Nhưng lúc này cô ta dường như đã mất đi năng lực truy vấn, ai cũng biết cô ta hói đầu, cũng biết thành tích cô ta xuống dốc, tuy rằng kiểm tra hàng ngày không quan trọng cho lắm.
Nhưng thi giữa kì, cô ta liều mạng ôn tập mới có thể lên đến vị trí mười chín trong lớp.
Giữa kì thi không tốt, có thể quy tội rằng cô ta vì hói đầu, bị đả kích, không phát huy tốt.
Nếu cuối kì vẫn thế, vậy thì đó là minh chứng thành tích cô ta không ổn định. Có một Đường Quả ở phía trước, tất cả sẽ so sánh Đường Quả với cô ta.
Mấy ngày nay cô ta nghe được không ít lời bàn tán, đại loại là Đường Quả bị hủy dung vẫn đứng đầu khối, cô ta đây cùng lắm chỉ hói đầu đã không chịu nổi vân vân.
Cô ta nuốt không trôi khẩu khí này.
Cô bạn cùng bàn lo lắng, cô ta cũng nghĩ cô ấy nghi ngờ năng lực của mình.
“Không cần.” Giọng cô ta lạnh nhạt, “Mẹ dặn tớ phải về sớm, về muộn bố mẹ tớ sẽ lo lắng.”
Cô bạn cùng bàn nghe ra giọng điệu lạnh nhạt của Kỷ Tiểu Tư, chỉ nghĩ cô ta tâm tình không tốt, còn tốt bụng an ủi, “Vậy hả, được rồi, nếu cậu cần giúp đỡ thì cứ nói nha, không cần ngại.”
Cái kiểu bố thí này, Kỷ Tiểu Tư rất chán ghét. Cô ta mím môi, không thèm nhìn cô bạn cùng bàn nữa.
“Ha ha…”
Ngụy Việt bị tiếng cười của Đường Quả hấp dẫn. Cậu quay sang nhìn chằm chằm cô, “Vui lắm à?”
“Ừa, vui ghê í.”
Bạn gái vui vẻ, cậu cũng vui vẻ. Ngụy Việt toe toét cười lên. Gần đây cậu đã cắt tóc, ngoại hình đã đẹp trai, hiện tại còn có thêm thành tích tốt, rồi còn tóc tai gọn gàng, càng đủ tiêu chuẩn của nam thần trong mắt các bạn nữ.
Nhưng trong mắt cậu chỉ có một mình Đường Quả, không có bạn nữ nào dám đi lên trêu chọc cậu.
“Sắp cuối tuần rồi, có muốn đi đâu chơi không?”
Ngụy Việt có chút vội vã, gần đây cậu đọc không ít tài liệu lấy lòng bạn gái, hẹn hò vào ngày nghỉ là một chuyện rất lãng mạn, hầu hết bạn nữ sẽ thích. Nếu có chuẩn bị cả quà cáp nữa thì cô ấy sẽ càng thích bạn nam này.