– Diệp Tử, lúc ngươi lên núi có thấy bánh xe nước ta chế ra không, thế nào, động lực mạnh mẽ chứ, hiện giờ chỉ cần lắp công cụ kết nối ở bên bờ là có thể rèn sắt thay thiết tượng rồi, làm ngày đêm không nghỉ, như thế sản lượng sắt của Đại Đường sẽ tăng lên gấp bội. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
– Thanh Tước, không tệ đâu, ngươi đã nắm được một số kiến thức cơ bản nhất đã có thể làm tới mức này, đáng quý. Ngươi đúng là khiến ta phải giật mình, cứ tiếp tục như thế này, ngươi lưu danh sử sách là chuyện có thể dự đoán được, không phải với thân phận Ngụy vương mà với cái tên Lý Thái, sẽ lưu truyền muôn đời. Ngươi nghĩ xem, bánh xe nước có thể làm gì? Nông phu giã gạo có cần tới không? Lừa kéo cối xây có dùng tới không? Nghiền khoáng thạch có cần tới không? Không chỉ riêng rèn sắt, Thanh Tước, tuy duy tính mở rộng rất quan trong, khai thác toàn bộ công năng của nó, ngươi sẽ là người đứng đầu đạo cách vật, tới khi đó mọi người phải ngưỡng mộ ngươi.
Cái mặt tròn tròn của Lý Thái cười rạng rỡ như mặt trời, còn hơi xấu hổ, nắm cánh tay Vân Diệp nói:
– Diệp Tử, ngươi nói cực đúng, chúng ta đi xem bánh xe nước, ngươi nhìn kỹ vào, trục sắt do thép bách luyện rèn lên rất bền, tối qua ta đi xem rồi, vẫn quay rất trơn tru, hai ngày nữa thôi là có thể xác định nó có thể sử dụng trên quy mô lớn hay không.
Nhìn ánh mắt chờ mong của Lý Thái, Vân Diệp thấy đem chân tướng nói cho hắn tựa hồ có hơi tàn nhẫn, đường đường Ngụy vương thiên tuế, mỗi ngày ăn cơm thừa đơn giản, khi các vương gia khác sống hưởng thụ xa hoa vô mục đích thì hắn lại ngồi trong phòng thiết tượng xem thiết tượng rèn sắt, đối diện với sự thất bại hết lần này với lòng khác nhưng vân kiên trì.
Cứ như thế này Ngụy vương Lý Thái sẽ thành thánh nhân, cho dù hắn có đủ các loại tất xấu chăng nữa, kiên trì hai ba mươi năm, Vân Diệp có thể dùng ánh mắt nhìn thần để nhìn hắn rồi.
– Thanh Tước, thế giới này không phải đã định hình thì không thay đổi nữa, biến đổi về lượng sẽ dẫn tới biến đổi về chất, đó là căn bản phát triển của tất cả sự vật, cái gọi là thừng cưa gỗ gãy, nước chảy đá mòn là vậy.
Vân Diệp nói rất có thâm ý, ít nhất mấy ông già bên cạnh cho rằng đó là học vấn rất sâu, phàm là thứ bọn họ nghe không hiểu nhất định là học vấn tốt.
– Ta muốn ngươi đi xem bánh xe nước với ta, không muốn ngươi lèm bèm một đống lời rắm chó, mau tới thác nước.
Câu nói này xuất hiện lập tức Vân Diệp thấy lòng thương hại của mình thật ngu, tên khốn kiếp này cần phải tiếp tục rèn luyện trên con đường khoa học.
– Thanh Tước, không cần phải xem, bánh xe nước của ngươi lại sập rồi, ngay vừa rồi thôi, ngươi lại nhận được một bài học, thành công rất gần rồi, giờ ngươi đi chỉ thấy nó nằm dưới đáy ao.
Lý Thái giống như trúng tên vào mông, tru lên lao về phía thác nước, đám thị vệ đằng sau vội đuổi theo, miệng luôn mồm xin Ngụy vương điện hạ chậm lại.
Hôm nay người lên núi rất nhiều, Trình phu nhân và Ngưu phu nhân lên núi từ ba ngày trước, ở trong tiểu lâu nhà mình, không tùy tiện gặp khách, mấy ngày qua Tân Nguyệt ở trên núi bồi tiếp hai vị phu nhân du lãm Ngọc Sơn.
Cầm ô đi dạo trong mưa xuân là một loại hưởng thụ, con đường nhỏ lát đá quanh co uốn lượn dần bị màu xanh của rêu che lấp, chỉ có chiếc ô đủ màu không thể chê được.
Quý phụ cao sang, thị nữ búi tóc hai chỏm, thi thoảng có tiếng cười khẽ truyền tới, làm Ngọc Sơn thêm sắc xuân dào dạt.
Vân Diệp quay đầu sang nhìn, cả đám đám đông trước mắt, có quý phụ có thiếu nữ, nhưng trong mắt y chỉ thấy một người con gái áo xanh xòe chiếc ô tím bằng giấy dầu đang cười với người bên cạnh, vẻ đẹp của nàng thực sự khiến ai thấy cũng phải ngẩn ngơ.
Mưa nhỏ lất phất, đường lát đá phủ rêu, nàng mỉm cười lướt nhẹ bước trên cảnh đẹp cổ kính trữ tình ấy, kiều diễm mà trang nhã, mềm mại và ngọt ngào, nàng làm cảnh sắc mùa xuân phải ghen tỵ, không phải người con gái sắp trở thành thê tử của y thì còn là ai, tim Vân Diệp như ngừng đập trong một khoảnh khắc, cảm thấy sao mình may mắn đến thế.