Ngoài cửa không còn tiếng động nữa.
Nhưng yên tĩnh chưa được một lúc, lại nghe thấy tiếng An Tranh sốt sắng vang lên bên ngoài:
“Phá cửa ra!”
Không biết An Tranh đang nói chuyện với ai, giọng của đối phương bị chặn hoàn toàn bởi cánh cửa chắc chắn, nhưng không chặn được tính khí nóng nảy và chất giọng gào thét điên cuồng kia:
“Phí lời làm cái quái gì? Người xảy ra chuyện bên trong, các người chịu nổi trách nhiệm sao? Tôi nói cho các người biết, hôm nay không phá cửa, tôi sẽ khiến nơi này của các người phá sản. Hiểu chưa?”
“Phá cửa ra. Hoặc chết. Chọn đi.” Giọng Hàn Tịch vang lên ngoài cửa rét buốt tận xương cốt.
Chẳng mấy chốc, cửa nhà được mở ra.
Khi An Tranh và Hàn Tịch bước vào liền ngửi được mùi rượu nồng nặc, vào phòng khách, lập tức nhìn thấy Hạ Nhi.
Cô nằm gọn trên thảm trải sàn, mặt hướng về phía cửa sổ bằng kính đang hé mở một khe nhỏ.
Không nhìn được gương mặt cô, nhưng cũng có thể cảm nhận rõ ràng cô đang suy sụp đến mức nào.
Cả người cô co lại thành một đoàn, trên người chỉ khoác một chiếc áo ngủ màu trắng đơn bạc, xung quanh vỏ chai rượu ngổn ngang, tóc tai rũ rượi rối loạn không tả nổi, xoã dài lác đác vung vãi trên sàn nhà.
Nhìn cô không khác gì một đoá hoa hồng có gai bị người ta ngang nhiên bẻ đứt, mất hết đi sinh khí.
An Tranh ngay lập tức sải bước tiến lên, đi tới trước mặt Hạ Nhi nhưng không dám có hành động gì thái quá.
Thấy cô cứ nhắm nghiền mắt, liền hoảng hốt đến trắng bệch cả mặt mày, toàn thân An Tranh run rẩy ngồi sụp xuống, ngón tay cũng run run không kiềm chế được đưa lên mũi cô muốn thăm dò.
Còn chưa đặt hẳn tay vào mũi cô, Hàn Tịch đã trực tiếp bước tới, khom gối bế bổng Hạ Nhi lên.
“Cô ấy còn sống. An tổng.” Ngữ khí Hàn Tịch lạnh lẽo lại âm hàn đến cực độ.
An Tranh cả người chết sững, vẫn chưa thể lấy lại được bình tĩnh.
Hiếm khi Hạ Nhi lại ngoan ngoãn nhu thuận như lúc này, cô không đẩy Hàn Tịch ra. Mặc cho Hàn Tịch bế cả người cô đặt ngồi lên sofa, nhưng cô cũng không đoái hoài tới ai cả, cả người ngơ ngẩn, không có chút phản ứng gì.
Không phải Hàn Tịch chưa từng trải qua những lúc Hạ Nhi sống dở chết dở.
Khoảng thời gian trước, khi cô và Khương Tình xảy ra chuyện, cô cũng từng trở nên thế này.
Nhưng lần đó cô vẫn có phản ứng, tuy điên cuồng nhưng ít ra vẫn có nhận ra mọi thứ, biết phát tiết sự phẫn nộ với đồ đạc, với phòng ốc, với tất cả mọi thứ trước mặt cô.
Đâu có giống lần này, rõ ràng là sống nhưng không còn tinh thần, còn có mùi vị chết chóc hơn cả cái chết.
Hàn Tịch thật sự không biết phải đối diện với tình hình này như thế nào.
Hạ Nhi vẫn mơ mơ màng màng, ngây ngốc như người đang sống trong mộng, nhìn ra ánh đèn dài dằng dặc ngoài cửa sổ đang chớp sáng, chẳng khác gì nhìn thấy những ngọn đuốc lập lòe rực rỡ nơi địa ngục.
An Tranh bước tới xoay người cô lại, sắc mặt nặng nề:
“Hạ Nhi! Hạ Nhi!”
Hạ Nhi hất tay An Tranh ra, bịt chặt hai tai, cả người co ro lại run rẩy.
Cô giống như một cây hoa hồng bị ai nhổ hết toàn bộ gai nhọn trên người, máu từ mỗi mắt gai rả rích chảy xuống.
An Tranh không đành lòng, bèn kéo cô lại, ngữ khí dịu dàng:
“Hạ Nhi…”
Ngồi bên cạnh cô một lúc, thấy cô cứ dựa vào ghế sofa không chút sinh khí, cũng không hề có động tĩnh nào.
An Tranh thật sự lo lắng, liền đứng dậy, chống tay vào hông đứng một lúc, sau đó đi đi lại lại, cuối cùng cúi xuống hỏi cô:
“Em ổn chứ?”
Hạ Nhi lúc này đột nhiên bật cười.
Cô vòng tay ôm lấy đầu gối, cười đến run rẩy.
Nụ cười đó khiến cả trái tim của An Tranh và Hàn Tịch trong phút chốc trở nên đau buốt.
Đau tưởng chết!.
Hạ Nhi cười đến chảy cả nước mắt, lại nhất định không mở miệng nói ra một câu nào, chỉ co ro ôm lấy người, thân thể nhỏ bé run run theo điệu cười bi thương đến tột độ.
Hạ Nhi cứ cười mãi, nước mắt theo khóe mắt trượt xuống.
Hàn Tịch không nhịn nổi nữa, muốn đưa tay lên chạm vào bờ vai đang run run kia, nhưng Hạ Nhi lại đột ngột ngẩng đầu lên, cô cười cười xua tay, ý bảo Hàn Tịch không cần để ý tới mình.
Nhưng nụ cười ấy lại chọc vào những ấm ức và nỗi đau đớn không biết trút đi đâu tận sâu đáy lòng, sau đó…
Hạ Nhi lại khóc.
Cả khuôn mặt cô vùi vào giữa hai đầu gối, cô bật khóc rất to.
An Tranh thật sự bị giật mình bởi những cảm xúc lặp đi lặp lại của cô, nhất thời không biết nên an ủi cô ra sao mới phải.
“Hạ.. Hạ Nhi à! Tôi.. xin em đấy..” An Tranh ấp úng đến cả người đều trở nên mất tự nhiên, vô cùng sợ sệt.
Cuộc đời An Tranh chưa từng thấy sợ hãi như lúc này, nước mắt của cô giống như từng mũi dao sắc lẹm chém liên hồi vào trái tim của An Tranh.
An Tranh nhìn cô khóc đến không thở nổi, không biết phải làm gì, liếc nhìn túi khăn giấy trên bàn liền đưa tay cầm tới.
Ngay cả bàn tay cũng run lên không ngừng lại được, chậm rãi đưa tới muốn lau nước mắt cho cô.
Hạ Nhi lại bất ngờ túm lấy khăn giấy, đẩy mạnh An Tranh sang một bên, tự ấp khăn giấy lên mặt lau nước mắt nước mũi.
An Tranh bị cô đẩy đến lảo đảo, ngồi bật xuống thảm, bực bội vò đầu bứt tai, ngữ khí toàn là đau xót và bất đắc dĩ:
“Hạ Nhi à, em làm ơn đừng như thế nữa được không? Trái tim tôi sắp vỡ nát ra vì em rồi.”
Hạ Nhi vẫn không để ý đến An Tranh, càng khóc to hơn.
Khóc vô cùng dữ dội.
Có lẽ là cảm xúc đè nén quá lâu cuối cùng cũng bung ra, nước mắt như những hạt châu liên tục rơi xuống.
Cô gần như gào khóc rất to, hoàn toàn không thể hãm lại được.
Cô chưa từng khóc đau đớn như vậy.
Khóc đến nát lòng.
Khóc đến ngón tay cũng run rẩy.
Khóc đến tưởng tắt thở.
Hàn Tịch ngồi bên cạnh rất sốt ruột, nhìn cô khóc đến kinh thiên động địa, nhẹ giọng nói với An Tranh:
“Cứ để cô ấy khóc. Khóc hết rồi sẽ không sao nữa.”
Nhưng câu nói của Hàn Tịch vẫn không thể nào xoa dịu được tính khí nóng nảy cùng sự giận dữ hiện tại của An Tranh khi nhìn thấy Hạ Nhi khóc đến như vậy.
An Tranh đứng bật dậy, tức giận quát lên:
“Tôi đi tìm Khương Tình tính sổ!”
Hàn Tịch cứng đơ người, muốn nói gì đó giữ An Tranh lại, nhưng An Tranh đã như một cơn gió, lao nhanh ra khỏi cửa, bộ dạng hùng hổ muốn giết người.