Hoắc Dận gật đầu đồng ý.
Vì thế sau khi hai đứa nhỏ cầm tiền, liền tay nhỏ nắm tay nhỏ bé cùng nhau ra cửa.
Nơi này thực ra cũng khá thuận tiện, đi xuống lầu là con đường của khu phố cũ nên nơi đây có bán mọi thứ. Lúc trước Ôn Hủ Hủ chọn chỗ này cũng chính là vì lý do này.
Mặc Bảo cùng anh trai đi tới một tiệm ăn sáng.
“Hoắc Dận, anh muốn ăn gì?”
“……”
Hoắc Dận cúi đầu nhìn mặt đất bẩn.
Cậu chưa từng tới những nơi thư thế này. từ nhỏ cậu đã sống trong chiều chuộng sung sướng, đột ngột thay đổi môi trường khiến cậu không khỏi cảm thấy khó chịu.
Này!
Mặc Bảo thở dài, tự mình đi vào.
“Ông chủ, con muốn cái bánh bao này, còn bánh quẩy, còn sữa nữa.”
“Được rồi, Mặc Mặc, hôm nay con lại tới mua đồ ăn sáng à. Em gái và mẹ con đâu?”
Những hàng xóm này đều biết Mặc Bảo, sau khi nhìn thấy cậu bé xinh xắn đáng yêu đến mua bữa sáng, một bên cầm đồ cho cậu, một bên cùng cậu trò chuyện rất nhiệt tình.
Mặc Bảo chỉ thản nhiên đáp lại vài câu.
Vài phút sau, khi hai anh em đi ra, trong đôi tay nhỏ bé đã đầy xách một túi đồ lớn.
“Chúng ta về đi.”
“Được.”
Hoắc Dận gật đầu.