sao?”, Mạnh Quân phi người lên cao, gã trôi lơ lửng, miệng hé một nụ cười, tay thì vuốt ve đôi gò má của Nguyệt Nương. Gã nói:
“Nàng nhớ lại xem, là ai đem lòng yêu say đắm ta hả? Là ai nguyện cùng ta tính chuyện trăm năm? Là ai nói ra bí mật của viên hắc ngọc cho ta? Cũng là ai nói cho ta biết nơi nó được nung trong cái lò luyện đan kia.”
Mạnh Quân vỗ vào gò má Nguyệt Nương đến mức nó đỏ lên, nhìn rất tội nghiệp. Trúc Chi cũng bay lên cao, muốn nghe họ nói chuyện.
Lúc này, Trúc Chi nghe Mạnh Quân gằn giọng:
“Là nàng, Nguyệt Nương.”, gã nắm tóc Nguyệt Nương kéo về phía mình, nói ra những lời tàn nhẫn, “Sư phụ của nàng chết, nàng vô can sao? Chính nàng đã dẫn rắn cắn gà nhà. Chính nàng giúp ta giết chết lão già ấy.”
Nguyệt Nương khóc ròng, ném cái nhìn hận thù về phía gã, lòng đau như ai xé. Gã nói hoàn toàn đúng. Nếu bản thân nàng không đem lòng yêu gã, tin tưởng gã, sư phụ sẽ không chết thảm.
“Không.”, Trúc Chi cố gào lên, “Cô bị gã lợi dụng, cô không có lỗi gì cả. Đêm lòng yêu mến một người chẳng có lỗi gì cả.”
Mạnh Quân nói một lời cuối cùng:
“Nàng không nói ra nơi cất giữ viên hắc ngọc, ta sẽ nhấn chìm nàng sâu xuống đáy hồ, xác của nàng sẽ không bao giờ được tìm thấy nữa. Nàng không nên nói cho ta chuyện nàng sợ nước.”
Mạnh Quân bay xuống chiếc thuyền con của gã. Gã phất tay một cái, Nguyệt Nương rơi mạnh xuống đáy hồ. Trúc Chi thấy gã cười một tràng dài xong mới biến mất. Gã biết một khi rơi xuống nước, Nguyệt Nương chỉ có một khả năng: Chết chắc. Bởi vậy gã mới rời đi, không hề lo lắng có chuyện Nguyệt Nương được cứu.